<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892</id><updated>2011-12-09T11:37:07.061-05:00</updated><category term='nơi chốn'/><category term='linh tinh'/><category term='thơ'/><category term='giới thiệu'/><title type='text'>Song Vinh blog</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>100</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5432942248239548839</id><published>2010-04-18T00:14:00.002-04:00</published><updated>2010-04-18T00:18:40.172-04:00</updated><title type='text'>tho+ SV</title><content type='html'>đã lâu, chưa có gì cho trang này.&lt;br /&gt;Nhìn lại, chỉ toàn thơ với ... thẩn&lt;br /&gt;===================================&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bài cho tháng tư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mỗi năm vào cuối tháng tư&lt;br /&gt;trong tôi &lt;br /&gt;   bỗng &lt;br /&gt;   chợt &lt;br /&gt;   thấy &lt;br /&gt;dư một người&lt;br /&gt;nắng hong khô hết đường rồi&lt;br /&gt;cho em cảm nhận - tim tôi: vô tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng tư &lt;br /&gt;   thôi, &lt;br /&gt;đành lặng thinh&lt;br /&gt;lao xao xóm chợ thoáng nhìn là thương&lt;br /&gt;vòng quay sinh tử vô thường&lt;br /&gt;thêm vài năm nữa sẽ cùng đường thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng tư "tiếng hát ru đời" (*)&lt;br /&gt;theo mây theo gió theo lời nhạc đưa&lt;br /&gt;tháng tư vang nỗi mất vừa&lt;br /&gt;tôi ru em ngủ diễm xưa mưa hồng (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng tư nhiều có &lt;br /&gt;   thành không&lt;br /&gt;loanh quanh nỗi mất &lt;br /&gt;nỗi đời &lt;br /&gt;phân vân&lt;br /&gt;tháng tư tình bạn ngồi gần&lt;br /&gt;xoay ly rượu cạn bâng khuâng mầu cờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng tư đầy nỗi ước mơ&lt;br /&gt;tỉnh ra ngày hết buồn ngơ ngẩn rồi&lt;br /&gt;ngã minh trên ngọn nổi trôi&lt;br /&gt;tôi người xứ mỹ vẫn đời việt nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) NL, TCS&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tha'ng tu+, 2010&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5432942248239548839?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5432942248239548839/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5432942248239548839' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5432942248239548839'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5432942248239548839'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2010/04/tho-sv.html' title='tho+ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4561474868464710234</id><published>2009-12-04T09:31:00.002-05:00</published><updated>2009-12-04T09:37:23.937-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;bài cho tháng 11&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(gởi Deb)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;gởi mùa thu&lt;br /&gt;quanh quẩn mãi hai hàng xe xuôi ngược.&lt;br /&gt;lời phố chật ôm bóng người đuổi bước&lt;br /&gt;chạm lá vàng nghe thương nỗi già theo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;em bỏ lại&lt;br /&gt;hạnh phúc đầy chấp chịu của giòng sông&lt;br /&gt;quanh co mãi vẫn chưa yên lòng biển&lt;br /&gt;đuổi bắt nhau cho người trốn người tìm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;heo may níu&lt;br /&gt;lá thu đầy bước mỏi trở thành nhanh&lt;br /&gt;về chốn cũ thấy mình hai thành phố&lt;br /&gt;cho rộn ràng lòng xa lộ bao dung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;sao em lại&lt;br /&gt;chọn riêng mình làm  một chuyến đi xa&lt;br /&gt;trời quạnh quẽ nghĩa trang cơn gió lạnh&lt;br /&gt;giọt lệ tràn dốc ngược buổi chia ly&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;mùa thưa lá&lt;br /&gt;chỗ em nằm xa quá mỗi lần thăm&lt;br /&gt;đời xuôi ngược cuối năm này thấm mệt&lt;br /&gt;đợi nắng chiều mong níu gió hoàng hôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh về nhặt tháng mười một&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;lòng dẫu cạn&lt;br /&gt;vẫn trồng thêm cây hy vọng trong hồn&lt;br /&gt;nơi mất mát đã thêm mầm xanh ngọt&lt;br /&gt;cho bước này nâng bước nữa, mà đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(11/28/09)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4561474868464710234?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4561474868464710234/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4561474868464710234' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4561474868464710234'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4561474868464710234'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/12/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4667061220981528397</id><published>2009-10-18T15:12:00.005-04:00</published><updated>2009-10-18T15:57:22.994-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>mẹo vặt</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Khử mùi tủ lạnh:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Dọn hết đồ trong tủ lạnh ra.  Rút điện rồi chùi thật kỹ bên trong.  Đồ trong tủ lạnh  có thể dùng trong việc nấu nướng hôm đó hoặc cho người khác hay cho vao thùng rác.&lt;br /&gt;Tủ lạnh sau khi chùi rửa xong  có thể cắm điện lại.  Nhớ đừng bỏ thêm gì vào vì những đồ đó sẽ làm tủ bị hôi trở lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngăn chận kiến vào nhà:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Việc thứ nhất là đậy kín tất cả các lỗ hay khe hở tại các góc tường, kệ, cửa sổ, cửa chính, sàn nhà hoặc những chỗ mà bạn nghĩ rằng kiến có thể đi vào nhà bằng con đường đó.  Sau đó tìm giết hết những con kiến bị kẹt ở trong nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngăn chận dán vào nhà:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Làm tương tự như kiểu diệt kiến bên trên.  Chỉ khác là dán lớn hơn kiến nên việc tìm dán sẽ dễ hơn việc tìm kiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Những việc giúp bạn không quên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bạn cần một cuốn sổ nhỏ (hoặc là một cái máy PDA, hay dùng Labtop, Desktop cũng được) để ghi những điều cần nhớ vào.  Bất kể chuyện  gì, bạn hãy ghi hết xuống không bỏ sót chi tiết nào. Sau một thời gian bạn sẽ có một đống chữ  chẳng biết đâu mà mò, chẳng  đâu vào với đâu.  Nhưng có vẫn hơn không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngoài ra:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Những việc gì có thể làm hôm nay thì chớ để ngày mai.&lt;br /&gt;Những việc gì  có thể làm ngày mai thì chớ nên làm hôm nay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4667061220981528397?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4667061220981528397/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4667061220981528397' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4667061220981528397'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4667061220981528397'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/10/meo-vat.html' title='mẹo vặt'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-113417616144325536</id><published>2009-09-25T19:27:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.946-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bài cho tháng 9&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(gởi Ly)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín chờ nhau trên hội ngộ&lt;br /&gt;con đường dài xào xạc tiếng sỏi đưa&lt;br /&gt;em vẫn bước những bước chân tiếp nối&lt;br /&gt;như vòng tròn tràng hạt mẹ cầu kinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín nhớ nhau ngày đêm đổi&lt;br /&gt;theo múi giờ treo niềm nhớ mông mênh&lt;br /&gt;dù có thật vẫn mộng mơ chấp nối&lt;br /&gt;giữa chúng mình hai thành phố không tên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín theo em lời trách khẽ&lt;br /&gt;cho hôm này lẫn lộn với hôm qua&lt;br /&gt;ngồi chải tóc bên vách tường bóng gẫy&lt;br /&gt;chốn ồn ào chen mãi một lặng thinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín có nắng hong bãi đậu&lt;br /&gt;xe nằm chờ dài tiếng vọng thân thương&lt;br /&gt;lòng lữ khách mang thêm nhiều điểm mất&lt;br /&gt;cuối cuộc đời thương quá lũ mồng tơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín thêm bầy chim di trú&lt;br /&gt;chọn nhánh buồn đậu nghỉ doạn đường xa&lt;br /&gt;chiều tan sở bước chân về chợt thấy&lt;br /&gt;con chim già nằm ngủ dưới cội cây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín em theo về lời gọi&lt;br /&gt;giữa xứ người dệt lại mối thân quen&lt;br /&gt;lời thăm hỏi đã loan tình điện toán&lt;br /&gt;anh ngập ngừng quanh tờ giấy chữ in&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa tháng chín ướt thêm tình em có&lt;br /&gt;chỗ nghỉ ngơi trên ngày ngắn đêm dài&lt;br /&gt;mưa tháng chín heo may thơm mùi nước&lt;br /&gt;hạnh phúc gần trên nỗi nhớ bay xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;br /&gt;09/09&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-113417616144325536?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/113417616144325536/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=113417616144325536' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/113417616144325536'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/113417616144325536'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/09/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3850116179964576507</id><published>2009-09-22T06:01:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:58:34.663-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>thu phố chật</title><content type='html'>Mùa thu có những chùm hoa "Black-eyed Susan".  Nó mọc thẳng, tung bay trước gió.  Loại hoa mọc hoang được những kẻ mến yêu gọi là "Hoa cúc Susan" và được Maryland dành làm State Flower của họ.  Trông nụ hoa thì giống hoa cúc thật nhưng cái giống ngừng lại ở đó.  Khác với lũ hoa cúc được người ta mua ở tiệm rồi trồng, loại hoa này trên đà sa sút vì những miếng đất hoang vu dần trở thành những chỗ để xây cất.  Rồi những trái bí đỏ được bày bán cho ngày lễ halloween, những chiếc bánh trung thu cho rằm tháng tám.  Đâu dó trong lời kể có cốm đầu mùa.  Mùa thu có nhiều chộn rộn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu, bên miền đất thân yêu mà tôi muốn về, nhưng còn chậm chân, là mùa của hoa sữa.  Những chùm hoa trắng khiêm nhường nép dưới tàn lá.  Hoa sữa không đẹp so với những hoa khác.  Mùi hương không ngọt ngào, đôi lúc ngột ngạt.  Nhưng với những người mà chỉ cần một chiếc lá rơi thôi đã thấy nao nao thì hoa sữa đã chọn đúng mùa để tỏa hương khoe sắc.  Ở đây cũng có một loại cây khi nở hoa là bay hương như vậy.  Tôi hay chọn chiếc ghế nơi công viên cảm nhận hương vị của hoa, của heo may trong hương gió.  Chiếc ghế khuất dưới vòm cây, ít người biết mà tôi vẫn nghĩ sự hiện hữu của tôi choáng chỗ hẹn hò lý tưởng cho những đôi lứa khác.  Nhưng mùi hoa giữ tôi ở lại mà xua đi những nhường nhịn của luật đời.  Tôi hiểu, có tôi hay không thì mùa thu này hoa sữa vẫn nở, vẫn hương sắc ấy, vẫn nồng nàn như những mùa thu trước. Có tôi hay không, trái đất vẫn quay, loài người vẫn sinh hoạt.  Có tôi hay không, chiếc ghế vẫn khuất dưới vòm cây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu, những trái hồng (persimmon) đã hồng, chỉ chờ thêm vài cơn gió lạnh nữa sẽ trở ngọt.  Loại hồng dòn trái bằng nắm tay không hột đã được nhiều người di dân trồng, nở rộ trên khắp những tiểu bang. Loại này là loại cây lùn. Hãy gọi nó là hồng bụi.  Phố chật còn có những cây hồng mọc vụt cao.  Thân cây to nhưng trái lại nhỏ, có rất nhiều hột.  Trong rừng, thỉnh thoảng tìm có vài cây.  hãy gọi nó là hồng hoang.  Cứ gần thu thì hồng hoang đơm trái.  Gần lễ tạ ơn (thanksgiving) thì trái chín.  Người ta lượm những trái này đem về bóp bỏ hết hột cùng vỏ rồi nấu bánh nướng nhân hồng (pesimon pie).  Giữa hồng hoang và hồng bụi, tuy một loại tự mình sống, môt loại cần dựa hơi người, chúng vẫn có điểm tương đồng.  Khi trái còn xanh, trái rất cứng và chát, không thể nào ăn được.  Chỉ khi trái chín, mà phải thật chín, nó mới trở vị ngọt mềm.  Chính vì vậy, nên trái xanh được lũ sóc, lũ chim, hay lũ sâu bọ tha cho để có ngày trưởng thành.  Hồng bụi và hồng hoang nhắc nhớ tôi những tuổi thơ của bên này, của bên kia.  Chỉ khi chín ngọt người ta mới trọng dụng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu, giòng sông trở mình trôi chậm lại.  Vẫn cứ một người nhớ mãi một người quá thân thương, đã xa đã khuất.  Nỗi nhớ trùng trùng trên nỗi nhớ.  Chẳng thế nào làm thêm gì cho vơi hết những dư âm bởi thu phố chật.  Từng cơn mưa lạnh theo heo may co ro thương quá rêu phong bên gốc cây già.  Để tự mình lần tay nghe đời cằn cỗi.  Em có thoáng nào bâng khuâng nghĩ về nhau trên ngút ngàn nỗi sống không em?  Phần anh là có.  Thôi thì dặn mình hãy như giòng sông.  Không bao giờ đi lui.  Cứ hễ gặp khó khăn thì hãy đi vòng để tránh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mùa thu, mây thường trôi cả về một góc trời, tụ tập ở đấy. Người ta bảo mây xây thành. Có một cụm mây không thích trôi theo những cụm mây khác. Nó tách riêng ra, thoát lên cao và lang thang trên bầu trời bao la. Mười mấy năm rồi, tôi vẫn còn nhìn thấy cụm mây đơn độc ấy mỗi năm trời vào thu. Cụm mây đơn độc ơi, bay thơ thẩn nửa đời người, mà chẳng biết bay đến bao giờ mới thôi, bay đến bao giờ mới chịu dừng lại. Nhưng đừng nên dừng lại xây thành. Vì nếu dừng lại thì mây sẽ thành mưa và tôi sẽ không còn gì để nhớ nhung mỗi độ thu về."  Đó là những đoạn của nhà văn Duyên Anh.  Phố chật của tôi cũng có mây xây thành khi trời chuyển sang thu cạnh cụm mây đơn độc.  Tôi nghĩ phố của bạn cũng có, tôi biết bạn cũng tìm được cụm mây tách riêng đó.  Đôi khi không cần phải nhìn lên trời mới thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(viết cho thu 09)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3850116179964576507?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3850116179964576507/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3850116179964576507' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3850116179964576507'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3850116179964576507'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/09/thu-pho-chat.html' title='thu phố chật'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-418799102604023085</id><published>2009-09-19T19:17:00.005-04:00</published><updated>2009-10-18T15:57:22.994-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Father's day</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một trong những điều tôi nhớ nhiều nhất là tuổi thơ bên cạnh tình yêu thương của bố tôi. Tôi biết tôi là đứa trẻ hạnh phúc vì bố tôi lúc nào cũng gần, rất gần với tôi. Từ những lo lắng đến ân cần của dặn dò qua từng răn dạy .. Bố tôi không bao giờ đi trước để tôi lẻo đẽo theo sau, cũng như; không bao giờ theo sau để tôi ngập ngừng đi trước. Lúc nào tôi cũng được bố tôi đi cùng, dẫu sau này cơn bệnh đã làm bố tôi đuối đần theo năm tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ một chiều trên căn nhà mái tranh nền đất cạnh ánh mặt trời tắt dần sau ngọn núi, bố cầm tay tôi chỉ vào lũ cây mọc bên thềm nhà mà nói: "loại này là hoa đuôi mèo. Nó chỉ có vùng này thôi. Bứng đi vùng khác nó sẽ chết. Chỉ con người với khối óc và bàn tay, dẫu bắc cực hay đường xích đạo vẫn sống được".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thuở nhỏ học quốc văn với nào là "nơi chôn rau cắt rốn", nào là "tình quê gắn bó" thì làm sao không lẫn lộn khi bố tôi nói như vậy. Mãi sau tôi mới thấm thía nỗi lòng người bắc di cư của bố tôi, thấm thía nỗi lưu vong của riêng tôi khi nghĩ về câu nói đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này khi đến miền bắc tiểu bang Maine, chợt thấy loài cây giống như cây đuôi mèo nơi chốn cũ mà chộn rộn vô cùng khi người chủ hotel cũng nói là loại cây này chỉ mọc đây thôi. Lòng tôi chùng xuống .. Tôi nghĩ đến bố tôi, nghĩ đến đứa con nhỏ của tôi rồi lan man nghĩ đến thân phận người lưu vong. Tôi bất chợt nghĩ biết là không phải chỉ một ngày mà ngày nào với tôi cũng là father's day. Và, dẫu tôi mồ côi khi còn rất nhỏ nhưng gia tài tinh thần mà bố tôi để lại, tôi xài cả đời cũng chưa hết.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;và nhưng bài thơ cho người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ngày của bố&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố trong tôi niềm kính trọng&lt;br /&gt;đời bố đầy cam khổ, lẫn hy sinh&lt;br /&gt;từng nỗi lo, chấp chịu chốn trường đời&lt;br /&gt;thành hay bại vẫn tấm lòng chân thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố dậy tôi từng nhẫn nhục&lt;br /&gt;như một chiều nghe tin nội ra đi&lt;br /&gt;cho tháng năm thêm một dáng cúi đầu&lt;br /&gt;trong mất mát tìm quên nơi bổn phận&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố ngày tôi thêm hãnh diện&lt;br /&gt;muốn thành người phải chịu những cơn đau&lt;br /&gt;khi thành đạt quê này hay quê nọ&lt;br /&gt;vẫn không bằng một góc của bố yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố dẫn tôi lần chịu đựng&lt;br /&gt;của từng ngày chờ đón cổng trưòng quen&lt;br /&gt;của những khi xấu hổ với cô thầy&lt;br /&gt;vì con bố, ham chơi hơn ham học&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố nhắc tôi lời răn đậy&lt;br /&gt;là ở đời cứ cứ đứng thẳng mà đi&lt;br /&gt;đừng như khỉ "cười nhau xương sống thẳng&lt;br /&gt;thẹn cho đời mang mãi một bộ lông"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố hắt hiu đời đất trích&lt;br /&gt;như có lần bố bỏ bắc vào Nam&lt;br /&gt;con sẽ giữ phần con giòng máu đẹp&lt;br /&gt;tự do này nuôi lòng bố bao la&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Father's day 2008)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;ngày của bố&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố trong tôi đầy thương nhớ&lt;br /&gt;soi cuộc đời bên gương của hôm qua&lt;br /&gt;tháng ngày theo bóng trẻ lớn theo đời&lt;br /&gt;lòng vẫn dặn giữ điều hay thuở đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố dẫn tôi nhiều chấp nhận&lt;br /&gt;để mai này còn chút đẹp hôm nay&lt;br /&gt;giòng quá khứ nở hoa lần nghĩ lại&lt;br /&gt;khi cuộc đời cõi tạm lắm không may&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố chia tôi nhiều kỷ niệm&lt;br /&gt;cũng không nhiều nhưng quý báu vô biên&lt;br /&gt;dẫu đã xa nhưng vẫn có lúc cần&lt;br /&gt;như sông núi đỡ trời soi tình đất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố đậy thêm nhiều chịu đựng&lt;br /&gt;như những ngày thơ dại chốn trường quen&lt;br /&gt;bóng bố thương trăn trở cuối góc đường&lt;br /&gt;chờ thằng bé mãi ham chơi về muộn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố trong tôi nhiều khuyên bảo&lt;br /&gt;trên chuỗi ngày đất trích chốn quê xa&lt;br /&gt;đã làm trai thì phải có oai hùng&lt;br /&gt;"chẳng thà chết hơn khinh người bỏ bạn"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày của bố đẹp tôi đời luân lạc&lt;br /&gt;như thuở nào người bỏ bắc vào nam&lt;br /&gt;gìn giữ mãi hương mưa giòng máu đẹp&lt;br /&gt;lưu vong hoài yêu lòng bố bao la&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Father's day 2006)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh 09/2009&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-418799102604023085?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/418799102604023085/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=418799102604023085' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/418799102604023085'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/418799102604023085'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/09/mot-trong-nhung-ieu-toi-nho-nhieu-nhat.html' title='Father&apos;s day'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3275181264729662553</id><published>2009-02-06T12:41:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T15:57:22.995-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>keep it alive</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Năm chuột đã qua với thật nhiều những thay, những đổi, những mất. Phần còn là lời chào  cho hiện tại của "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trâu ơi ta bảo trâu này, trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ruộng ở đây là những mái che trên sàn cứng với nhiều người loanh quanh. Con trâu già  nghỉ trưa cạnh những tin (tức) không đáng nghe nhưng phải quan tâm của CNN, MSNBC, PBS,  ...Và tin tức thì không bao giờ là tin vui. Nó chỉ là những sâu chuỗi của buồn. Cứ 10  cái buồn nhỏ thì qua cái buồn bự. Cứ thế xâu thành vòng tròn, vòng tròn của nhiều lối  vào mà quá it lối ra. Chỉ khi nhìn gần, đạp nhiều nỗi buồn, xài phí xài phạm nhiều năm  mới hiểu nghĩa của bàn tay khi lật ngửa, cũng như khi lật xấp. Một bàn tay thôi mà hết  một đời để nghiệm thì làm sao hiểu nổi hai bàn tay, lúc ôm lúc thả, lúc ghì lúc buông,  lúc nâng lúc đè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm chuột, Mậu Tí ... Chữ mậu của năm, lúc nào cũng túng khó. Mậu thìn, rồng phun nước;  ngập lụt. Mậu thân, con khỉ nhẩy cuồng; trăm ngàn người chết. Mậu Ngọ, nạn thiếu lương  thực chính nơi vựa lúa; miền Nam. Nhiều lắm cho những năm bắt đầu bằng "Mậu". Phần tôi,  của mất tật mang, nhưng người thân đã mất thì chỉ còn lại mình quanh nỗi nhớ. Hẹn sẽ một  ngày trở lại rồi quanh quẩn chỉ nơi Sàigòn, mua hai chai bia, một uống một tưởng niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào năm con Trâu. Đừng buồn nghen khi bị thay bằng những chiếc máy mạnh bằng cả trăm  con ngựa. Lũ trẻ bây giờ thích cỡi máy hơn cỡi trâu. Con trâu chậm chạp, hiền lành, chân  thật, vất vả trong lòng người dân quê nơi thành phố. Họ sẽ mang hình ảnh của trâu để yên  lòng chấp nhận trên những tiện nghi đời sống, cho dẫu phải vất vả như bò để đổi những  tiện nghi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đó, vài giòng cho những email sao không biên gì cả. Dường như tôi vẫn còn thích làm  thơ hơn viết.  Mong là năm con trâu này sẽ mang hạnh phúc, bình an cho tất cả các bạn  cùng gia đình và người thân.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3275181264729662553?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3275181264729662553/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3275181264729662553' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3275181264729662553'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3275181264729662553'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2009/02/keep-it-alive.html' title='keep it alive'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1219277742421393982</id><published>2008-05-13T14:37:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.946-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;ngày lễ mẹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày lễ mẹ trong con là tin tưởng&lt;br /&gt;vào ngày mai nắng ấm nẻo đường đi&lt;br /&gt;nhành hoa trắng vu lan thêm lời dặn&lt;br /&gt;vào lời khuyên ru mãi những lời ru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày lễ mẹ thân thương tình miên viễn&lt;br /&gt;tiếng kinh dài chiều đan nắng vào đêm&lt;br /&gt;dáng mẹ đứng chao nghiêng căn nhà dột&lt;br /&gt;cầu cho con mà quên hết phần mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày lễ mẹ có hương đời chật vật&lt;br /&gt;có đền bù, chấp chịu lẫn thứ tha&lt;br /&gt;vai nặng gánh trên đường không bóng mát&lt;br /&gt;mẹ vẫn cười không một tiếng thở than&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày lễ mẹ chắt chiu gia tài giữ&lt;br /&gt;dẫu mất rồi trường cũ, mái nhà xưa&lt;br /&gt;dẫu con tim già trên nỗi trưởng thành&lt;br /&gt;vẫn cứ muốn quỳ hoài cho mẹ đánh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(ngày lễ mẹ lần đi lần vĩnh biệt&lt;br /&gt;để từng vui là từng thoảng ngậm ngùi&lt;br /&gt;rồi bất chợt một lần sông về biển&lt;br /&gt;là yên bình khi mẹ mãi trong con)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày lễ mẹ cho con thêm nghị lực&lt;br /&gt;chan vào từng lời dạy của dấu yêu&lt;br /&gt;hương hoa nở bao la tình thương mẹ&lt;br /&gt;dẫn dìu con quanh từng nhánh gai đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(viết cho Mother's day 08)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1219277742421393982?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1219277742421393982/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1219277742421393982' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1219277742421393982'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1219277742421393982'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2008/05/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8637326108636184736</id><published>2008-04-07T14:14:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:57:22.995-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Tháng Tư, lại tháng tư</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tháng Tư, lúc nào cũng là chộn rộn. Đã lâu, tôi vẫn nhìn thời gian trôi. Trôi như cuộc  chơi sót lại. Chẳng 'thèm' viết gì, chẵng muốn 'biên' gì.  Nghĩ đến từng người bạn,  những thân quen rất thân đã từng nói "ở tuổi của này, bây giờ chỉ mua chuối chín và  không nghĩ gì đến vấn đề đầu tư". Ngày mai khi bạn bè đọc báo không thấy tin của mình là  một ngày vui, thật vui cho riêng.&lt;br /&gt;Tháng tư, nhiều người đã nằm xuống. nghĩa trang phố chật tuy ít giống da vàng nhưng  những tên theo thời gian đã nhiều dần. Đến cũng như đi: Trần, Nguyễn, Lê lúc nào cũng  nhiều hơn Lại, Võ, Ngô. Sống hay chết, vẫn có từng điểm giống.&lt;br /&gt;Tháng Tư, lũ trẻ theo thời gian trưởng thành không còn khái niệm. Như chính bản thân của  tôi khi nghe mẹ cha kể nghe nạn đói năm Ất Dậu (1945) hoặc cuộc di cư vào nam năm 54;  Nghe, hiểu, nhưng chẳng rung động gì. Cũng vui. Đã biên "chín bản thân" mà thêm vào "của  tôi"; thì chẳng qua cũng lập lại của nhàm chán. Nhàm chán như chuỗi ngày lang thang đất  trích. Ngôn ngữ, bất kỳ giống dân nào, cũng đầy hoang mang riêng nó.&lt;br /&gt;Tháng Tư, kỷ niệm 30 năm là nhiều chộn rộn. Nhưng qua năm thứ 31, 32, 33 và tiếp nối thì  ít chộn rộn hơn. Đa số sẽ nghĩ đến năm đầu, năm cuối, năm thứ năm, thứ mười, thứ hai  mươi, ..., lần đầu và lần cuối, những thập phân là quan trọng. Với tôi, người của nhị  phân (binary people), năm nào cũng đều quan trọng. Tỉ như những người không ăn chay, khi  họ cầu nguyện điều gì, nếu được, họ sẽ ăn chay vài ngày. Thì với những kẻ ăn chay  trường, khi họ cầu nguyện điều gì, nếu được, họ sẽ ăn mặn vài ngày chăng? Tháng tư, lúc  nào cũng chộn rộn. Đúng hay sai, phải hay trái, sáng hay tối, "ying" hay "yang" thì cũng  nhớ thắp nén hương cầu nguyện cho những kẻ đã ra đi, cầu nguyện cho những người kém may  mắn, những bà mẹ mất những đứa con thân yêu. Và, nhiều; nhiều nữa.&lt;br /&gt;Với tôi, không chỉ của những ngày của tháng Tư, mà mỗi ngày trong tôi, là những nén  nhang lòng, thắp lên để nói rằng những ngày mà tôi có được ở đây, là sự hy sinh của thật  nhiều, ở đó.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8637326108636184736?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8637326108636184736/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8637326108636184736' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8637326108636184736'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8637326108636184736'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2008/04/thang-tu-lai-thang-tu.html' title='Tháng Tư, lại tháng tư'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6635558310733368111</id><published>2007-12-16T12:39:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.947-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ cho những ngày cuối năm</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bài Tình Ca Đôi Lứa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh viết cho em bài tình ca trong nắng&lt;br /&gt;con sông già lặng lẽ cuộn nhớ thương&lt;br /&gt;vì anh hiểu&lt;br /&gt;ngày lên&lt;br /&gt;sẽ nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh viết cho em bài tình ca dang dở&lt;br /&gt;tim anh khờ&lt;br /&gt;tuổi đợi&lt;br /&gt;đã xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca buồn quá&lt;br /&gt;cung điệu trầm yêu từng nốt gần nhau&lt;br /&gt;lòng phố chật nuôi thêm xa lộ rộng&lt;br /&gt;có gì đâu&lt;br /&gt;lần bịn rịn chia xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca bằng chữ&lt;br /&gt;Việt thân yêu tà áo trắng trường xưa&lt;br /&gt;thầy cô ngủ&lt;br /&gt;yên thơm lòng đất&lt;br /&gt;thằng học trò học mãi vẫn thêm ngu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca để lại&lt;br /&gt;trên phố người&lt;br /&gt;mình, thỉnh thoảng, nghĩ đến nhau&lt;br /&gt;giòng sông đục&lt;br /&gt;vu lan&lt;br /&gt;chùa thưa khách&lt;br /&gt;đón bước người xa&lt;br /&gt;lạ những cuộc vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca lạc nhịp&lt;br /&gt;lòng tha hương.  Đời,  mạt kiếp chẳng dài đâu&lt;br /&gt;con đường nhỏ ôm lời ca đã khuất&lt;br /&gt;thương hai chiều&lt;br /&gt;hai đứa một đơn côi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6635558310733368111?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6635558310733368111/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6635558310733368111' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6635558310733368111'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6635558310733368111'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/12/tho-cho-ngay-cuoi-nam.html' title='thơ cho những ngày cuối năm'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-510890875211609263</id><published>2007-11-22T00:26:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T15:57:22.995-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Thanksgiving 2007, vừa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời gian qua lẹ. Mới đây mà gần hết năm. Blog theo con sâu lười ngủ vùi theo ngày theo  tháng. Ở Bắc mỹ (US và Canada) có lễ "Tạ ơn" (aka: Thanksgiving). Với tôi (lại tôi) ngày  nào cũng là ngày tạ ơn thì thêm một ngày được chính phủ bó buộc phải làm cũng thêm phần  phong phú.&lt;br /&gt;Theo truyền thống thì Lễ Tạ ơn thường được tổ chức với một buổi tiệc buổi tối cùng với  gia đình và bạn bè tại nhà. Vì đời sống văn minh, có nghĩa là thêm bận rộn, buổi tiệc  tối có thể trở thành buổi tiệc trưa nhưng vẫn còn ở tại nhà. Khác với những lễ khác như  lễ Giáng sinh hay lễ Độc lập thườmg tổ chức công cộng. Và vì đời sống văn minh, muốn  biết thêm về ngày lễ này thì cứ "google" là sẽ có thật nhiều tài liệu tha hồ học (hỏi)  thêm.&lt;br /&gt;Ở US, điểm vui của ngày lễ này là ngày sau ngày lễ, gọi là thứ Sáu đen (Black Friday),  những tiệm thi nhau bán đồ giá giảm và mở cửa sớm cho thiên hạ chen nhau vừa mua vừa tạ  ơn cho những may mắn có được.&lt;br /&gt;Thanksgiving! Cái hay là sự biểu lộ. Hãy cảm ơn những gì mình có. Hãy nói cho những  người mình yêu thương là mình yêu thương họ. Các cụ ngày xưa đã phán "lời nói không mất  tìền mua" thì cũng đừng nên hà tiện (nhưng cũng đừng xài quá đáng).&lt;br /&gt;Thanksgiving, hãy cảm ơn ơn trên những gì mình có, cũng nhớ cảm ơn thêm cho những gì  mình không có.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-510890875211609263?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/510890875211609263/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=510890875211609263' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/510890875211609263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/510890875211609263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/11/thanksgiving-2007-vua.html' title='Thanksgiving 2007, vừa'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8855733397411852568</id><published>2007-03-14T12:22:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:58:34.663-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>71.72.173.50</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trở lại nhìn mảnh đất trong cõi vô lường của điện toán để thấy tháng Hai ngắn qua nhanh  mà cứ lười đi lười về chả viết gì cho tháng Ba.  Chần chờ nữa là tháng Tư ù về cho năm  qua lẹ.&lt;br /&gt;Xem nào .. Tháng Ba có nhiều những biến chuyển, nhiều những cái để nghĩ đến.  Thời gian  và không gian của phố chật là khởi điểm mùa xuân với những nụ hoa vàng dỡn đùa với gió,  ấm trong nền trời trong của khí xuân trong lành.  "Ngày xuân con én đưa thoi" của tháng  vẫn nghĩ là tháng đuổi hụt theo mùa Tết, đón người về từ fương xa.  Tháng Ba của những  con cá lên nằm thế cho con vật, của dọn mình cho lễ phục sinh sẽ về.  Lệ thường sau ngày  lễ đó thì sẽ gieo những hạt giống cho mùa.  Nhưng những năm kế này quả địa cầu trở mình  nóng sớm nên không những làm mùa đông ngắn lại, bớt lạnh hơn mà chỉ khởi tháng Ba là đã  đem được cây ra ngoài, là đã đem được hạt ra để gieo.  Lại thêm muà thu lui dần để mùa  trồng dài ra.  Tháng Ba năm nay lại được thêm hân hạnh của đổi giờ.  Tháng Ba đọng nhiều  thứ lắm.  Có ngày giỗ của những người thật thân, thật yêu.  Có từ sinh nhật.  Có từ mất.   Có từ chia lìa.  Có từ để từ đó tìm ra trong cái không đã đủ đầy những cái có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;ping 71.72.173.50&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật hắt hiu cây nến dở&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;khoảnh không mầu cơn gió sưởi đông sâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;ngày mất mẹ còn đầy trong nỗi nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;lỡ không về chật vật suốt đời sau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật thắp, nền trời sao chuyển&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;phố chật ngồi, nghe thơ ấu về tim&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;hai ngôn ngữ bon chen lòng tĩnh mạch&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;trôi tiếng cười vào biển rộng nỗi quên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật hỏi, thăm ngày hiện tại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;có vui gì hãy trao gởi tương lai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;cho giấc ngủ kéo dài thêm mộng đẹp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;dẫu một lần rồi miên viễn thiên thu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật đến, rồi đi; nhiều lắm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;đưa nắng chiều đồng lõa với trăng đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;soi lối cũ, thềm xưa, hương mưa gởi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;cho tiếng lòng va chạm tuổi mông mênh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật đủ, một lần đành trọn vẹn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;cát bụi về nhưng không phải hôm nay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;thành phố chật vẫn thêm người vạch lá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;tìm cho mình một chốn tạm chân tu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sinh nhật cũng, viết vài câu cho trọn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;đạo xứ người chơi mãi đã thành tin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Song Vinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng Ba phố chật là vậy .. Dẫu đầy ắp nhưng nhưng vẫn cô đơn vì tháng Ba nhìn mãi, tìm  hoài vào từng tháng còn lại, nhìn qua những năm về sau vẫn không biết tháng Má ở đâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8855733397411852568?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8855733397411852568/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8855733397411852568' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8855733397411852568'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8855733397411852568'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/03/717217350.html' title='71.72.173.50'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-720035383007124708</id><published>2007-02-27T14:22:00.003-05:00</published><updated>2009-10-18T15:59:22.175-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>RIP</title><content type='html'>Tạm biệt La Sương Sương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-504c306036488595" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v8.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D504c306036488595%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329855235%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3DA922F40A43BC966332FD2C2838E9641D27BF7DD.308D756852B0F42808092D26006EC113831AC376%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D504c306036488595%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DhJOrJQ94jLtILjI1FwABr8FeZ2U&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v8.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D504c306036488595%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329855235%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3DA922F40A43BC966332FD2C2838E9641D27BF7DD.308D756852B0F42808092D26006EC113831AC376%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D504c306036488595%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DhJOrJQ94jLtILjI1FwABr8FeZ2U&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-720035383007124708?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/720035383007124708/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=720035383007124708' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/720035383007124708'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/720035383007124708'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/02/rip.html' title='RIP'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1636708270169141776</id><published>2007-02-27T12:29:00.002-05:00</published><updated>2009-10-18T15:59:57.196-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='giới thiệu'/><title type='text'>MDV &amp; Khi Em đi còn nhớ gì nhau</title><content type='html'>Karaok trên youtube:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    Khi Em đi còn nhớ gì nhau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    Nhạc&amp;amp;Compose: Mai Đức Vinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    Trình bày: Thụy Long&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    Thơ: Song Vinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=3-j1zWEsKpo"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=3-j1zWEsKpo&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1636708270169141776?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1636708270169141776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1636708270169141776' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1636708270169141776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1636708270169141776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/02/mdv-khi-em-i-con-nho-gi-nhau.html' title='MDV &amp; Khi Em đi còn nhớ gì nhau'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3599572950940621857</id><published>2007-02-16T12:31:00.003-05:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.947-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>cũ &amp; mới</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tờ Ết Tết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta theo xuân&lt;br /&gt;nỗi mong chờ&lt;br /&gt;Lao đao&lt;br /&gt;  mùng một&lt;br /&gt;Bơ phờ&lt;br /&gt;     mùng hai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùng ba:&lt;br /&gt;nỗi nhớ&lt;br /&gt;theo ngày&lt;br /&gt;Theo năm&lt;br /&gt;theo tháng&lt;br /&gt;đong đầy hồn thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bốn phương giấc tỉnh mong&lt;br /&gt;chờ&lt;br /&gt;mùa đông tết vọng&lt;br /&gt;  lêu bêu,&lt;br /&gt;     lình bình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi thì:&lt;br /&gt;mình rót cho mình&lt;br /&gt;ly đầy ly cạn&lt;br /&gt;tựu hình tử sinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3599572950940621857?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3599572950940621857/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3599572950940621857' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3599572950940621857'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3599572950940621857'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/02/cu-moi.html' title='cũ &amp; mới'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4313936730465334224</id><published>2007-02-11T13:35:00.002-05:00</published><updated>2009-10-18T15:58:56.236-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>cuối năm - những giòng vụn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người mình có tập tục là 23 tháng chạp làm lễ đưa ông Táo về trời. Truyện ông Táo chắc  có lẽ ai cũng biết, rồi muốn biết thêm thì sẵn Internet gõ vào google là từng hàng links  sẵn sàng để đọc. Cũng tiễn ông Táo đi cho đủ lệ với từng năm trước. Năm nay ở nhà nhiều  hơn so với năm ngoái nên hy vọng ông Táo có nhiều chuyện để trình cho gia đình nhỏ nhưng  họ hàng đông nơi phố chật. Tiếng gọi "ông Táo" chứ ngẫm ra cũng là đại gia đình một bà  hai ông. Khi tiễn họ đi rồi nhìn quanh thấy còn ông/bà "microway", "rice cooker",  "oven", "toaster", "coffe maker", "grinder", ... (tạm gọi là những ông bà tùy tùng cho  gọn); Nên cũng tiễn đi luôn cho công bằng . Vài ngày nữa, khi đêm trừ tịch về trong cái  rét mùa đông, sẽ làm lễ đón ông bà về, rồi đón ông táo cùng những ông tùy tùng đó về;  cho vui từng ngày tết.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4313936730465334224?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4313936730465334224/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4313936730465334224' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4313936730465334224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4313936730465334224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/02/cuoi-nam-nhung-giong-vun.html' title='cuối năm - những giòng vụn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2184975266709593380</id><published>2007-01-01T19:53:00.003-05:00</published><updated>2009-10-18T16:00:47.563-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>New Orleans, lần về</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;(tặng bằng hữu)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vội vã ra phi trường đón chuyến bay sớm. Vội vã để kiên nhẫn đứng sắp hàng cho từng viên chức giữ an ninh khám, cho máy dò, cho ngồi lo xo bên những người ngáy ngủ chờ lên chuyến bay đầu tiên của ngày giữa đông. Chuyến bay đưa tôi tìm về thành phố New Orleans dự đám cưới ái nữ của vợ chồng nhà thơ Quan Dương. Lần về của những năm xưa đã mịt mù trong tầm nhớ cạnh bon chen đời sống cho lần về hôm nay ngắn lại, gói vừa trong vài ngày nghỉ cuối tuần. Trong trí nhớ lẫn lộn, New Orlean không phải nhịp của Jazz, của khúc đường Bourbon tràn men rượu, của lễ hội Mardi Gras đầy những cô gái không mắc cở gì khi tìm về với thiên nhiên quanh đám đông. New Orelean là góc tối của quán quá khuya cuối bờ Mississippi nhìn mình qua chiếc ly đầy cạn cạnh gã thổi kèn Saxophone mà chạnh lòng "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thoáng hiện em về trong đáy cốc, nói cười như chuyện một đêm mơ (1)&lt;/span&gt;". Thành phố riêng đó, thêm kỷ niệm để cứ dặn lòng phải tìm quên trên từng lần từ giã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điểm nối Altanta thời tiết ấm hơn với bầu trời trong vẫn không giải thích được tại sao chuyến bay bị trì hoãn lại thêm hơn tiếng đồng hồ nơi phi đạo. Đất nước với nhiều phương tiện khoa học kỹ thuật này vẫn chưa chịu cho người ta xài cell phone trong máy bay lúc chuẩn bị cất cánh. Đành chộn rộn bên đám hành khách tuy lạ nhưng chợt thông cảm nhau khi ai cũng mong mau được về chốn đến. Cuối cùng, chuyến bay già hơn 1 giờ của nhiều giờ đợi đã đưa tôi đến phi trường New Orleans. Thành phố cầu nối theo cầu rộn lên trong buổi trưa nhiều mây. Mây gói vào mây như đồng lòng theo mùa đông trùm vào ngày ngắn làm phi trường thêm âm u. Cơn rét của thành phố bỏ lại sáng này được thay bằng cơn lạnh vừa, không đủ để co ro nhưng đủ để mình biết lạnh. Chuyến đi đưa người đến muộn. Cho cùng, chậm muộn vẫn luôn là phần của riêng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa ra khỏi cổng an ninh của phi trường là gặp vợ chồng Quan Dương cùng vợ chồng Hữu Việt ra đón. Vui lắm qua từng hỏi han mà quên đi dẫu đã dặn dò nhiều lần là đừng ra đón nghen! Đừng ra đón nghen! nhưng bạn vẫn có mặt với tình nồng. Nhìn nhau để biết khoảnh thời gian quá ngắn làm chia ly thấp thoáng chen vào hội ngộ. Điều đã biết từ khi lúc bắt tay nhau, khi cố tình đã giấu trong lời nói. Trái tim xa nhà ấm dần, yên ổn hơn nơi chốn về trong tình bạn. New Orleans thân thương nằm trên từng lần đùa, lời kể. Con đường vào thành phố đón tôi bằng những cây bách rũ trơ nhánh làm nhân chứng của cơn bão năm rồi, cạnh đầm lầy phủ rong rêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đám cưới là ngày sau, mốt là về sớm. Ngày nay vừa đến trời đã sang chiều. Chuỗi ngày cho New Orleans không đủ nên đành vùng vẫy trong từng dự định sẽ thăm ai, nhiều; ít. Rồi, thăm bao lâu? Không lẽ đến rồi vội đi? Ở thêm thì thời gian đâu mà đủ?. Con toán chạy vòng trong nỗi bất lực khi biết thời gian là thứ mình không thể cộng nhân lên được. Thời gian, như lời nguyền của kẻ ngã ngựa làm khi nhìn lại, phải tự hỏi cuộc sống này dài hay ngắn khi trong chúng ta, ai cũng có chuỗi lê thê của bơ phờ đọng vào từng xâu của năm trôi lẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;New Orleans, phải nhìn tận mắt mới hiểu bị tàn phá như thế nào. Nơi chốn tôi ở, tuy bão cũng về hàng năm nhưng so với cơn bão cấp năm Katrina, chúng tôi vẫn còn may, may hơn nhiều. Trong cái rủi đôi khi cũng có cái xui, có lẽ vậy mà căn nhà của gia đình Hữu Việt bị nặng nhất khi tâm bão quét ngang làm nước tràn từ trên xuống dưới rồi vài ngày sau, tưởng đã yên thì con đê vỡ làm nước tràn từ dưới lên trên. Gia đình họ trở lại để "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;đứng dưới trời đổ nát (2)&lt;/span&gt;" nhìn kỷ niệm gầy dựng một đời tan vào lũ bùn khi đất trời trêu nhau. Từng tấm ảnh như nhân chứng làm lòng tôi chùng lại, không thể nào lĩnh hội ra trong cường quốc đứng hàng đầu với quan điểm cái gì cũng làm được mà khi đổ nát lại để xẩy ra những tàn phá ngoài sức tưởng tượng như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bè đã đến dần đủ chỉ chờ vài người đến nữa qua chuyến bay cuối ngày. Đoạn đường trở lại phi trường qua đoạn cầu dài 7 dặm đêm phủ đầy sương. Chiếc xe trôi trong khoảnh đường như trôi trong truyện thần tiên. Ước gì chiếc xe mãi mãi đi như vậy, không điểm đến cũng không điểm về. Trôi, trôi mãi về chân trời tím cho những tình nhân thủ thỉ câu hẹn thề của mong manh mong ước. Chỗ đó, họ cầm tay nhau làm những kẻ chạy đuổi trên "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;trùng trùng nỗi nhớ .. cơn nước về gợi sóng tình yên (3)&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng phi trường mở rộng khi dáng nhà văn Thu Thuyền cùng nhà thơ Phan xuân Sinh đi ra khỏi cổng chờ. Những kỷ niệm của Dallas, của Boston từ nhiều năm xưa sống lại. Câu chào, hỏi thân thương vô cùng. Đoạn đường về, sương mù đặc hơn. Chiếc xe như đi trong cõi tiên. Tôi lái chậm lại, không quên dặn là mình không phải người lái xe giỏi, chỉ là ngưòi lái xe cẩn thận. Chăm chú dán mắt vào con đường trước mặt cùng tránh chạy song song với những xe khác, có lẽ vậy mà tôi không dự phần và chậm hụt trong câu chuyện nở vui trên đường về lại nhà Hữu Việt chăng. Nhìn sương mù trên chiếc cầu 7 dặm để hiểu nơi phố chật riêng tôi, kẹt xe là chầm chậm chạy tìm ngã rẽ để thoát khỏi xa lộ mà đi đường trong, tuy trễ nhưng cũng còn đường khác dẫn tới nhà. Ở đây, nơi cây cầu bẩy dặm này, kẹt xe thì rẽ đi đâu? Phải đến, phải nhìn mới thấm hiểu câu "chỗ này ưa kẹt xe lắm" qua cuộc điện đàm của những tháng trước mà cám cảnh gia đình ngưòi bạn thân thương của tôi vừa phải lo chuyện sửa nhà ban đêm vừa phải lo chuyện đi làm ban ngày. Đường vào "chân trời tím" của những kẻ yêu nhau, có ngã rẽ nào không hay chỉ thẳng tắp của buộc ràng tránh nhiệm quanh lề thói hằng ngày của tranh sống?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ cưới tiếp đãi quan khách ở một nơi thật sang trọng. Số người đến từ khắp nơi thật đông. Cô dâu lộng lẫy bên chú rể hào hùng cạnh gia đình hai họ được gọi lên để giới thiệu đứng chật sân khấu rộng. Xóm nhà lá lúc nào cũng ồn ào. Khi nhà văn Trần Hoài Thư cầm chai rượu đến thăm thì xóm lại rộn ràng hơn. Kết quả là tác gỉa của “Đứng Dưới Trời Đổ Nát” Phan Xuân Sinh được thêm tấm ảnh có một không hai. Nhà văn Phạm Ngũ Yên bận rộn thả hồn theo một bóng hồng kiều diễm nào đó để đưa anh một nụ cười tươi, nhẩn nha mặc bạn bè đang tận tình mổ xẻ những vần thơ của nhà thơ trữ tình Phạm Ngọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dồn dập của chuyện này chuyện nọ là lẽ thường trong đời sống. Nhưng thời gian như nốt trầm của nghỉ ngơi đọng lại khi cả bọn kéo nhau về lại nhà Hữu Việt. Nhà thơ Yên Sơn vẫn tươi vui dẫu phải lái chiếc xe, không thể kiếm chỗ đậu dễ dàng, với 15 chỗ ngồi đưa nhóm bạn từ Houston vượt hơn 8 giờ cộng nhiều đêm mất ngủ. Phải chi mình có sức như vậy, tôi thầm nghĩ khi giật mình chỉnh lại tay lái. Đường về tuy gần nhưng tôi muốn kéo dài mãi để có dịp nhìn thêm những căn nhà im lìm. Chúng chết dần trong niềm nhớ, dựa nỗi thất vọng của lần hiểu chủ mình sẽ không về nữa. Chúng đứng đó, lặng lẽ nhìn nhau. Nhìn nhau như thầm dặn mà hiểu đứa nào rơi rụng sớm, đứa đó sẽ là đứa thoát nợ. Những căn nhà không người trở lại của New Orleans.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn cầu 7 dặm đêm nay bớt sương mù cho nẻo về được dễ dàng hơn. Căn nhà Hữu Việt ấm với nhiều món ăn được gia chủ cẩn thận chăm lo. Nhìn đi thấy Nhật Nguyễn chăm chút từng món ăn cẩn thận thêm bớt gia vị rồi đem tới tận bàn cho những người mới đến. Nhìn về thấy Hữu Việt vừa cắt nghĩa từng tấm ảnh vừa lo xoay dọn bàn ghế lại không quên săn sóc phần nước cho từng người, tôi biết hạnh phúc là những gì mình phải có để còn chia cho nhau. Những bài ca, những bài thơ, những mẫu chuyện được nâng cao trong yên ổn bạn bè. Có tiếng ngâm của Vĩnh Tuấn, Nguyễn Khánh Hoà, anh chị Trần Hoài Thư, anh chị Phạm Quang Tân, Yên Sơn, Phạm Ngọc, và của Thu Thuyền "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô liêu trong nỗi ưu hoài, lòng người sống lạc loài, thê lương cùng tháng ngày (4)&lt;/span&gt;" vẫn đổ lệ hồn tôi, gã thanh niên mang giòng máu bắc kỳ để mà phải đưa tay giả vờ dụi mắt khi "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;một chị hai chị cũng như sen, khuyên nốt em trai giòng lệ sót (5)&lt;/span&gt;" được Kim Hà cất giọng ngâm. Còn nữa, còn những người bạn ngồi nghe. Và, vì có họ, mới có những sáng tác của hôm này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng, những món ăn dọn lại vẫn ngon vô cùng. Bạn bè vẫn còn họp nữa nhưng tôi sắp làm kẻ đi về. Kỳ băng ngược cây cầu 7 dặm để trở lại phi trường hôm này sẽ chỉ có mình tôi. Sẽ không có sương mù và tôi sẽ không nhọc lòng dặn mình phải lái xe cho cẩn thận nữa. Tôi hiểu, trên nẻo về của tôi sẽ mang nhiều cái 'không" lớn lắm. Nhưng thôi, cuộc sống là những lần thi càng lúc càng khó mà mình có bổn phận phải vượt qua. Trả xe để vào lòng phi cơ, tôi nhìn xuống New Orleans lần nữa thầm chúc tất cả một ngày vui, thật vui. Lũ cây đứng chết ven đường cạnh những căn nhà bị chủ bỏ rơi thì thầm với tôi là New Orleans đang bệnh nặng, cho dẫu bề ngoài vẫn cố giữ dáng không hề gì. Ngày mai, tôi sẽ trở lại công việc thường nhật, sẽ nghĩ đến bạn bè, sẽ thèm thêm lần trở lại. Tôi biết, năm tháng sẽ làm chúng ta trôi về nhiều phía nhưng trong từng nổi trôi đó, mình sẽ vớt lại được những mảnh trăng tròn của riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;[1] thơ Quang Dũng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;[2] thơ Phan Xuân Sinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;[3] thơ Nhật Nguyễn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;[4] thơ Hoàng Anh Tuấn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;[5] thơ Thâm Tâm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;br /&gt;(Cuối năm 2006)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2184975266709593380?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2184975266709593380/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2184975266709593380' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2184975266709593380'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2184975266709593380'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2007/01/new-orleans-lan-ve.html' title='New Orleans, lần về'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4132077742941974556</id><published>2006-10-23T15:28:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.947-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tháng mười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến hoa thơm đường phố chật&lt;br /&gt;con dốc dài thương mãi dấu heo may&lt;br /&gt;quanh tiếng gió dấu yêu tình đã khuất&lt;br /&gt;tháng theo ngày luân lạc quẩn quanh đây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến thắp nén nhang cõi tịnh&lt;br /&gt;thêm dáng hiền chăm sóc những nụ sen&lt;br /&gt;mưa nhẹ đón dấu chân người tìm đạo&lt;br /&gt;lạc chốn về quen ngõ đến tìm quên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến dâng đầy thêm nỗi mất&lt;br /&gt;của từng ngày theo tháng mệt lần vui&lt;br /&gt;hoa cúc nở đọt vàng lan nền đỏ&lt;br /&gt;yên phận người ôm đất trích làm quê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến đôi chim xưa về trọ&lt;br /&gt;chốn vườn sầu ăn hạt thóc quê em&lt;br /&gt;hương thu mới quẩn quanh con chim nhỏ&lt;br /&gt;theo lối về đẹp mãi những đường bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến hãy yêu thương đi nhé&lt;br /&gt;hãy vun trồng cho trầu mãi gần cau&lt;br /&gt;thu sẽ ấm sưởi mùa đông sẽ đến&lt;br /&gt;cho phố này phố nọ đẹp lòng nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4132077742941974556?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4132077742941974556/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4132077742941974556' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4132077742941974556'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4132077742941974556'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/10/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7227993307530482886</id><published>2006-10-05T18:32:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:00:23.059-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='giới thiệu'/><title type='text'>Nhạc Mai Đức Vinh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrauOeNVQLI/AAAAAAAAAEE/2tnuNsjyE9w/s1600-h/DVDCanhPhuong.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 216px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrauOeNVQLI/AAAAAAAAAEE/2tnuNsjyE9w/s320/DVDCanhPhuong.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383681968218390706" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin giới thiệu đến các bạn&lt;br /&gt;DVD Karaoke và CD&lt;br /&gt;Cánh Phượng Năm Xưa&lt;br /&gt;Nhạc: Mai Đức Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7227993307530482886?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7227993307530482886/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7227993307530482886' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7227993307530482886'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7227993307530482886'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/10/nhac-mai-uc-vinh.html' title='Nhạc Mai Đức Vinh'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrauOeNVQLI/AAAAAAAAAEE/2tnuNsjyE9w/s72-c/DVDCanhPhuong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8579100153333735722</id><published>2006-09-21T21:37:00.003-04:00</published><updated>2009-10-18T16:01:39.841-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>khoảnh rời cho Thu</title><content type='html'>Thu về trên phố chật.  Buổi sáng lạnh, trưa ấm.  Chiều có những cụm mây xây thành.  Mây cuối thu cứ tụm vào một chỗ.  Tôi (lại chữ 'tôi') dõi mắt tìm cụm mây trôi lang thang một mình mà tìm mãi vẫn hoài công.  Những giòng văn của nhà văn Duyên Anh tả về những cụm mây xây thành vẫn chộn rộn những khi tôi nghĩ đến.  Thời buổi của thế kỷ thứ 21 với từng đổi thay.  Chỉ có đổi thay là sẽ không bao giờ thay đổi thôi.  Đời sống điện toán làm tất cả trở thành nhị phân.  Nghĩa trắng đen hay '"không-một" (không, tôi không còn, tôi không còn, yêu em nữa ...).  Để nhưng nhà làm thơ cứ chê thể lục bát mà từ xưa đến nay nền văn học chưa tác phẩm nào qua được truyện kiều (chữ kiều tôi cố tình không viết hoa) vì viết hoa theo kiểu Internet là gào thét. Hãy đọc:&lt;br /&gt;KÍNH THƯA ÔNG&lt;br /&gt;TÔI RẤT BẤT ĐỒNG Ý KIẾN VỚI ÔNG&lt;br /&gt;và:&lt;br /&gt;Kính thưa ông,&lt;br /&gt;Tôi rất là bất đồng ý  kiến với ông&lt;br /&gt;Cho nên, tránh viết hoa, (chỉ nên viết bông [lung])&lt;br /&gt;sợ nhất là kiểu:  tÔi lÀ nGưỜi ViỆt (tech-ni-cô-lo)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu về trên phố chật.  Buổi sáng lạnh, trưa ấm, chiều có những cụm mây xây thành.  Mây cuối thu cứ tụm một chỗ.  Những bài viết trong blog cứ bị nhưng kẻ bỏ và "comments' quảng cáo cho trang nhà porn của họ.  "Tiên trách kỷ, hậu trách kỹ hơn".  Chưa có thời giờ để sửa lại "asp code"  nên đành tạm bỏ đi những phần 'comments' cho những chỗ mà các tay cao thủ võ lâm mò vào phá cho vui [một lúc được vài trống canh (sic)].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu về trên phố chật.  Buổi sáng lạnh, trưa ấm, tối về tạt ngang nhà người bạn;  bị mời coi ParisBN.  Hết hồn khi nghe chưong trình đề cập đến một cô người việt nào đó ở DC chuyên môn nghề chế bom.  Sao cứ phải vậy?&lt;br /&gt;Thay vì dùng Java để viết code:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;while(1) {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   if(targetInSite) {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;      lockIn();&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;      destroy(forSure);&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;  else {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     finfTarget();&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;  }&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;}&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;thì hãy:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;while(1) {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;  if(!love) {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;    find(ngườiTình);&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; }&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; else {&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   takeCareFor(ngườiTình);&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;}&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cũng may "con thằn lằn chọn nghiệp này" không làm nghề chế bom đạn mà chọn làm nghề rất thường.  Cứ nghĩ tới câu:  "phần mềm bị trục trặc nên hỏa tiển đưa bom tới mục tiêu mà bom không nổ đưọc.  Yêu cầu sửa lại, sớm càng tốt" thì làm sao?   May, công việc làm của tôi (lại tôi) bình thường hơn tất cả.  Máy chạy đều thì thiên hạ mua bán dài dài.  Khi phần cứng hư thì thay phần cứng, rủi phần mềm hư thì cùng lắm thiên hạ chờ, sửa xong là vui vẻ mua bán .. Chả giết ai, mà cũng chả ai chết vì nó  ..  Tiếng Việt dịch giữa "'soft ware" và "hard ware" thành nhưng danh từ vui lạ .. có thể thành "khi nào phần cứng của anh lên thì em sẽ 'load' phần mềm của em vào.  Sau đó sẽ đưa cho thằng TOM nó TEST.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu về trên phố chật.  Buổi sáng lạnh, trưa ấm, khuya chợt thấy cõi vô cùng của thế giới nhị phân đầy ắp từng trang web.  Vô cùng vô tận như những lần thu nơi đất trích có nhiều bà Mẹ cô đơn, có những trẻ Việt mới lớn chật vật tìm cho riêng mình một bản ngã giữa hai giòng sông tuy đôi lúc hợp lưu đôi lúc chia năm xẻ bẩy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu đã về trên phố chật.  Buổi sáng lạnh, trưa ấm.  Sáng đi làm sẽ thấy lũ vịt Canada bay về ở vài ngày, cố ăn cho no để đủ sức mà làm cuộc viễn trình xuôi Nam.  Chúng sẽ cùng ăn trên nền cỏ với lũ vịt năm xưa chọn ở lại, chọn nơi này làm quê hương vì mùa đông không quá khắc nghiệt.  Chung rồi chia, cũng chỉ vài ngày.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8579100153333735722?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8579100153333735722/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8579100153333735722' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8579100153333735722'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8579100153333735722'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/09/khoanh-roi-cho-thu.html' title='khoảnh rời cho Thu'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6339659927951529875</id><published>2006-08-24T17:39:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.947-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bài tình ca đôi lứa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh viết cho em bài tình ca trong nắng&lt;br /&gt;con sông già lặng lẽ cuộn nhớ thương&lt;br /&gt;vì anh hiểu&lt;br /&gt;từng ngày lên&lt;br /&gt;sẽ nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh viết cho em bài tình ca dang dở&lt;br /&gt;tim anh khờ&lt;br /&gt;ngày tuổi đợi&lt;br /&gt;đã xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca buồn quá&lt;br /&gt;cung điệu trầm yêu từng nốt gần nhau&lt;br /&gt;lòng phố chật nuôi thêm xa lộ rộng&lt;br /&gt;có gì đâu&lt;br /&gt;lần bịn rịn chia xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca bằng chữ&lt;br /&gt;Việt thân yêu tà áo trắng trường xưa&lt;br /&gt;thầy cô cũ ngủ yên thơm lòng đất&lt;br /&gt;thằng học trò học mãi vẫn thêm ngu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca để lại&lt;br /&gt;trên phố người&lt;br /&gt;mình, thỉnh thoảng, nghĩ đến nhau&lt;br /&gt;giòng sông đục&lt;br /&gt;vu lan&lt;br /&gt;chùa thưa khách&lt;br /&gt;đón bước người xa lạ những cuộc vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh viết cho em bài tình ca lạc nhịp&lt;br /&gt;lòng tha hương. Đời, mạt kiếp chẳng dài đâu&lt;br /&gt;con đường nhỏ ôm lời ca đã khuất&lt;br /&gt;thương hai chiều&lt;br /&gt;hai đứa một đơn côi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6339659927951529875?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6339659927951529875/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6339659927951529875' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6339659927951529875'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6339659927951529875'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/08/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3122705936105395110</id><published>2006-05-27T12:12:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.947-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vẫn thêm được một chốn này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân tìm lòng phố thân thương&lt;br /&gt;giòng đời tiếng gọi mỗi đường người theo&lt;br /&gt;cuối trời gió&lt;br /&gt;  lạc lưng đèo&lt;br /&gt;bóng em tóc rối tôi theo mất còn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân lên gọi tiếng héo hon&lt;br /&gt;sư già bỏ núi mỏi mòn đường tu&lt;br /&gt;chợt nơi phố&lt;br /&gt;  chật sương mù&lt;br /&gt;câu kinh vọng mãi giữa khu chợ ngưòi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân thương lễ mẹ muôn nơi&lt;br /&gt;mây theo bóng núi nối đời trôi mau&lt;br /&gt;đối gương rẽ tóc thay mầu&lt;br /&gt;nhịp buồn nước cuộn chân cầu ngược xuôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân đưa nắng&lt;br /&gt;  ấm chốn ngồi&lt;br /&gt;thân thương bóng cũ giữ lời dậy xưa&lt;br /&gt;chợt về phố chật chuyển mưa&lt;br /&gt;lạnh xa lộ rộng mới vừa kẹt xe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân này thêm phận chở che&lt;br /&gt;nỗi lòng giặt lại trên khe nước đời&lt;br /&gt;nắng hong khô&lt;br /&gt;  cuộc nổi trôi&lt;br /&gt;tôi nhìn tôi&lt;br /&gt;  chạy&lt;br /&gt;      bên đồi thả thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xuân tàn lòng vẫn còn mơ&lt;br /&gt;còn thương&lt;br /&gt;  còn nhớ&lt;br /&gt;     còn chờ&lt;br /&gt;        còn yêu&lt;br /&gt;còn theo&lt;br /&gt;  dẫu ít&lt;br /&gt;  dẫu nhiều&lt;br /&gt;dẫu em bóng khuất trên chiều nắng thơm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3122705936105395110?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3122705936105395110/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3122705936105395110' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3122705936105395110'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3122705936105395110'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/05/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6004370550656554529</id><published>2006-03-03T15:08:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T16:14:09.715-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>nơi chốn</title><content type='html'>Những điều em viết trong dấu ngoặc như  lời trách, khẽ thôi.  Khó là anh đã bớt dần nhậy cảm để nhận ra.  Ngày đuổi nhau chạy theo tháng theo năm về góc nào của từng ngày xuân vắng Tết.  Mùa Đông với cơn lạnh bên này trên vòm trời mây xám quanh cơn gió ưa thổi mạnh mỗi lúc đi về làm anh bơ phờ trong tất cả.  Phố vẫn phố đông cho từng lần vào quán thấy mình ngồi bàn hai chỗ.  Thỉnh thoảng có ngưòi đến, lịch sự hỏi.  Hỏi để mình gật đầu kèm theo nụ cười cho họ đưa chiếc ghế bên kia về nơi của họ.  Có lẽ những gì mình nắm lại sẽ còn mà những gì vừa tầm tay sẽ mất.  Mất vì mình không lẽ không nắm nữa trong tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều em viết trong dấu  ngoặc như tiếng động an lành.  Dẫu từ lâu anh thường tránh không nghe.  Thành phố đủ bốn mùa.  Xuân Hạ Thu Đông chia nhau khoảnh thời gian ngắn đời thường qua nhanh như lần chớp mắt.  Người đã tránh mùa Đông, ca ngợi mùa Xuân, yêu thương mùa Hè, thần tượng hóa mùa Thu.  Lại nữa, lại bảo mùa Đông không đẹp để bỏ đi về nơi nắng ấm.  Đã vậy lại còn được gần thêm nơi gọi là quê hương mỗi khi ra biển.  Mùa đông người đi bỏ lại từ dạo đó đã lạnh, đã heo may nhiều.  Rồi từ đó ít dần những cơn tuyết, đổ để tô điểm cho bãi đất trơ trụi ngoài kia.  Còn lại,  chỉ lạnh cóng da, thêm ngày mau tối.  Phố đìu hiu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều em viết trong dấu ngoặc theo thời gian mỗi lúc một dài ra.  Dầu thư anh theo nỗi hồi âm ngày càng ngắn lại.  Nhiều chuyện lắm nhưng bới mãi chữ vẫn còn đọng những ngón tay.  Con sâu lười ăn lúc càng nhiều, mập tròn ủng trong anh. Như nó, anh nhọc nhằn mỗi lần phải làm hay nói chuyện gì.  Để rồi những cái có thể để ngày mai cho qua luôn ngày mốt, tệ hơi chuyện "ngày mai ăn khỏi trả tiền".  Con sâu lười tu lâu thành tinh.  Có lẽ nó sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện hóa bướm.  Lạnh mùa Đông càng làm nó rúc sâu trong anh.  Ngoài kia, lác đác vài cụm Daffodil nở sớm.  Chúng bị những ngày chợt ấm của tuần lễ làm lẫn lộn nên vội mẩy mầm.  Giờ rũ rượi bởi không còn sức ấm vươn cao.  Nghĩ đến chuyện cắt đem vào nhà.  Bỏ trong lọ chưng có lẽ sẽ kéo được thêm được vài ngày.  Con sâu lười cựa mình nhắc khẽ: trước hay sau thì cũng vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều em viết trong dấu ngoặc đưa anh vào hiện tại.  Dẫu anh vẫn thường lạc quan quanh quẩn chỗ tương lai.  Bãi đất trống ngoài kia bớt trơ trụi vì có thêm những chiếc máy ủi đến làm việc.  Nghe nói sẽ dựng lên ở đó một ngôi nhà thờ, khu nhà ở, nhà hàng,  và tiệm bán đồ ăn.  Lại thêm tầm nhìn bị mất và riêng anh, lại "tượng chúa đứng so vai, anh qua chừng như ngại".  Không phải anh ngạo ngược gì, chỉ vì nhiều tội quá nên sao mà chui qua được.  Chỉ có nước đi vòng.  Mà đi sao dược khi người ta dựng nhà dựng cửa xung quanh?  Những điều đó chắc em thừa hiểu.  Hiểu để biết những dấu ngoặc của em là những niềm vui của anh.  À, em hỏi anh có hạnh phúc không?  Xin trả hạnh phúc của anh là nhìn niềm vui kẻ khác, hoặc làm sao cho kẻ khác được vui; để mĩnh được nhìn.  Vậy đó .. Nơi chốn riêng anh, là quanh co bên ngoài những dấu ngoặc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều em viết trong dấu ngoặc đưa anh vào cõi nào đó của muôn trùng con toán nhị phân.  Dẫu anh thường đếm những gì mình có bằng mười ngón tay.  Trong phim The Matrix có câu: những gì có sự bắt đầu đều có sự kết thúc (everything that has an  beginning, has an end).  Tựa như nhũng bài điện toán anh viết hàng ngày; cái "curly brace này" bắt đầu thì phải có cái "curly brace kia" để chấm dứt.  Những điều em viết trong dấu ngoặc vẫn theo nhau mang nắng về hong ấm mùa Đông.  Bất chợt bữa nay phố an nhiên hơn vì từng dấu ngoặc mở ra mà bởi con sâu lười của anh, nó chưa đóng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối đông, 06&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6004370550656554529?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6004370550656554529/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6004370550656554529' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6004370550656554529'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6004370550656554529'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/03/noi-chon.html' title='nơi chốn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4243130591666547273</id><published>2006-02-22T13:09:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chuỗi ngày tặng thêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về ta gom trọn mảnh đời&lt;br /&gt;đốt trên hiện tại&lt;br /&gt;trên nơi&lt;br /&gt;chào đời&lt;br /&gt;về trơ mặt với cuộc chơi&lt;br /&gt;em lòng khúc khích&lt;br /&gt;môi cười&lt;br /&gt;xót tai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về thêm nỗi tết phôi phai&lt;br /&gt;thêm mùng một mượn,&lt;br /&gt;mùng hai :: vỡ oà&lt;br /&gt;mùng ba?&lt;br /&gt;may được mùng ba&lt;br /&gt;không thì ta đã&lt;br /&gt;mất ta trong người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về thôi,&lt;br /&gt;ủ lấy một đời&lt;br /&gt;cầm tay em hưởng muôn lời hỏi han&lt;br /&gt;xuống thêm một chút bàng hoàng&lt;br /&gt;ra vô chợt thấy đời ngang ngang đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tết này vui&lt;br /&gt;  cũng vui thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4243130591666547273?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4243130591666547273/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4243130591666547273' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4243130591666547273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4243130591666547273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2006/02/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2166084071856030948</id><published>2005-12-21T15:10:00.003-05:00</published><updated>2009-10-18T16:02:41.667-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>cho ~ ngày cuối năm</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Nếu nhà nghèo, đó là số của mình. Nếu nhà bên vợ nghèo, đó là sự ngốc nghếch của mình.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Ai cũng nên lập gia đình vì hạnh phúc không phải là thứ duy nhất trên đời này.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Tiền bạc không mua hạnh phúc cho nên người ta mới nghĩ đến credit card.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sau lưng người đàn ông thành công là một người đàn bà. Sau lưng người đàn ông không thành công là 2 người đàn bà.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Không nên trì hoãn đến ngày mai những gì có thể trì hoãn hôm nay.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Nên tìm cách nào đó để bắt đầu một ngày mới mà không phải thức dậy.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Làm việc chăm chỉ không giết chết ai! Nhưng tại sao phải chấp nhận chuyện đó?&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Công việc làm tôi hứng thú. Tôi có thể ngồi nhìn nó hàng giờ.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; “Ăn chay”, theo từ vựng xưa có thể hiểu là “thợ săn dở”.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;TV làm tôi hiểu biết nhiều hơn. Mỗi lần có ai mở TV là tôi qua phòng khác tìm sách mà đọc.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Và,&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;          o Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.&lt;br /&gt;         o Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.&lt;br /&gt;         o Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.&lt;br /&gt;         o Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.&lt;br /&gt;         o Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.&lt;br /&gt;         o Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Cuối cùng:&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói:&lt;br /&gt;     - Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!&lt;br /&gt;Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói:&lt;br /&gt;     - Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này.&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác. Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái:&lt;br /&gt;     - Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?&lt;br /&gt;     - Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Theo Khám phá)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2166084071856030948?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2166084071856030948/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2166084071856030948' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2166084071856030948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2166084071856030948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/12/cho-ngay-cuoi-nam.html' title='cho ~ ngày cuối năm'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4252613567776636005</id><published>2005-12-14T15:16:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Còn đó phố người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi em về&lt;br /&gt;chiều rừng phong gió cuộn&lt;br /&gt;buồn trên buồn&lt;br /&gt;thả lá theo chân&lt;br /&gt;đời chao bóng lẻ&lt;br /&gt;anh biết rồi&lt;br /&gt;khoảnh vườn xưa cây chớm gìa theo năm&lt;br /&gt;vết ngập bùn&lt;br /&gt;mang đời làm lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi em về&lt;br /&gt;vườn cổ tích xưa loài cây leo đã đủ&lt;br /&gt;ấm lại kiếp tu&lt;br /&gt;đời trốn đạo&lt;br /&gt;con dốc nối dài nốt nhạc thương&lt;br /&gt;cũng con đường&lt;br /&gt;mà ánh đèn chợt úa&lt;br /&gt;đêm dỗi đêm cùng&lt;br /&gt;khuya đã cũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi em về&lt;br /&gt;thành phố đợt đi xóa nhoà kỷ niệm&lt;br /&gt;chút sóng buồn trên giòng sông trốn biển&lt;br /&gt;giọt bia nào&lt;br /&gt;còn đọng khoé môi nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi em về&lt;br /&gt;gã thổi kèn saxophone đã ngã&lt;br /&gt;con phố mùi cà rem&lt;br /&gt;giữa đêm vị bia đã khác&lt;br /&gt;tụi mình trên trùng trùng trùng môi nhớ&lt;br /&gt;vẫn mãi song song&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4252613567776636005?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4252613567776636005/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4252613567776636005' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4252613567776636005'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4252613567776636005'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/12/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-856924381390948026</id><published>2005-10-31T13:21:00.002-05:00</published><updated>2009-10-18T16:14:09.715-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>ngày cuối</title><content type='html'>Tháng Mười, phố chật trở mình trong heo may với vài khoảnh đất sót lại được người ta bầy bán đầy những trái bí đỏ.  Buổi chiều trước ngày lễ Halloween trên lối về nhìn những trái bí đủ cỡ cạnh vài người lớn vây quanh là trẻ nhỏ tự dưng chợt nghĩ không biết họ sẽ làm gì khi qua ngày sau với những trái bí, quá nhiều của hôm nay, nằm chờ bên lưa thưa người lựa.  Bí ở đây không phải để ăn mà để chơi vài giờ dẫu rằng nằm đó đủ vài ngày rồi vào thùng rác.  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Một sớm lên đường Mẹ ra sau vườn, hỏi thăm trái bí trên giàn còn xanh .. Bí nằm bí ngủ đường xa, trên vai mẹ già bao nhiêu vốn liếng&lt;/span&gt; (Bà Mẹ Ô Lý - Trịnh Công Sơn)" không xẩy ra ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng Mười, phố chật sẽ vắng dần những kẻ 'Trick or treat".  Có lẽ vì đổi giờ để màn đêm  về sớm hay vì những shopping mail tổ chức cho người ta đi 'Trick or treat".  Vừa được an toàn vừa sẵn tay mua thêm vài món lặt vặt về bầy trước cho vui, sau cho chật nhà. Cho toàn vẹn an toàn, nhiều phụ huynh mua sẵn kẹo bánh bỏ vào túi giấu riêng.  Sau khi con mình đi một vòng về thì hoán đổi bằng túi đó rồi cho túi kia vào thùng rác.  Nghĩ đến những em nhỏ nơi quê xa thì hành động đó quá phung phí nhưng đây, ở đây là chuyện thường; quá thường.  Ít kẻ quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng Mười, gạch nối cho chuỗi ngày sót lại của năm, cho những heo may chợt tìm, cho những con vịt từ Canada vội vã đến dừng chân một chút bên bờ hồ nơi có vài con vịt của năm cũ lười biếng chọn nơi này làm chỗ dừng chân vĩnh viễn.  Cùng xứ sở nhưng hai nỗi niềm.  Không biết vịt ở lại hay vịt theo đàn xuôi Nam, con nào chọn đúng.  Nhưng lũ vịt bay đi, khoảng vài chục dặm nữa sẽ có đám người đi săn chờ sẵn.  Họ dậy thật sớm, vùi mình xuống cỏ, chờ lũ vịt bay qua rồi  xả súng bắn.  Con nào không may trúng đạn cho cát bụi lại trở về cát bụi.  Người ta đi săn không phải để kiếm miếng ăn.  Người ta đi săn để coi ai bắn được nhiều vịt.  Thế thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng Mười, mùa thu ngập ngừng trước cửa.  Thi nhân giờ ngồi im trên hương gió bởi bóng giai nhân đã không còn, trăng đã úa bên nhánh sông đầy rêu rong.  Cuộc đổi đời trôi nhanh quanh nhiều bàn tay níu lại.  Những đứa bé sẽ lớn, những mái tóc sẽ phai, nhưng lòng người sẽ hội cho tháng mười đẹp lòng thi nhân bởi "chưa cười đã tối"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-856924381390948026?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/856924381390948026/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=856924381390948026' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/856924381390948026'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/856924381390948026'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/10/ngay-cuoi.html' title='ngày cuối'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1242000490983573066</id><published>2005-10-28T21:23:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hương Thu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến&lt;br /&gt;điềm nhiên ngày trở lạnh&lt;br /&gt;lòng chạnh lòng&lt;br /&gt;lưu luyến bước hè xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cành gai nhỏ&lt;br /&gt;buông tay lòng lá rũ&lt;br /&gt;nắng cuối ngày&lt;br /&gt;hoa bưởi ấm chợ quen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến&lt;br /&gt;dế mèn xuôi cánh đợi&lt;br /&gt;rộn lòng chờ&lt;br /&gt;ngày gặp chú ve thân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hoa cúc nhớ&lt;br /&gt;trải lòng theo hương gió&lt;br /&gt;trao phố ngày&lt;br /&gt;những chật vật của đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến&lt;br /&gt;mình yêu nhau là đủ&lt;br /&gt;hoàng hôn về&lt;br /&gt;chờ đếm những vì sao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến&lt;br /&gt;tôi và em hai lối&lt;br /&gt;một nghĩ về&lt;br /&gt;chật vật kiếp luân lưu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tháng mười đến&lt;br /&gt;về thăm người dưới mộ&lt;br /&gt;nén hương lòng&lt;br /&gt;ngày trái rụng không xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1242000490983573066?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1242000490983573066/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1242000490983573066' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1242000490983573066'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1242000490983573066'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/10/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3497346123629091288</id><published>2005-10-10T18:51:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:02:41.667-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>một mai qua hump day ..</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Những ai ở vùng San Jose và vùng phụ cận nhớ đừng bỏ lỡ cơ hội quý báu này .. Hãy đến với "Đêm Ngọc Lan"&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Trở lại với cái nhìn trẻ thơ:&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;          o Dẫn con ra tiệm bán thực phẩm, qua chỗ bán đồ biển, thấy con cá bị chặt ra từng khúc để lên nước đá. Cậu bé 8++ tuổi thì thầm .. Dady .. dady .. this fish is broken!&lt;br /&gt;         o Vài người khách tới trước cửa, mẹ bảo con nhớ khoanh tay cúi đầu chào khách, cậu con nhanh nhẩu .. Con chào đứa nào trước hở mẹ?&lt;br /&gt;         o Bố sanh ở đâu? .. Bố sanh ở Bắc .. Mẹ sanh ở đâu? .. Mẹ sanh ở Huế .. Con sanh ở đâu?  .. Con sanh ở SàiGòn .. Hay quá bố nhỉ .. 3 người ba miền mà sao chung một nhà vui quá bố nhỉ ..&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Và, ở DC (thủ đô của Hoa Kỳ), vẫn có:&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;          o Những người homeless, ban ngày không biết họ đi đâu, ban đêm họ xuất hiện và ra những chiếc ghế để ngủ qua đêm ..như lời nhạc của Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn "Ghế đá công viên dời ra đường phố, người già co ro chiều thiu thiu ngủ, người già co ro nhìn qua phố chợ, .."&lt;br /&gt;         o Vẫn có nhưng người đem đồ ăn đến cho những người homeless đó, mùa đông thì họ đem thêm chăn.&lt;br /&gt;         o Tất cả đều xẩy ra trong đêm, khi những du khách và những người làm việc ở DC về nhà và không ai dám đi một mình trên vùng chỗ gọi là "The Mail"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3497346123629091288?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3497346123629091288/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3497346123629091288' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3497346123629091288'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3497346123629091288'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/10/mot-mai-qua-hump-day.html' title='một mai qua hump day ..'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5905685280824658321</id><published>2005-10-08T15:24:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ sv</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;bão rớt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều thêm bão rớt về thăm phố&lt;br /&gt;gió cuộn mưa nhòa dấu chân xưa&lt;br /&gt;hàng cây vần vũ thương phận lá&lt;br /&gt;đời dẫn đời qua những ngõ thừa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều thêm bão rớt về quanh quẩn&lt;br /&gt;những giọt mưa rời rớt quanh đêm&lt;br /&gt;ngoài kia phẫn nộ trời trêu đất&lt;br /&gt;góc lẻ chạnh lòng ta vẫn ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều thêm bão rớt về cho vẹn&lt;br /&gt;nỗi mất trên còn bạn phương xa&lt;br /&gt;người sư bỏ núi lòng bất định&lt;br /&gt;phố rộng người quen lạc giữa ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều thêm bão rớt về lần nữa&lt;br /&gt;giọt lệ tiễn hè chạm thu sang&lt;br /&gt;năm nay nhiều lá về thơm đất&lt;br /&gt;buộc trái tim sầu gởi tháng năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều thêm bão rớt về cũng đủ&lt;br /&gt;heo hút ấm tình nỗi tha hương&lt;br /&gt;cuồng phong sóng cả ngày mai vẫn&lt;br /&gt;chưa đủ nản lòng kẻ luân lưu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(chiều thêm bão rớt lòng mưa rũ&lt;br /&gt;mục nát cõi lòng gã rong chơi&lt;br /&gt;chào em điểm hẹn ngừng không kịp&lt;br /&gt;tuổi chọn hoàng hôn lỡ một đời)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5905685280824658321?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5905685280824658321/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5905685280824658321' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5905685280824658321'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5905685280824658321'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/10/tho-sv_08.html' title='thơ sv'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-9000261457519599722</id><published>2005-10-01T20:23:00.003-04:00</published><updated>2009-10-18T15:58:34.663-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>tháng 10, tiếp ..</title><content type='html'>Trời North Carolina nóng, nóng như tạt vào mặt những giọt lửa.  Mỗi lần vào xe là mỗi lần ướt sũng đệm.  Ướt theo nghĩa khổ hạnh chứ không phải nghĩa đen như những ngày nóng đêm oi làm nói một đằng nghe một nẻo.  Giữa hạnh phúc và chịu đựng, cả hai cách bởi lằn ranh mơ hồ lẫn lộn cho từng ngày lên rồi qua nhanh vẫn chưa tìm gặp.  Đài TV người phụ trách vấn đề thời tiết bận rộn hơn bao giờ với những mầu đỏ lan rộng trên tấm bản đồ thu hẹp của giải đất thênh thang.  Ngõ tin tức CNN thì đang trong vòng tuyển lưạ là người đẹp họ Việt tên Mỹ Betty Nguyễn, hy vọng cô ta sẽ thẳng đường đi lên và đi lên hoài.  Xứ "mặt trời bên kia mùa hạ"  đang trong mùa hè rực lửa.  Nhưng có lẽ không đủ rừng để cháy như chốn "Xương rồng trên bước phong lưu" của nhà thơ bỏ thủ đô DC mà đi nhưng lúc nào cũng giành lấy mầu "Tím" làm mầu của riêng mình.  Từng thành phố tôi đến lúc nào cũng đòi chất kỷ niệm thì thành phố tôi ngừng sao mà thiếu.  Chất đến nỗi nhiều khi phải gạt qua để lúc quay về không gặp cho khỏi chạnh lòng.  Phần đủ là đầy những đổi thay.  Quanh hun hút của cõi nhị phân, có một WebLog down để thêm nhiều WebLog khác mọc.  Đổi thay làm phố thân nhìn lạ, làm vui bên ngoài phải cuộn vào trong, làm ngôn ngữ trôi tự nhiên phải ngập ngừng dè dặt.  Đường như chỉ duy nhất đổi thay là không bao giờ thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khô, khô 'như' "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;cành củi nỏ, cháy nhanh giờ điên mê&lt;/span&gt;", để "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em nằm đếm lá trong cây, hôm nay ta mộng thấy ngày hôm qua, môi cười ở cuối sân ga, phố là cô quẫn xưa là tiễn nhau&lt;/span&gt;".  Chuỗn ngày lê thê cắm đầu với công việc đã qua cho tháng ngày nhìn lên tự hỏi đã tìm cho mình gì chưa hay vẫn lười trốn né như thói quen loài sâu chơi trò cút bắt với lũ chim mỏ dài.  Lần liên lạc sao vài tuần " ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại" mới biết người em cùng quê hương lỡ bước (không phải để sang ngang mà tránh con đò dọc) té gẫy chân phải vào emergency rồi kết quả là về nhà dưỡng thương thêm vài tháng.  Vừa bệnh vừa phải lo làm việc sở, nghĩ là em cũng cực.  Trong cái rủi đôi lúc thêm cái xui.  Thôi thì ráng tịnh dưỡng nghen người em yêu dấu tuy xa mà gần.  Get well soon cho kẻ ở xa thêm niềm vui để kẻ ở gần còn thêm sức chạy trốn lũ chim mỏ dài, sẵn đà chạy trốn thêm buổi chiều sắp đến.  Phần người bạn "thần Điêu" ít nói càng nói ít  hơn quanh từng dự án lo cho loài chim eagles với ngân quỹ theo năm cắt dần.  Lại thêm cơn bệnh ngày càng trầm trọng làm "network" của anh thêm nhiều cô y tá với tr'ai tim bằng vàng, nhiều ông BS.  Lại tránh không dám "seriuos" dặn gì tôi vì cứ sợ nghĩ là trối trăn.  Từng dịp ra biển xe đi đường dài đọng toàn yên lặng.  Nhạc Việt mở rồi tắt.  Bản hay nghe nghẹn ngào, bản dở nghe xót thương phận notes.  Im lặng vẫn là vàng, nói không còn là bạc .. nói mà mà như thẩy vào hư không.  Người bạn "thần Điêu" của tôi vẫn nhìn đời qua nụ cười nửa miệng.  Bao năm trôi; nóng lạnh hay mưa nắng vẫn thay lời nói bằng nụ cười, tuy nụ cười theo thời gian giờ kéo thêm lằn nhăn trên ánh mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nóng của phố chật vẫn còn dẫu che ngang bằng những cơn mưa đến rồi đi vội.  Mùa hè đỏ lửa .. Không có hoa phượng để nhìn, không còn chia ly của hè để biên lưu bút, không có mây để tìm lũ mây xây thành, không còn ai gần mà níu áo.  Mùa hè đùa dai cứ chơi cái trò đi trốn đi tìm bên giòng thời gian bơ phờ kéo tay lừng khừng qua chậm!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-9000261457519599722?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/9000261457519599722/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=9000261457519599722' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/9000261457519599722'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/9000261457519599722'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/10/thang-10-tiep.html' title='tháng 10, tiếp ..'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3862320483360801479</id><published>2005-09-29T15:25:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:58:34.663-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>lotus 123</title><content type='html'>Buổi chiều, cơn bão rớt tạt vào phố đem chút lạnh chút mưa chút gió trang điểm thêm cho vài ngày hè sót lại.  Thu thấp thoáng trên vai, trên những bạn tôi vật vã quanh từng cơn bão đến rồi đi mà để lại biết bao mất mát.  Còn đâu những năm dài gầy dựng, còn đâu những toan tính của tương lai khi hiện tại là những đổ nát.  Vưòn cổ tích của riêng tôi và người giờ chỉ còn những hình ảnh lao xao nơi ký ức.  Nơi chốn mà trò chơi cút bắt của tầm nhớ nhiều lần gắng tìm vẫn mịt mù.  Mịt mù như từng bước kẻ lãng du đi hoài không điểm đến mà cũng không điểm về quanh nơi chốn nghỉ ngơi chỉ là bóng mát của một ngày tuổi thơ nào đó thấp thoáng giữa lưng chừng quá khứ. Tôi và người vẫn&lt;br /&gt;"&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngược xuôi nhớ nửa cung đàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về &lt;/span&gt;(1)"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều cơn bão rớt tạt vào phố nhìn bóng mình trên những ngọn đèn quá sáng để nhớ từng leo lét ngọn đèn quê xưa.  Giữa cái nhiều và ít, giữa cái này và nọ .. đã làm hiểu và buồn hơn khi biết từng lựa chọn của bạn tôi .. Xung quanh trái đất vẫn quay loài người vẫn sinh hoạt mà sao mình "quá lạc loài", lạc loài trong&lt;br /&gt;"&lt;span style="font-style: italic;"&gt;người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa&lt;/span&gt; (2)"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đó, cho dầu "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;mười năm đó anh quên mình sậy yếu, đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương, anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu, bản tình ca vô tận của Đông phương&lt;/span&gt; (3)" thì cũng là sẽ có một lần làm lại.  Bão đến rồi bão đi, chúng ta vẫn còn đó .. Dẫu ít hay dẫu nhiều, dẫu tuổi đã không còn mầu trăng cũ, dẫu đèn hao hụt nhưng vẫn còn và vẫn thêm ngày sẽ đến.  Buổi chiều cơn bão rớt về đây, ở lại một đêm,  Rồi bão, như thường lệ, lại đi.  Phố chật mênh mang ngày mai sẽ thêm heo may lòng lữ thứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1)(2)(3)&lt;span style="font-style: italic;"&gt; thơ Tuệ Sĩ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3862320483360801479?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3862320483360801479/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3862320483360801479' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3862320483360801479'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3862320483360801479'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/09/lotus-123.html' title='lotus 123'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-614797545365026510</id><published>2005-09-09T15:27:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gọi Tên Nỗi Nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về,&lt;br /&gt;quanh lòng phố thân thương&lt;br /&gt;giòng đời:&lt;br /&gt;  xanh&lt;br /&gt;  đỏ&lt;br /&gt;  vàng&lt;br /&gt;      đường cô liêu&lt;br /&gt;có em lòng ấm rất nhiều&lt;br /&gt;yêu xa lộ chật buổi chiều&lt;br /&gt;   kẹt xe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về,&lt;br /&gt;thêm tiếng gọi thiết tha&lt;br /&gt;quê hương:&lt;br /&gt;  hai chữ; buồn,&lt;br /&gt;  da diết buồn&lt;br /&gt;đêm đêm trăn trở :: cội nguồn&lt;br /&gt;ngày treo mỏi mệt bên hồn tả tơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về,&lt;br /&gt;mơ còn được chốn ngồi&lt;br /&gt;thân thương bụi phấn ngân lời thầy cô&lt;br /&gt;biếng lười kẻ mắt người mơ&lt;br /&gt;cùng phơi kỷ niệm bên bờ trán nhăn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về,&lt;br /&gt;thêm một chốn:&lt;br /&gt;  để nằm&lt;br /&gt;  để đi,&lt;br /&gt;  để đến,&lt;br /&gt;  để thăm,&lt;br /&gt;  để chào&lt;br /&gt;để quanh từng giấc chiêm bao&lt;br /&gt;đời chan nắng ngọt tôi chào&lt;br /&gt;    mình tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-614797545365026510?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/614797545365026510/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=614797545365026510' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/614797545365026510'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/614797545365026510'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/09/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8772026491207241599</id><published>2005-09-05T17:55:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:14:09.715-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>mỗi năm một lần</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi tránh đến chùa trong mùa Vu Lan có lẽ chẳng qua cũng tại hai mầu dị biệt.  Không biết ai cắc cớ bầy ra hồng trắng hồng đỏ làm chi cho bận lòng tha nhân, trong đó có tôi.  Không lẽ điểm môi nụ cười gượng là cũng không phải, mà đăm chiêu quá thì cũng không nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bạn sót lại của tôi chôn chân chốn này đã lâu, quên ngôn ngữ Việt, mất sự ngon khi ăn những món ăn Việt; vẫn mang nhãn Việt Kiều. Bạn tôi đi năm 75, là "Babylift" nên lạc người thân; nghe kể chuyện "hai mầu hoa" bâng khuâng hoài không biết chọn mầu hoa nào, không biết phải điểm khuôn mặt ra sao cho đúng.  Cho nên, lũ tôi đành tránh rồi né nhưng cô gái xinh xắn với từng hộp hoa hồng trên đôi tay xinh mà vào chính điện xá vài xá cho đủ lễ, bỏ vào thùng món tiền nhỏ cho đủ lệ để chờ ăn bữa cơm chay; hy vọng sẽ bớt tội cho chậm ngày thành tinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ xong lại chở nhau về trên chút nắng còn lại của buổi chiều cuối hạ cân cấn cơn lạnh đầu thu.  Tùy năm, đứa này chở đứa kia thì đứa đó sẽ còn đoạn đường trước mặt để nghĩ về hai mầu đỏ trắng, để chọn lựa giữa nét đăm chiêu hay khẽ nụ cười cho chuỗi ngày còn lại.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8772026491207241599?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8772026491207241599/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8772026491207241599' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8772026491207241599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8772026491207241599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/09/moi-nam-mot-lan.html' title='mỗi năm một lần'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4907888742275851740</id><published>2005-09-04T22:43:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:02:13.188-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>sau Vu Lan</title><content type='html'>Với nụ hoa hồng không mầu, không đi chùa, không hỏi tại sao lại bầy hoa mầu này nọ làm phiền lòng tha nhân thì bão lại về .. Kỳ này bão không qua phố chật như lệ thường thì bão lại tàn phá mạnh ở LA, MS ..  Những hình ảnh trên đài TV, những điện thoại đứt để không thể nào liên lạc được với bạn, bạn yêu quý của người phố chật  .. cho dẫu đã nhiều ngày qua, tình hình càng lúc càng tệ hơn trên sự đứt đoạn của liên lạc ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đây, phố chật này, vẫn luôn có lời cầu nguyện bình an may mắn luôn ở bên bạn cùng gia đình và người thân, trong lúc này và trong những ngày sắp tới.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4907888742275851740?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4907888742275851740/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4907888742275851740' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4907888742275851740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4907888742275851740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/09/sau-vu-lan.html' title='sau Vu Lan'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7144367260388813280</id><published>2005-08-25T13:48:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:02:41.667-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>tôi chợt nhìn ra tôi</title><content type='html'>Bạn là người may mắn nếu trên cứ thế mà cuộc sống trôi, chấp nhận nhìn cuộc đổi thay, thành công hay thất bại, buồn hay vui, bằng thử thách, coi đó lẽ thường tình.  Đạt thì tốt, không được thì coi như xong, quay làm chuyện khác.  Còn số còn lại,  nhiều lần tư tưởng bất chợt dội về để phải gạt qua .. Cho nên, giữa cuộc sống và cái chết, người mang chút máu gừng sĩ chông chênh đi chính giữa .. Như kẻ đi trên sợi dây .. dẫu sợi dây nằm trên mặt đất hay chăng cao, vẫn một niềm riêng.  Và, trên những giản dị là gởi gấm.  Tôi vẫn "mê" nhạc Trịnh Công Sơn, cho dẫu nhiều người phàn nàn vấn đề chính trị.  Cho dù  chiếc mũ "thông dụng" đó chỉ là một cớ vì không thể nào nậy ra cớ nào khác.  Tôi vẫn cho là TCS đã xứng đáng nghệ sĩ, đúng nghĩa của hai chữ "nghệ sĩ". "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Anh nằm xuống, sau một lần đã đến đây, đã vui chơi trong cuộc đời này, đã bay cao trong vòm trời đầy, rồi nằm xuống ..&lt;/span&gt;" ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên, tiễn đưa nhau trong một ngày buồn,  đất ôm anh đưa về cội nguồn, rồi từ đó, trong trời rộng đã vắng anh, như cánh chim bỏ rừng, như trái tim bỏ tình.  Nơi đây một người nhìn anh đến, những xót xa đành nói cùng hư không ."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay, nghe lại bài "Như một lời chia tay" để biết trong chúng ta, dẫu khác biệt, vẫn còn và vẫn có thêm mất mát.  Sự mất mát thật lớn riêng mình, dẫu sâu , dẫu buốt rồi cũng sẽ theo dấu thời gian trở thành nỗi tạm cuộc sống cho một cuối cùng sẽ có. Như câu của phim Gladiator: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Until We Meet Again!&lt;/span&gt;" .&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7144367260388813280?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7144367260388813280/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7144367260388813280' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7144367260388813280'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7144367260388813280'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/08/toi-chot-nhin-ra-toi.html' title='tôi chợt nhìn ra tôi'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3788336947070939052</id><published>2005-08-18T12:50:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.948-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;hương mưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh treo nỗi nhớ vào thu&lt;br /&gt;trên ngọn cây phong buổi chiều lộng gió&lt;br /&gt;mưa tạt đời anh ước mềm giấc ngủ&lt;br /&gt;tiếng chân xưa ngày yêu dấu bụi mờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh quanh những chiều mau tối&lt;br /&gt;gọi tên em hương yêu của xum vầy&lt;br /&gt;cơn gió lạnh thổi tung lời an ủi&lt;br /&gt;anh chụp hoài lá vẫn chết trên tay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh bước quanh lòng phố chật&lt;br /&gt;theo trăng gầy tiễn bước thoáng nghỉ ngơi&lt;br /&gt;hàng cây nhỏ trưởng thành quên nỗi mất&lt;br /&gt;theo gió mùa gọi mãi tuổi rong chơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh ôm nỗi nhớ không may&lt;br /&gt;làm khổ những thoáng vui thường ít tới&lt;br /&gt;hiểu ý anh đừng bao giờ ngoảnh lại&lt;br /&gt;vui hay buồn chỉ phí cuộc đời thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh với tiếng người vụng dại&lt;br /&gt;con tim đau đời đất trích về đâu&lt;br /&gt;vai áo rách thẹn lòng trang giấy mới&lt;br /&gt;gom góp hoài chỉ được một đôi câu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh mang nỗi nhớ vào đêm&lt;br /&gt;giơ tay đón tương lai qua định mệnh&lt;br /&gt;chim biệt xứ bay hoài quên điểm hẹn&lt;br /&gt;gọi tên em dịu ngọt hương lênh đênh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn mình anh với tình yêu em chọn&lt;br /&gt;cuộc tình đầu tình cuối khác gì nhau&lt;br /&gt;trăng soi bóng sông thương đời trôi muộn&lt;br /&gt;con thuyền về cũ bến mới mùa ngâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3788336947070939052?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3788336947070939052/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3788336947070939052' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3788336947070939052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3788336947070939052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/08/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8029081896588278932</id><published>2005-08-09T23:18:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.949-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;từ ngày chọn nghiệp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ khi về ở phố này ngày như&lt;br /&gt;chôn bóng đêm như chôn tình, từ khi&lt;br /&gt;chọn phố nương thân em&lt;br /&gt;như biển nhớ&lt;br /&gt;chọn ngày tìm đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ khi về ở phố này buồn như&lt;br /&gt;chiều tím ga quen&lt;br /&gt;đoàn xe lửa chạy&lt;br /&gt;có người ngồi mong&lt;br /&gt;mong trên tuyệt vọng ngày lên&lt;br /&gt;mong quanh mất mát buổi chiều đong đưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ khi về ở phố này chập chùng&lt;br /&gt;xa lộ xe buồn xe theo&lt;br /&gt;đi trao từng nỗi bơ phờ&lt;br /&gt;về thương ánh điện ngập ngừng&lt;br /&gt;bóng đeo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ khi về ở chốn này bạn cho&lt;br /&gt;báo cũ đọc lòng xôn xao&lt;br /&gt;tin buồn quê cũ lao chao&lt;br /&gt;thương thân trẻ nhỏ sớm đầy gian lao&lt;br /&gt;trưa đi ăn ở tiệm gần&lt;br /&gt;nhìn đồ ăn đổ nghẹn lòng đũa dao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ khi về ở chốn này miệt mài&lt;br /&gt;tu mãi thành tinh&lt;br /&gt;không ngờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8029081896588278932?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8029081896588278932/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8029081896588278932' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8029081896588278932'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8029081896588278932'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/08/tho-sv_09.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4989002205339824214</id><published>2005-08-03T20:45:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:03:17.283-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>ngày của hôm nay</title><content type='html'>Đêm nghe nhạc tình của NT-TTT mới chợt nhận ra tình yêu, tuy dang dở nơi chuỗi ngày xưa vẫn mang hạnh phúc.  Dang dở của TTKH, nỗi u uẩn của L khi cắt dây chuông, vv và vv .. vẫn còn như hạnh phúc vì có còn kỷ niệm, có còn khoảnh thời gian đẹp khi nghĩ về .. Tình ca đưa nhau đi nhẹ bằng  .. "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái, anh chỉ là người say bên đường em nhìn thấy  .. em đi đi, nguời điên không biết  nhớ và người say không biết buồn .. &lt;/span&gt;".  Còn gì hạnh phúc hơn khi có người yêu đi, qua; nhìn mình trong khoảnh ngắn cuả "trên đỉnh mùa đông" lại còn diễm phúc của hờn giận mà đuổi nguời "ta" đi; đi.  Cơn say thì tôi hiểu vì cũng lần say đến độ nhẩy xuống sông mà ôm nàng Nguyệt cũng vì "một hôm bỗng nghe ra, buồn vui kia là một".. Nhưng, lại nhưng, cơn điên chắc không ai hơn được tác giả của "Nụ Cười Tre Trúc".  Hạnh ngộ thay sẽ có kẻ trèo cây toan tính một lần chín rụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sống của hôm này không còn là những thiết tha của  dĩ vãng nữa mà là thực tế của trước mặt.  Đời sống vật chất đã làm mỗi ngưòi thành một "cõi riêng".  Dù mình trách "ở đây chả có ai quen biết, mà đến tình người cũng vắng tanh" để mình lại cuộn vào vỏ ốc của riêng mình .. Introvert không lẽ lại là nỗi bình thường của cuộc đời hôm nay?  Chợt bàng hoàng cho câu hỏi .. Tắt máy komputer, tạm rời cõi nhị phân, tắt đèn đi để "tôi nhìn tôi trên vách".  Ngủ ngon hay không, rồi cũng qua một ngày, cho dẫu đã quá 12 giờ khuya!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4989002205339824214?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4989002205339824214/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4989002205339824214' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4989002205339824214'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4989002205339824214'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/08/ngay-cua-hom-nay.html' title='ngày của hôm nay'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7698246338506527750</id><published>2005-07-28T11:51:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:04:46.017-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Peter's laws are working!</title><content type='html'>Hay lắm.  Những học sinh. sinh viên gốc Việt nay không còn đi học để mong sau này ra làm giáo sư, ra làm bác sĩ nữa ..Họ đi học để mong sau này ra làm hiệu trưởng, làm thầy dạy cho những người muốn thành bác sĩ.  Một trong những Peter's laws: "start at the top and work your way up" đang được từng người Việt trẻ ở đây áp dụng.  Phố chật may mắn có tới 3 trường đại học:  Duke, University of North Carolina, North Carolina State University.  Những trường này chỉ dẫn từ kỹ thật cho đến khoa học cho đến luật học cho đến y khoa cho đến dentist; tha hồ mà chọn.  Kỳ lễ ra trường đã có nhiều sinh viên (cũng như học sinh) đã cố gắng thêm để những năm sau này khi thành tài sẽ trở thành người lãnh đạo chứ không phải chỉ là một chuyên viên.&lt;br /&gt;Congratulations!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7698246338506527750?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7698246338506527750/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7698246338506527750' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7698246338506527750'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7698246338506527750'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/07/peters-laws-are-working.html' title='Peter&apos;s laws are working!'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6491448871362676437</id><published>2005-07-17T22:26:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:05:44.166-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>buồn tay, ngồi, soạn kịch 2 màn</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Táo 2006&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Táo Việt - mặc đồ Việt, nhân vật ốm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Táo Mỹ - mặc đồ Mỹ, nhân vật mập&lt;/span&gt; (béo)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- TáoKhách - mặc đồ kiểu cách một chút&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Thượng Đế mặc đồ lộng lẫy, ngồi trên ngai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- và, một số Táo khác vây quanh Thượng Đế (cho màn 2)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màn 1:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật: Táo Việt, Táo Mỹ, TáoKhách&lt;br /&gt;Cảnh: bên đường có tảng đá lớn và phẳng (hay một chỗ để nghỉ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Táo Việt hấp tấp chạy .. chạy chút, ngừng chút, ngừng ngó quanh và than:&lt;br /&gt;- Trời ơi là trời .. Táo tôi trễ quá rồi .. mệt quá trời ơi .. chu choa sao đường dài .. nắng quá .. chu choa .. trời ơi .. mệt quá .. thôi ngồi đây nghỉ chút rồi đi tiếp .. trời ơi .. mệt .. mệt .. trời ơi ..&lt;br /&gt;Táo Việt ngồi rồi mệt quá ngã mình nằm xuống tảng đá ven đường.&lt;br /&gt;Táo Mỹ hớt hải chạy vào, chậm lại vừa đi vừa ôm ngực vừa nói:&lt;br /&gt;- Không biết làm sao đây, xe chả đón được cái nào, đường chưa đi đến đâu  mà tim ình ình như trống làng .. chắc điệu này về phải lo tập thể dục thể thao kẻo không thì hai bà goá chồng sớm.  Táo xưa mạnh sao giờ Táo yếu như sên.. Chắc tập thể dục buổi tối với hai bà nhiều quá nên mới ra nông nỗi .. Tới thiên đình trễ, kiểu này là không dược ..&lt;br /&gt;Táo Việt nghe, vừa nằm vừa la:&lt;br /&gt;- Mệt quá trời ơi .. trời ơi.  Mạnh yếu gì thì mấy bả cũng sống hơn mình .. Có im cho người ta nhờ hay không đây ..&lt;br /&gt;Táo Mỹ ngạc nhiên,  đến tảng đá nhìn:&lt;br /&gt;- Ủa anh Táo Mít đó hả .. Sao dạo này anh ốm quá vậy .. tui tưởng chỉ có tui trễ thôi ai mà dè .. Anh mà la trời hoài ổng kêu thiên lôi đi khện anh thì anh đừng có trách nghen!&lt;br /&gt;Táo Việt ngồi dậy trả lời:&lt;br /&gt;- Tui không mập nổi đâu anh.  Cha .. Phải anh là Táo Mỹ hông vậy ?&lt;br /&gt;Táo Mỹ nói:&lt;br /&gt;- Tui đây anh!  Không nhận ra sao ?&lt;br /&gt;Táo Việt nói:&lt;br /&gt;- Anh Táo Mỹ dạo này phát tướng ghê ta.  Trông đồ sộ hẳn ra .. Tôi nhìn cứ ngờ ngợ .. Không dám nhận sợ lầm ..&lt;br /&gt;Táo Mỹ bước vội:&lt;br /&gt;- Thôi đi cha, trễ rồi, nói khéo nói mánh nói mé tôi chả lợi lộc gì đâu .. Có mau đi không lại trễ, thượng đế phạt là hết đường về.   Hai bà Táo để ở một mình lâu coi chừng có chuyện ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Táo Mỹ xăm xăm đi thẳng .. Táo Việt tụt khỏi tảng đá đuổi theo, vừa chạy theo vừa la:&lt;br /&gt;- Chờ tôi, chờ tôi theo với.  Hai bà Táo để một mình lâu coi chừng có chuyện .. là chuyện gì vậy ???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Táo Việt và Táo Mỹ vừa chạy khỏi sân khấu, TáoKhách chạy vào ngó quanh quẩn, ngừng lại nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mới nghe léo xéo đây mà sao tụi nó chấu nhanh quá .. hai thằng .. Đứa  mập đứa mà chạy nhanh như nhau thì cũng là chuyện lạ .. Táo này mà đuổi kịp tụi bây thì tụi bây sẽ khốn khó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TáoKhách chạy đuổi theo, ra khỏi sân khấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết màn 1&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màn 2&lt;br /&gt;Nhân vật: tất cả&lt;br /&gt;Cảnh:  Thượng đế ngồi trên ngai vàng, vây quanh là các Táo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Táo cúi đầu chào ra.  Sau khi các Táo chào ra hết thì Táo Việt chạy vào, theo sau là Táo Mỹ, và TáoKhách, cả ba Táo thở hổn hển đồng nói:&lt;br /&gt;- Thánh hoàng muôn năm muôn năm, muôn muôn năm ..&lt;br /&gt;Thượng đế bực dọc:&lt;br /&gt;- Tại sao mà các người giờ này mới đến  .. Ta nghe chuyện Táo mỏi cả tai, rung cả ngực.  Ngồi muốn gẫy cả xương sống, cong cả xương sườn .. Tưởng xong để lui vào cung cùng cung mẫu .. ủa quên .. cùng cung nữ thì lũ bây lại vào .. mấy thằng giữ cổng này thật vô dụng .. Bảo tới giờ thì khóa .. Khoá cái khỉ gì mà không để cho tao yên ..&lt;br /&gt;Táo Việt đành hanh:&lt;br /&gt;- Dạ tụi con leo rào ..&lt;br /&gt;Thượng đế chỉ tay vào Táo Việt:&lt;br /&gt;- Cái thằng lanh chanh này .. mày là ai ..&lt;br /&gt;Táo Việt khum xuống lạy:&lt;br /&gt;- Đạ tâu ngọc hoàng con là Táo Việt&lt;br /&gt;Ngọc hoàng quát:&lt;br /&gt;- Táo Việt ?  Táo Việt ?? sao lại tới trễ ????&lt;br /&gt;Táo Việt run rẩy giọng :&lt;br /&gt;- Thưa ngọc hoàng con là Táo Việt.. cả ngày hết nấu rồi nướng, hết ăn rồi uống, hết chụm rồi thổi .. Chả khi nào con được nghỉ ngơi.  Nhất là Weekend .. nhà lúc nào cùng nấu, nấu rồi nướng, nướng rồi nấu ..chả đi ăn đâu ngoài .. Con mệt quá nên ốm như vầy .. Chưa kể là những ngày giỗ .. thượng đế ơi .. Gần tới ngày lên thượng đế mà vẫn còn nấu, vẫn còn nướng.  Chả ai đưa, chả ai tiễn gì con .. Mãi phút cuối con đành dứt áo ra đi .. giờ cơm nguội bếp lạnh không biết gia chủ con làm sao ..&lt;br /&gt;Thượng đế quắc mắt:&lt;br /&gt;- Thì tụi nó thích ăn ở nhà thì để tụi nó ăn ở nhà .. Vài ngày bếp hư thì ăn tiệm .. Mày phận làm Táo thì lo làm Táo.. kêu ca nỗi gì ..&lt;br /&gt;Táo Việt sợ run quỳ phục xuống run.&lt;br /&gt;Thượng đế quay qua Táo Mỹ, quát:&lt;br /&gt;-Còn mày là ai ??  sao lại tới trễ ??&lt;br /&gt;Táo Mỹ khúm núm run cầm cập:&lt;br /&gt;- Thưa ngọc hoàng con là Táo Mỹ .. Cả weekend  gia chủ đi ăn tiệm, weekday thì TV dinner, tội cái thằng Táo Microway, nó chạy liên hồi, Tới ngày về trời vẫn chưa đi đưọc .. Còn con, con chả có được xài đến nên sức khoẻ "gởi gió cho mây ngàn bay". Ăn mà chẳng động đậy tay chân nên thành ù.  Sợ không có gì trình cho Thượng đế nên con chần chờ, nán kiếm thêm tin, giờ chót sợ tội nên phải đi .. cái thân mập đường xa nên đến trễ.  Thượng Đế thương mà tha cho cái tội không có gì để phúc trình..&lt;br /&gt;Táo Mỹ run qùy cùng Táo Việt&lt;br /&gt;Thượng đế chỉ vào Táo Việt và Táo Mỹ:&lt;br /&gt;- Hai đứa bây ..&lt;br /&gt;Táo Việt và Táo Mỹ ngửng lên, rụt rè, Thượng đế nói:&lt;br /&gt;- Thôi hai đứa bay về đi.  Ta tha cho đó.  Về đi .. không có gì phải lo .. Gia chủ tụi bay luôn ăn ở nhà hay luôn ăn ở tiệm là tuỳ theo hoàn cảnh .. Mập ốm tùy gia, tốn hao tùy tục, lục đục tùy đôi, lôi thôi tùy lứa, chất chứa tùy người.  Hiểu chưa ??&lt;br /&gt;Táo Việt và Táo Mỹ quỳ lạy tạ ra về .. Bước ra khỏi lòi ra TáoKhách đứng xúm xín&lt;br /&gt;Thượng đế gằn giọng:&lt;br /&gt;- Tao tưởng xong rồi .. sao còn mày ở đây ??  mày là Táo gì ??&lt;br /&gt;TáoKhách run run:&lt;br /&gt;- Dạ .. con là Táo bón ... (ngừng lại một chút)&lt;br /&gt;Thưọng đế đứng lên, giận giữ:&lt;br /&gt;- Táo bón .. Táo bón .. có mắc mớ gì mà mày lên đây ??&lt;br /&gt;TáoKhách:&lt;br /&gt;- Dạ .. dạ xin thưọng đế đừng nổi trận lôi đình .. con đuổi theo 2 Táo kia, đuổi kỳ nào cũng vuột.  kỳ này gần được thì chúng nó chạy tọt vào đây, con lỡ trớn mải đuổi chạy lộn vào.. xin thưọng đế niệm tình tha thứ cho con về dưới đó kẻo trễ công nãi việc, thêm vợ con nóng lòng mong.&lt;br /&gt;Thượng đế nói lớn:&lt;br /&gt;- Tao không muốn mày ở đây .. ai dám gần mày .. đồ Táo bón ...&lt;br /&gt;TáoKhách: khum chào thượng đê:&lt;br /&gt;- Đa tạ thưọng đế .. con xin phép đi đây&lt;br /&gt;TáoKhách quay lưng đi, vừa đi run rẩy thì thượng đế gọi giật lại:&lt;br /&gt;- Táo bón ...&lt;br /&gt;TáoKhách quay lại, chắp tay cúi đầu sợ sệt:&lt;br /&gt;- Dạ! Thượng đế gọi con..&lt;br /&gt;Thượng đế:&lt;br /&gt;- Tao nghĩ ra rồi .. Tao tha cho mày về nhưng với điều kiện thỉnh thoảng mày làm thằng Táo Việt bón vài ngày cho nó đình công, cho gia chủ nó ra ngoài ăn.  Rồi thỉnh thoảng mày làm thằng Táo Microway bón vài ngày cho nó đình công, cho gia chủ nó xài thằng Táo Mỹ nấu vài món ăn Việt tại nhà ..Cái gì cũng phải thăng bằng mới tốt .. Nghe rõ chưa .. Nhớ ghé qua cho thiên lôi nó tăng công lực để chạy được mau. .. Bãi triều ..&lt;br /&gt;TáoKhách chấp tay xá dài:&lt;br /&gt;-Đa tạ thượng đế .. ngày quả chí tôn .. tưởng Táo bón này vô dụng ai mà dè đem lại thăng bằng cho bếp núc .. Đa tạ thượng đế .. con đi đây .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hạ màn (hết)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Bản quyền của Sinh Vong, aka: songvinh)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6491448871362676437?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6491448871362676437/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6491448871362676437' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6491448871362676437'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6491448871362676437'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/07/buon-tay-ngoi-soan-kich-2-man.html' title='buồn tay, ngồi, soạn kịch 2 màn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6081084798660466322</id><published>2005-07-12T05:38:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:06:27.645-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>hôm nay</title><content type='html'>Biệt ly lúc nào cũng là thời điểm của nỗi buồn.  Đã đành trong đời sống thể nào ít nhất cùng một lần biệt ly mang điểm hồng khi thay vì "người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia bỗng dại khờ" thì được nhắc khẽ bằng "người đi một nửa hồn tôi khỏe, một nửa hồn kia bỗng nhẹ nhàng".&lt;br /&gt;Biệt ly ngoài ngoại lệ đó là khoảnh trống xung quanh, vì người đi đã mang hết theo; hoặc kỷ niệm còn đây, cho người ở lại.  Từ lâu tôi vẫn tự hỏi "người đi buồn hay người ở lại buồn" vì niềm vui mình có thể chia chứ nỗi buồn thì không xẻ, tương phản với "chung vui, chia buồn" của sinh hoạt thường nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đoạn đường quá dài lê thê câu hỏi "người đi buồn hay người ở lại buồn" (aka: ai buồn hơi ai) một hôm thay vì "thấy được đời tôi" tôi hiểu ra người ở lại chưa chắc là họ đã buồn nhưng chắc chắn là họ sẽ không bao giờ vui.  Và người đi, chưa chắc là họ đã vui nhưng chắc chắn là họ sẽ không bao giờ buồn.  Nghĩa là cả đôi bên đều tê cóng đi, chết lặng đi, vụng về đi, lóng ngóng đi, tê liệt đi.  Tiếng Việt thì dài chữ nhưng tiếng anh chỉ giản dị là: "numb".&lt;br /&gt;Có một số người may mắn vượt qua "numb".  Lúc đó,  họ sẽ đến trạng thái khi vui sẽ thấy nỗi buồn, khi buồn sẽ thấy niềm vui.  tất cả chỉ vì hai chữ "'biệt ly".  Chính vậy, trong ngôn ngữ riêng tôi, không bao giờ tôi dùng chữ "bye" hay "good bye" mà chỉ dùng "see you later".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6081084798660466322?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6081084798660466322/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6081084798660466322' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6081084798660466322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6081084798660466322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/07/hom-nay.html' title='hôm nay'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6680941659486853495</id><published>2005-06-30T09:39:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.988-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Somewhere in a Cyberspace, Far, Far Away...</title><content type='html'>The year 2029:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Ozone created by electric cars now killing millions in the seventh largest country in the world, Mexifornia formally known as California.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Spotted Owl plague threatens northwestern United States crops and livestock.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Baby conceived naturally ...scientists stumped.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Couple petitions court to reinstate heterosexual marriage&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Last remaining Fundamentalist Muslim dies in the American Territory of the Middle East (formerly known as Iran, Afghanistan, Syria and Lebanon).&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Iran still closed off; physicists estimate it will take at least 10 more years before radioactivity decreases to safe levels.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Castro finally dies at age 112; Cuban cigars can now be imported legally, but President Chelsea Clinton has banned all smoking.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; George Z. Bush says he will run for President in 2036.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Postal Service raises price of first class stamp to $17.89 and reduces mail delivery to Wednesdays only.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; 85-year, $75.8 billion study: Diet and Exercise are the keys to weight loss.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Average weight of Americans drops to 250 lbs.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Massachusetts executes last remaining conservative.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Supreme Court rules punishment of criminals violates their civil rights.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Average height of NBA players now nine feet, seven inches.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; New federal law requires that all nail clippers, screwdrivers, fly swatters and rolled-up newspapers must be registered by January 2036.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Congress authorizes direct deposit of formerly illegal political contributions to campaign accounts.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; IRS sets lowest tax rate at 75 percent.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; And last but certainly not the least: Florida voters still don't know how to use a voting machine&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6680941659486853495?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6680941659486853495/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6680941659486853495' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6680941659486853495'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6680941659486853495'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/06/somewhere-in-cyberspace-far-far-away.html' title='Somewhere in a Cyberspace, Far, Far Away...'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2287387649368694518</id><published>2005-06-29T10:47:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.949-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Freeport, 2005; Maine, tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;giọt sương ướp nẻo lạ nhà&lt;br /&gt;hồng thơm biển lạnh tiếng phà gọi nhau&lt;br /&gt;bóng chim lẻ bạn chân cầu&lt;br /&gt;cội nguồn vỗ sóng đá sầu rong rêu&lt;br /&gt;phà đi đời gởi quá nhiều&lt;br /&gt;vòng tay tiễn biệt buổi chiều tóc phai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(người đi bước dỗi bước dài&lt;br /&gt;bước tìm bước trốn bên ngày lẹ trôi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về thêm kỷ niệm chốn ngồi&lt;br /&gt;chốn em để lại chốn này nhớ nhau&lt;br /&gt;chốn tôi bốn phía dãi dầu:&lt;br /&gt;xuân, đau; hạ, nhức; thu, sầu; đông, ho&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2287387649368694518?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2287387649368694518/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2287387649368694518' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2287387649368694518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2287387649368694518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/06/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-235616631867027901</id><published>2005-06-16T05:43:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.949-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;một trăm hăm bẩy&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm mười ba&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm bẩy&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm năm mươi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;(&lt;span style="font-style: italic;"&gt;127.13.7.50&lt;/span&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh xấp ngửa nhị phân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dấu chấm bây giờ&lt;br /&gt;(&lt;span style="font-style: italic;"&gt;trong thời đại này, trong thế kỷ này, trong thời điểm này&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;không còn là kết thúc&lt;br /&gt;mà là tiếp từ không gian này dẫn qua không gian khác&lt;br /&gt;        làm anh bơ phờ&lt;br /&gt;chạy mệt nhoài trên màng lưới em giăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh kẹt nỗi vô vàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trên xuống dưới từ dưới lên trên&lt;br /&gt;đường dài vạn dặm tắt mở cuộc vui&lt;br /&gt;quanh quỹ đạo tình lờ&lt;br /&gt;(&lt;span style="font-style: italic;"&gt;khi server anh đã lỡ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;virus nở giữa kernel&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh mầm độc chờ ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;một trăm hăm bẩy&lt;br /&gt;  chấm&lt;br /&gt;mười ba&lt;br /&gt;  chấm&lt;br /&gt;bẩy&lt;br /&gt;  chấm&lt;br /&gt;năm mươi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh vẫn nghĩ một ngày&lt;br /&gt;em sẽ cho anh reboot&lt;br /&gt;không phải để làm lại từ đầu&lt;br /&gt;mà để thử xem có còn được như xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-235616631867027901?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/235616631867027901/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=235616631867027901' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/235616631867027901'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/235616631867027901'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/06/tho-sv_4038.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-909631449780354515</id><published>2005-06-16T05:43:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.949-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;một trăm hăm bẩy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm mười ba&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm bẩy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chấm năm mươi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;(127.13.7.50)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh xấp ngửa nhị phân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dấu chấm bây giờ&lt;br /&gt;(trong thời đại này, trong thế kỷ này, trong thời điểm này)&lt;br /&gt;không còn là kết thúc&lt;br /&gt;mà là tiếp từ không gian này dẫn qua không gian khác&lt;br /&gt;         làm anh bơ phờ&lt;br /&gt;chạy mệt nhoài trên màng lưới em giăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh kẹt nỗi vô vàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trên xuống dưới từ dưới lên trên&lt;br /&gt;đường dài vạn dặm tắt mở cuộc vui&lt;br /&gt;quanh quỹ đạo tình lờ&lt;br /&gt;(khi server anh đã lỡ&lt;br /&gt;virus nở giữa kernel)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mang lòng điện toán&lt;br /&gt;Anh mầm độc chờ ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;một trăm hăm bẩy&lt;br /&gt;   chấm&lt;br /&gt;mười ba&lt;br /&gt;   chấm&lt;br /&gt;bẩy&lt;br /&gt;   chấm&lt;br /&gt;năm mươi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;anh vẫn nghĩ một ngày&lt;br /&gt;em sẽ cho anh reboot&lt;br /&gt;không phải để làm lại từ đầu&lt;br /&gt;mà để thử xem có còn được như xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-909631449780354515?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/909631449780354515/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=909631449780354515' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/909631449780354515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/909631449780354515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/06/tho-sv_16.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8475674560568987376</id><published>2005-06-06T05:48:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T15:58:34.663-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Để gió cuốn đi</title><content type='html'>Nếu không có sự ân cần nhắc nhớ nơi người em tuy không cùng cha nhưng khác mẹ phương xa, nơi tôi gọi là xứ "mặt trời bên kia mùa Hạ",  thì tôi đã chẳng sẽ thể nào biết được ngày Phật Đản năm nay rơi vào chỗ nào trong quyển lịch tây phương.  Tôi biết Phật Đản là ngày lễ trọng của Phật tử.  Nhưng ở đây; ở thành phố chật, chội tình cảm với ngôi chùa khiêm tốn mà lại thêm ít khách thập phương thì Phật Đản kém đi rộn ràng dẫu vẫn luôn trang nghiêm.  Cho dẫu tôi mù mờ về chính xác ngày của lễ này nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến Phật Đản nơi quê nhà khi có cơ hội đi lễ chùa.  Phật Đản nơi quê nhà đông, vui.  Phật Đản nơi quê nhà rộn rã với những hội với những xe hoa.  Dẫu có những năm bị lèn ép, Phật Đản nơi quê nhà vẫn là Phật Đản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không bao giờ dám nhận mình là Phật Tử.  Lý do giản dị là khi đến chùa hay ăn chay, là tùy hứng riêng tôi.  Thêm nữa, Phật tử là phải có pháp danh cho dẫu qua đây nhiều pháp danh đã chuyển thành mỹ danh.  Phật tử là phải đi chùa đều đặn, phải ăn chay, phải không được sát sinh, phải diệt hết thất tình, phải thế này, phải thế nọ, phải từ tâm, phải bao dung,  phải đừng thấy đồ free mà gom hết về nhà, hãy nghĩ đến mà để lại cho kẻ khác, đừng tham, đừng lam, đừng sân, đừng si, đừng nghĩ là đi tu để được cái này, cái nọ về sau,  vân vân và vân vân.. Những cái phải đó tôi không có mặc dù tôi không bao giờ sát sinh và thất tình thì lúc nào tôi cũng dồi dào cho dẫu lòng luôn muốn tránh.  Nếu bắt tôi chọn đường tu, tu mãi tôi sẽ thành tinh.  Hoặc như kiểu cá chép vượt ngũ môn hoá rồng, tôi vượt qua sẽ hoá rắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại vấn đề, mà vấn đề là vấn đề gì đây?  Đã nói là "để gió cuốn đi" mà.  Cứ theo hứng mà biên, "kỹ thuật" văn phạm dẹp một bên .. Lo gì!  Dù rằng đạo công giáo quyến rũ tôi hơn với những bài Thánh ca, với những vần thơ, với những giáo đường khi còn ở Việt nam.  Để như vận mệnh khi vượt biên sống tị nạn tôi đã gắn sâu, thật sâu, vào đạo công giáo.  Nhưng soi thâm tâm, có lẽ không phải là đạo 'gốc' cho nên tuy gắn sâu trong tôi đi xa vẫn là về gần.  Về với từng ngôi chùa đơn sơ nhưng chất chứa quá đầy kỷ niệm.  Về với thiết tha của chuỗi ngày mới lớn theo chân anh tôi đến gắn điện cho từng ngôi chùa ngoại ô hẻo lánh.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuở đó, vì may mắn nên tôi được đến trường và đoạn đường học vấn của tôi trôi rất an lành.  Tôi lớn lên vây quanh là những giản dị, hồn nhiên.  Tuổi trẻ của tôi nói chung là chỉ biết học và lớn thêm là tập tành biết "yêu".  Chữ yêu trong ngoặc kép của mối tình thuần túy Việt-Nam của Thời-Trung-Học chứ không phải chữ yêu buông theo thả lỏng của tuổi trẻ bên xứ tân tiến này.  Xin đừng cho tôi bảo hủ (hay bảo vại); tôi vẫn trang trọng những người với những cuộc tình "hôm nay trời nhẹ lên cao, tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tôi mất sớm nên mẹ tôi thêm vất vả lo cho đàn con.  Cho dẫu những đứa con đều ngoan, đều tìm cách đỡ cho mẹ.  Nhưng đời sống của người không cơ nghiệp và những kẻ mới tạo cơ nghiệp cũng mệt mỏi nhiều trong mảnh đất mà cơ hội là những gì quá hiếm, hiếm như tìm trầm trên mảnh rừng bị thuốc khai quang.  Vì con út nên tôi cũng tạm được tha cho phần lo để tuổi thơ của tôi lúc nào cũng đầy những trò chơi, đầy tình yêu của mẹ quanh những anh chị hiền hoà nuôi tôi.  Tôi lớn dần trong chiến tranh của hai miền đang tới kỳ căng thẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đùm bọc nhau trong niềm đạm bạc của "con mất cha như nhà mất nóc".  Cho dẫu ba tôi đã ra đi nhưng những lời răn dạy, dặn dò vẫn còn đó, vẫn được chúng tôi thi hành triệt để.  Từ lối đi đứng, lúc ngồi ăn, lúc thưa chuyện khi sanh tiền ba tôi rất khe khắc.  Có lẽ nhờ vậy mà sau này tôi, coi như, thành công trên nẻo đời nhờ những răn dậy quý báu đó.  Trong đùm bọc của mái ấm nhỏ nhoi, mẹ tôi lúc nào cũng gượng vui trong nỗi mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Việt Nam dạo trước 75, khi học xong lớp đệ nhị thì phải thi Tú Tài phần I.  Đậu thì lên học lớp đệ nhất để thi Tú tài phần II.  Xong thì sẽ lên đại học.  Tôi không dám tự hào nhưng may mắn đỗ được tú tài hạng Ưu dẫu lúc nào cũng "chậm hiểu mà mau quên".  Thế là tôi hiên ngang vào học đệ nhất.  Trông rõ là người lớn.  Nhưng những bạn bè tôi có những kẻ không may nằm xuống, những cuộc biểu tình, những chán nản của tuổi trẻ trước một tương lai làm tôi bắt đầu bê tha từ đó.  Chưa kể hút thuốc, rượu, đánh nhau, lê la vào những quán cà phê, đi nghêu đi ngao và, bỏ học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;******&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những cái làm mẹ tôi phải lòng bố tôi là tính tự lập.  Cái tính đó ở mức số mười nơi bố tôi để đọng lại thành hai mươi nơi mẹ tôi rồi truyền qua lũ tôi là thành chẵn ba chục.  Phải cần lắm mẹ tôi mới khẽ gợi vài câu.   Những khi muốn đi chùa, những khi cần đi thăm họ hàng, hay tảo mộ đều là những 'vấn đề' với mẹ,  không dễ dàng như nhưng người khác. Giữa lớp đệ nhất, mẹ tôi lên chùa thỉnh về một ông Phật.  Ông anh tôi chọn cái tủ cao nhất.  Dọn cái tủ rồi sửa lại phần trên làm bàn thờ Phật cho mẹ tôi.  "Trông cũng tươm tất lắm" anh tôi tự hào.  "Vậy là mẹ khỏi cần phải đi chùa, ở nhà đã đủ .. Tu đâu cho bằng tu nhà"  anh tiếp lời.  Tôi đứng bên cạnh im lặng.  Ông Phật cuả mẹ tôi trông hơi nhỏ.  Ông Phật của người ta có nạm vàng ở cái đế ngồi, ông Phật của mẹ tôi thì không.  Một thoáng nhìn anh đã thấu những giòng tư tưởng chạy quanh đầu óc chậm khôn của tôi.  "Thôi tụi con đi làm, mày xong chưa? tối nay tụi con về" anh tôi nói vội rồi kéo tôi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả của những ngày bê tha làm tôi thi hỏng Tú Tài đôi đợt nhất.  Cả nhà tôi ai cũng buồn.  Đỗ lỗi học tài thi phận.  Mẹ tôi dấu nhưng vẫn để lộ nhiều nét lo âu.  Tôi hiểu câu "Ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu, thi hỏng mất rồi, ta đợi ngày đi,..".  Ngẫm đi, tôi chán cuộc đời, ngẫm về tôi còn cơ hội cuối cùng là kỳ thi tú tài đôi đợt nhì và còn người mẹ, tôi chưa muốn đi xa.  Thế là tôi quyết tâm đóng cửa luyện công.  Đóng cửa phòng, tôi biết tôi còn 3 tháng để học và thử thời vận thêm lần nữa.  Nói là phòng cho sang chứ trong nhà tôi, phòng được dựng lên bằng tấm vách mỏng cao quá đầu người, phía dưới hở khoảnh vài tấc, thêm cửa ra vào.  Không như bên này, phòng là chỗ kín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khi thỉnh Phật về, mẹ tôi đều đặn đến tối là quấn lại tóc, trang trọng mặc vào người chiếc áo nâu, rồi ngồi tụng kinh.  Lúc đầu mẹ tôi tụng chậm, nhiều tiếng ề à vì bà chưa quen mặt chữ.  Sau mẹ tôi tụng nhanh hơn.  Tiếng kinh hoà theo khói nhang làm tôi xao động.  Cho dẫu qua một ngày miệt mài quật lộn với sách vở, tôi vẫn cảm thấy yên lành mỗi khi mẹ tôi tụng kinh.  Cho dẫu, những lời kinh như những câu thần chú, tôi nghe để mà nghe thôi chứ hiểu thì tôi vẫn biết tôi chưa đủ sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm, tôi phá lệ bỏ ra Sàigòn đi chơi một buổi.  Nhìn người qua lại trên phố, nhìn những cặp tình nhân, những nhóm người tôi mới thấm hiểu thế nào là cô đơn khi tự chính mình quyết tâm rời bỏ bạn bè, tạ từ người yêu mà không lời cắt nghĩa.  Thôi thì khi mình làm, mình chịu, cũng chỉ vì trót nhiễm cái phần tự lập cỡ 30.  Tôi lang thang vào khu chợ lớn rồi vòng lại Sài gòn  xem xi nê.  Trước khi về tôi ghé vào tiệm cắt kiến đặt cắt một khung kính vừa tầm che cho ông Phật của Mẹ tôi.  Gần tối, tôi về trèo lên đầu tủ bỏ khung kính vào ông Phật.  Bảo với mẹ cho đỡ bị bụi.  Mẹ tôi thoảng vui.  Với tôi,  bụi vào ông Phật điều phụ, sợ mẹ thấy tượng bị dơ mà trèo lên lau bụi rồi có chuyện gì, là điều chính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh tôi về vừa thấy khung kính là nửa đùa nửa thật với tôi "thôi từ này ông Phật của mẹ lâm cảnh cá chậu chim lồng rồi.." .. " sao mày nỡ nhẫn tâm nhốt ông Phật của mẹ" .. "mày bao ổng kỹ như vậy thì làm sao ông ấy nghe được kinh của mẹ? ". Dẫu anh em tôi đùa nhỏ, riêng với nhau, đêm đó mẹ tôi tụng kinh, giọng lớn hơn mọi bữa.  Tôi không cần phải lắng nghe nữa khi lời kinh rót thẳng vào tai.  Trên trần nhà, những con thằn lằn bò ra nghe.  Chúng nằm bất động.  Anh tôi bảo chúng say nhang.  Tôi không nghĩ nghư vậy.  Tôi nói đó là những con thằn lằn chọn nghiệp.  Bàn thờ Phật thì lúc nào cũng thắp nhang, chỉ những khi mẹ tôi tụng khinh thì chúng mới bò ra, nằm yên như thể nghe.  Khi mẹ tôi tụng kinh xong, dẫu vẫn còn nhang, lũ thằng lằn cũng biến mất.   Tôi lại khác lũ thằn lằn, kể từ ngày đó đã dậy sớm hơn để học bài và chập chờn khi mẹ bắt đầu tụng kinh rồi ngủ dần theo mùi nhang.  Ngày tháng trôi và ngày thi kỳ Tú tài đôi đợt nhì của tôi về dần.  Mẹ tôi càng ngày cằng tụng lớn hơn và khuya hơn trong khi tôi càng ngày càng ngủ nhiều thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ trục trặc trong vấn đề tình cảm nên anh tôi buồn, ít nói hơn mọi khi.  Một chiều anh tôi về lần đầu tiên nhuốm hơi rượu và lần đầu tiên, tôi thấy anh tôi hơi xẳng cùng mẹ .. "Mẹ tụng kinh lớn quá làm sao thằng con út của mẹ nó học được?  Thi hỏng là mẹ phải lo thăm nuôi nó đó".  Tôi cảm thấy buồn vô cùng.  Nhưng anh tôi, tôi biết đã buồn hơn, hối hận hơn.  Rồi vì đã nhiễm cái phần tự lập cỡ 30 anh tôi chỉ lèn chặt trong lòng.   Mẹ tôi thì bắt đầu tụng nhỏ lại, nhưng lại tụng lâu hơn.  Có đêm, ngủ rồi thức, thức rồi ngủ; tôi vẫn nghe lời kinh của mẹ.  Nhìn lên trần, dưới ánh nến mù mờ là những con thằn lằn nối đuôi nhau nằm im lắng.  Cứ thế, lời kinh của mẹ chen theo bài vở dẫn tôi đi bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn, bước chậm bước mau của 3 tháng miệt mài học thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;******&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đúng như lời ba tôi thường nói lúc sinh tiền: "Hễ không làm thì thôi, đã làm thì phải bỏ hết công sức ra làm, rồi may mắn sẽ có".  Sau chuỗi ngày đánh vật  cùng bài vở tôi đã, may mắn, thi đậu bằng tú tài đôi kỳ hai.  Dẫu đến muộn, dẫu những kỳ thi tuyển vào một số lớn các trường đại học khác đã quá hạn tôi vẫn vui trên niềm vui không nhỏ riêng tôi.  Nhưng không bì được với anh tôi.  Sau thời gian dài trầm lắng anh đã hết buồn.  Bây giờ với anh là thêm nhiều, thật nhiều cô bạn gái xinh xinh đến thăm (đôi khi ở lại .. cả ngày, để phụ chị tôi).  Chủ trương mới của người anh, đẹp trai trên trung bình, là đừng nên bắt cá hai tay mà phải lấy rổ mà xúc, đôi khi lấy lưới mà chài.   Nhờ chủ trương đó anh tôi trở nên phong lưu, cảnh "gươm lạc giữa rừng hoa" là cảnh thường.  Những anh chị khác của tôi cũng yên ấm với đám con khoẻ mạnh.  Đời sống  chúng tôi vui hơn, khấm khá hơn.  Nhưng mẹ tôi vẫn vậy, vẫn chắt chiu, vẫn lo cho đàn con và vẫn xập tối thì trang trọng quấn lại tóc,  mặc chiếc áo nâu rồi thắp nhang tụng kinh.  Niền vui mới của bà là khi có tiền thì đóng vào thêm cho miếng đất mua trả góp nằm cạnh ba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 30 tháng Tư 1975 là ngày làm gia đình tôi rã, tan thành từng mảnh.  Phần tôi, tôi lên đường tị nạn chộn rộn tấc lòng cam chịu làm kẻ tha hương.  Cuộc đời tôi coi là chính thức tự lập từ đó.  Những tháng năm đầu cuộc sống hải ngoại là những tháng những năm mà tôi không biết tôi đào đâu ra cho đủ từng can đảm để vượt sống.  Sau nhiều năm đi làm tôi trôi dạt về một ngôi trường nhỏ  ở ngoại ô tiểu bang nằm chính giữa nước Mỹ.  Trường tuy nhỏ nhưng cũng đủ những người Việt từ các tiểu bang xa tụ về, sống đạm bạc nuôi hy vọng sẽ một ngày tương lai khá hơn.  Mỗi người trong lũ tôi là thế giới riêng, ràng lại với nhau chỉ vì cùng mầu da, phong tục, cùng tiếng mẹ đẻ mang theo qua xứ này.  Đôi lần phong tục cùng tiếng Mẹ đáng yêu đó được nhiều kẻ vùi quên cho dễ dàng sang đời sống mới. Mùa đông ở đây dài và lạnh, nỗi lòng người viễn xứ hiu hắt theo năm đi.  Mỗi lúc Tết về là những lần vui mượn.  Thêm trong tôi tiếng kinh tụng hằng đêm đã không còn được nghe nữa.  Tôi lẫn lộn giữa cái này, giiữa cái nọ và cứ thế; cứ vừa lẫn vừa lộn vừa đi.  Đi  dần theo thời gian để trưởng thành theo cuộc sống để mang biệt danh ngoại kiều.  Để  những lúc vọng về quê hương dấu yêu mà ai đó an ủi bằng bốn chữ "quê hương mang theo". Từng thành phố tôi ở rồi chìm dần trong dĩ vãng sau vài tháng khi yên ổn nơi thành phố đến.  Như lời nguyền của kẻ bị xử oan, thời gian bên này trôi nhanh, nhanh hơn chớp mắt để quanh đi quẩn lại đã hơn đôi chục năm.  Câu; "năm năm rồi đi biệt" vẫn là khoảnh thời gian ngắn mỗi khi được nhắc đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian trôi, trôi mãi.  Kỷ niệm của tháng ngày thơ ấu phai, nhạt dần bên vùng đất đầy người xa, lạ để không còn gì, có gì thay; thế vào.  Những giọt kinh năm xưa hụt hẫng trong tôi, trong tâm tư kẻ miệt mài đi tìm quên.  Những giọt kinh khác còn sót lại mất dần theo mỗi  thu dọn hành trang khi giã biệt thành phố buồn này đi qua thành phố buồn khác.  Chất chồng mãi trong tôi là những mất thêm người thân, bạn bè.  Đời sống mặt phải là vậy.  Mặt trái thì tình cảm tuổi thanh xuân đầy đủ những vội nở rồi tắt.  Như màn đêm xoay vòng niềm sống đong chia ly.  Đôi khi tiễn đưa được kéo dài ra bởi những lần mong thư, nhũng cú điện thoại viễn liên rồi theo khoảng cách, theo thời gian thưa dần, chìm khuất như bóng chim tăm cá.  Tôi vẫn có những người yêu cạnh những người yêu tôi, vẫn có cuộc tình theo vết chân nhau.  vết chân không là của lần tan trường mà là thăng trầm nơi công việc.  Cứ vậy thời gian theo thời gian trôi nhanh.   Những người tôi yêu theo hướng những người yêu tôi làm tôi miệt mài chạy đuổi để tìm gần mà lại xa thêm.  Trong bơ phờ của tất cả, tôi thèm lắm một câu trách, một lời dạy của mẹ tôi.  Thèm lắm một ngày về thăm, thèm lắm một vệt vôi trên trán khi nghĩ về của những tháng trời trở heo may.  Nhiều đêm ngủ rồi tỉnh tôi nghe vọng thoảng lại lời kinh để chợt bừng tỉnh bàng hoàng trong quạnh vắng.  Rồi, như cơn ác mộng không biết trúng giờ trùng đã thành sự thật, đã chạy vào thực tại để cuộc sống tôi từ đó mang nỗi buồn miên viễn, mang thêm phần thưởng của đóa hoa hồng mầu trắng.  Chạy trốn lễ Vu Lan là chuyện tôi vẫn làm và Mother's day là  ngày mà tôi nghe lòng trĩu nặng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;******&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi chùa nhỏ nơi thành phố lớn nhất cuả tiểu bang bên bờ Đại Tây Đương này không những ngày càng vắng mà còn thêm nhiều lời ra tiếng vào.  Riêng tôi, khi buộc phải đến chùa, tôi chỉ lang thang nhìn hoa nhìn lá ngoài chùa,  nhìn đã rồi mới vào chánh điện, xá vài xá gọi cho đủ lệ rồi kiếm cớ đi ngắm cảnh tiếp.  Thông thường, lễ xong sẽ có thụ chay.  Tôi tránh vào lễ nhưng hễ thụ chay là có mặt vì  lúc nào tôi cũng thích ăn đồ chay, thích ngắm từng kỹ thuật trình bày của món ăn chay.  Nhiều miếng đậu hũ làm khéo đến độ trông cứ ngờ như miếng thịt.  Phải ăn mới biết không phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua từng  năm kinh tế sụt thấp, chùa không những vắng đã đìu hiu hơn.  Năm sau, chùa mang thêm cái tang của một Thượng Toạ đã vì đạo pháp, vì dân tộc, vì đất nước; mà tự thiêu.  Theo chỗ tôi biết thì đó là Thượng Toạ thứ nhì, cũng là người Việt đầu tiên tiên trên đất Mỹ; tự thiêu.  Rồi chu kỳ đời sống, tôi lại dọn qua thành phố khác.  Bỏ lại căn nhà tôi dầy công trồng nhiều loại cây tôi thích cạnh nhiều loại hoa tôi yêu.  Bỏ lại căn nhà có vườn sau trồng không thiếu loại rau nào với nhiều kỷ niệm, bỏ lại nơi tôi ở lâu nhất kể từ khi rời quê nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua thành phố mới sau khi ổn định, tôi bắt đầu trồng lại những cây tôi thích, những hoa tôi yêu cùng vun xới lại vườn sau.  Tôi hiểu câu "kính cung chi điểu" lắm nhưng tôi hiểu thêm nếu mình phải dọn đi thêm lần nữa,  kẻ mua nhà của tôi sẽ đỡ công làm, chỉ vậy mà hưởng nếu không muốn làm thêm.  Cứ vậy thời gian trôi.  Đời sống mới của tôi tạm an bình nhưng hễ mỗi lần hình bóng ngôi chùa nơi thành phố mà tôi để lại đến trong tầm thức, tôi lại hình dung dáng gầy nhân từ cuả một thiền sư mà tôi đã, nhiều hơn đôi lần, may mắn gặp và cúi mình chào.  Khoảng cách cùng lòng thiết tha chưa tha thiết làm những dịp đến ngôi chùa xưa, dẫu đến để ngắm cảnh và thụ chay chứ không bao giờ vào lễ; của tôi, đã trở nên hiếm hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như con thằn lằn chọn nghiệp, một ngày Phật Đản may mắn rớt vào cuối tuần đưa bước lãng du của tôi trở lại chùa.  Sau khi lòng vòng ngắm ngoại cảnh xem có gì thay đổi tôi lân la vào chánh điện xá cho đủ lệ rồi lỉnh ra ngoài ngắm tiếp.  Cảnh ngoài chùa lúc nào cũng giúp tôi tìm bình yên.  Từ cụm hoa thơm cho tới cành trúc dẫn qua hồ sen đều được tôi quan sát kỹ lưỡng.  Chốn nào cũng đầy dấu tay chăm sóc dưỡng nuôi của kẻ yêu thiên nhiên.  Tôi nhớ người tụ trì trước, sắp giờ lễ là sai người ra mời khách thập phương vào chánh điện.  Chính sách này áp dụng vào tôi cùng một số thập phương khác không hiệu quả lắm.  Vì với tôi, sau lời mời, cũng đi về chánh điện nhưng khi đến gần chánh điện là có những ngoại cảnh khác lôi tôi đi ngắm tiếp cảnh chùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, người sư tụ trì với chiếc lưng khòm cong nhưng vẫn còn tráng kiện nhìn gương người đi trước đổi chiến thuât, ông sai người ra mời khách sau khi mời xong sẽ "hộ tống" khách vào chánh điện.  Vì lẽ đó, tôi không giở trò "quẹo" được như thói quen khi có một người xinh như hoa đi kèm sau lưng.  Vào chánh điện tôi lúng túng tựa quỷ có ba đầu sáu tay mười hai con mắt đành len lén chọn góc đứng đằng sau.  Ai đó dúi tay tôi quyển kinh.  Cầm lấy, tôi mân mê mở ra xem che nỗi lúng túng.  Khách vào đông, đông dần, chỗ đằng sau của tôi từ từ di chuyển lên chỗ chính giữa.  Lễ cầu kinh bắt đầu.  Hương nhang, tiếng mõ tiếng chuông lôi tôi trở về những ngày, những tháng của chuỗi thời gian học thi Tú Tài đôi.  Tiếng kinh nghe quen quá.  Tôi lẩm bẩm đọc theo, ngượng ngập, ...Rồi bất ngờ  như nưóc phá bờ, lời kinh rời rạc những phút đầu trở thành trơn tru chạy thẳng ra cửa miệng qua kinh ngạc của tôi.  Tôi thuộc, đã thuộc nằm lòng lời kinh lúc nào mà tôi không hay.  Quyển kinh mở trên tay, tôi đọc theo.  Quyển kinh gấp lại tên tay, tôi đọc theo.  Lòng nhàn nhã trôi theo tiếng kinh.   "Nam Mô Đức Bổn Sư Phật thích ca mâu Ni" tôi lập theo và lập theo bên thời gian ngừng lắng.  Nỗi bất ngờ khi nhận mình thuộc nằm lòng những câu kinh sớm qua để tôi tan theo tiếng kinh tập thể.  Tôi nghĩ đến những con thằn lằn năm xưa.  Khi mẹ tôi gióng lên tiếng chuông đầu đều có mặt chúng.  Rồi chúng ngoan lành uống lời kinh.  Tôi bây giờ cũng ao ước được như thằn lằn xưa.  Tan lễ, thụ chay xong mọi người đổ ra về.  Tôi cũng lái xe theo giòng xe.  Kẹt xe nhiều lúc cũng có thi vị của nó.  Vừa lái tôi vừa nghĩ đến những con thằn lằn chọn nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian lại trôi theo vận tốc riêng nó.  Công việc và đời sống của tôi lúc lên lúc xuống theo đúng nghĩa phần số kiếp người.  Thỉnh thoảng, tôi rì mò ra vài bài thơ, thẩy cho những báo trên trời.  Từng những lần viết, tôi tránh đề cập đến chính trị vì đụng đến sẽ có ngộ nhận.  Dẫu vậy, tôi vẫn đinh ninh khi thành phố đổi tên lại thành "Sàigòn" thì tôi sẽ về.  Nhưng, lại  nhưng!, theo kinh nghiệm, đừng bao giờ nghĩ những chuyện không bao giờ xẩy ra sẽ không xẩy ra.  Đùng một cái, tôi có dịp trở lại Sàigòn sau hơn phần tư thế kỷ sống nơi hải ngoại.  Dù công việc bề bộn và thời gian quá eo hẹp tôi cũng sắp xếp để vào Sàigòn thăm anh chị tôi.  Anh chị tôi đỡ cực nhọc nhiều khi những đứa con, đứa cháu đã lớn, đã có gia đình, đã thành tài, thành nhân.  Mẹ tôi, tôi biết rất vui khi thấy con cháu đầy đàn, yên ổn, hiếu thảo và, làm nên như vậy.  Căn nhà xưa thì không còn nữa, để tôi ngậm ngùi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" &lt;span style="font-style: italic;"&gt;về trong hờ hững câu chào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;hỏi người hàng xóm lối vào nhà xưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;âm thầm cây phủ rừng thưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;dăm ao nước đục rặng dừa thân quen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngó quanh xóm đã lên đèn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bước lên thềm cũ đêm giăng bốn bề&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngày đi không dám hẹn về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngày về bỏ rớt câu thề phôi phai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhà xưa đã vắng mắt ai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chỉ còn bụi ớt so vai đứng chào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngồi châm thêm dĩa dầu hao&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bóng xiêu vách đất lòng chao đảo buồn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chợt nghe tiếng dế thân thương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngó ra đụng đám mù sương mịt mù&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;đàn bù rầy vẫn hình như&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thay nhau cõng những giọng ru mẹ già&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chợt nghe tiếng động quanh nhà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;hỏi ai ? gió bảo: đời là hư không&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhà xưa người nhớ người mong&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhà nay cũng có người trông người chờ&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà anh tôi cách nhà xưa không xa.  Lũ tôi gặp nhau mừng vui chan hòa.  Anh tôi tóc đã bạc đã thưa bên tóc tôi không còn xanh nữa.  Nhìn bàn thờ với hình ảnh song thân, dẫu dặn mình con trai,  tôi vẫn không ngăn  giòng lệ.  Nhìn qua bàn thờ bên kia, qua màn lệ tôi thấy tượng ông Phật ngày xưa.  Loáng thoáng nghe anh nói nhanh với người vợ đang vội vã nấu bữa ăn đãi khách "Thôi tụi anh ra chùa thăm Ba Mẹ ..mày xong chưa? em ở nhà lo cơm, chút tụi anh về".  Tôi lễnh mểnh theo anh đi, bóng anh và tôi đổ dài trên con đường cũ như những ngày hai anh em tôi mới lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(viết sau ngày phật đản, 2005)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8475674560568987376?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8475674560568987376/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8475674560568987376' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8475674560568987376'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8475674560568987376'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/06/e-gio-cuon-i.html' title='Để gió cuốn đi'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1705357575739886949</id><published>2005-05-27T06:52:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.949-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;theo tiếng gọi người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày theo đôi vai mỏi&lt;br /&gt;trưa vẽ tiếp nỗi buồn&lt;br /&gt;không ai cười ai nói&lt;br /&gt;người bỏ người vào khuôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đèn vàng thương phận lá&lt;br /&gt;bay về cõi bao dung&lt;br /&gt;đèn xanh giòng xe lạ&lt;br /&gt;theo nhau cõi vô cùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;người đi lòng cỏ dại&lt;br /&gt;tìm phố chật nương thân&lt;br /&gt;hành trang lần kiểm lại&lt;br /&gt;đắt đỏ giấc mơ gần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày trôi ngày trôi mãi&lt;br /&gt;đếm được mấy lần vui&lt;br /&gt;cuộc cờ khi ngoảnh lại&lt;br /&gt;đâu đây tiếng ngậm ngùi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ai về thăm phố nhớ&lt;br /&gt;xin gởi mãi cho nhau&lt;br /&gt;chút thân thương ngày đó&lt;br /&gt;thêm đẹp phố không mầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dấu yêu xin tạ lỗi&lt;br /&gt;chim bay mãi xa bờ&lt;br /&gt;nắng mưa quen thăm hỏi&lt;br /&gt;từ đó ta làm thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1705357575739886949?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1705357575739886949/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1705357575739886949' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1705357575739886949'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1705357575739886949'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/05/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5174363266510864265</id><published>2005-05-25T07:12:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.952-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>đôi giòng cho ngày thứ Bốn</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Ba mươi năm, nhiều thế hệ đã trưởng thành. Chiến tranh chỉ còn đọng nơi ký ức, ký ức mịt mù của người ra đi, ký ức đậm mầu của kẻ ở lại. Thời gian không chờ ai. Cạnh níu kéo thời gian vẫn vụt trôi, trôi mãi. Những bài nhạc, bài thơ về một thời đạn bom lịm dần theo thời gian. Không phải tuổi trung niên, những người trẻ của 1975 chưa biết đã có khái niệm về chiến tranh hay không.  "Người tình già trên đầu non" là tên mà một tờ báo đã dành để nói tới một người nhạc sĩ lão thành đã quyết định về sống hẳn ở VN.  Từ chốn tự do trở về một nơi phải có thẻ công dân mới được lên sân khấu hát, phải xin phép bài nào mới được hát bài đó thì khó thể nào thông cảm cho một sự trở về.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Bức điện thư của người không quen nhưng cùng sở gởi hôm qua cho tất cả không hẹn mà gặp trùng với những giòng biên trong blog dưới này. Vào sở buổi sáng thêm được ngày vui khi đọc nhiều, thật nhiều người đã mở đọc email đó mới biết mà vào ký tên. Cạnh đó 1 hay 2 email khẽ dặn: "sao lợi dụng email của hãng mà làm việc riêng". Rồi, trong hộp thư riêng của tôi: "lộn rồi, chỉ có 500 người sẽ được cứu xét mà sao lại nói cả ngàn người" .. Bạn ơi, những việc làm như vậy mà, buộc lòng, phải dùng đồ của hãng, lỡ phải bị đuổi; tôi cũng làm. Và, nếu ký tên mà giúp được 1 người nơi trại tị nạn đó; tôi cũng sẽ ký. &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5174363266510864265?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5174363266510864265/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5174363266510864265' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5174363266510864265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5174363266510864265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/05/oi-giong-cho-ngay-thu-bon.html' title='đôi giòng cho ngày thứ Bốn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2482823957462703804</id><published>2005-05-18T00:14:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.950-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;là trong lần nghĩ, vậy thôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi viết cho em quanh từng nhung nhớ&lt;br /&gt;trở về tim đan giọt nhói riêng mang&lt;br /&gt;tôi viết cho em khoảnh không vừa có&lt;br /&gt;lẫn lộn hoài từng phố ngắn lang thang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi viết cho em mưa ngày trở gió&lt;br /&gt;dột nỗi lòng ẩm mục tuổi mất tên&lt;br /&gt;tôi viết cho em đóa hoa quen nhớ&lt;br /&gt;nhớ thật gần hương ngát tuổi bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi viết cho em ấm từng khung nhỏ&lt;br /&gt;của nỗi chờ nỗi đợi nỗi bâng khuâng&lt;br /&gt;nỗi hôm nay, nỗi ngày tới; hững hờ&lt;br /&gt;mười ngón mỏi, mòn trên bàn chữ chật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi viết cho em gởi về hư ảo&lt;br /&gt;soi cội nguồn chợt thấy chỉ mình thôi&lt;br /&gt;con chữ rối tóc em bay theo áo&lt;br /&gt;chớp mắt này tro bụi mảnh đời trôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2482823957462703804?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2482823957462703804/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2482823957462703804' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2482823957462703804'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2482823957462703804'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/05/tho-sv_18.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6910576714818106007</id><published>2005-05-08T21:53:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.950-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chông chênh buổi chiều&lt;br /&gt;không gió&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mẹ về&lt;br /&gt;cõi nhớ&lt;br /&gt;trong tim&lt;br /&gt;buồn trên năm tháng&lt;br /&gt;nỗi niềm&lt;br /&gt;mồ côi&lt;br /&gt;tiếng xưa chìm&lt;br /&gt;giữ&lt;br /&gt;bờ môi&lt;br /&gt;tương lai mang&lt;br /&gt;dĩ vãng&lt;br /&gt;trôi&lt;br /&gt;theo ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ở quen&lt;br /&gt;phố&lt;br /&gt;chật nhiều mây&lt;br /&gt;giọt đời đọng mãi đôi tay&lt;br /&gt;hao gầy&lt;br /&gt;tiếng đêm chạm&lt;br /&gt;tuổi thơ ngây&lt;br /&gt;tiếng ngày&lt;br /&gt;chạm tiếng&lt;br /&gt;lòng&lt;br /&gt;lây lất&lt;br /&gt;buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mẹ về&lt;br /&gt;nồng ấm&lt;br /&gt;cô đơn&lt;br /&gt;cơn mơ trở thật&lt;br /&gt;nỗi còn nỗi vơi&lt;br /&gt;giận đời&lt;br /&gt;bầy những ngày vui&lt;br /&gt;giận tôi&lt;br /&gt;bầy những lần ngồi thở than&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6910576714818106007?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6910576714818106007/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6910576714818106007' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6910576714818106007'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6910576714818106007'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/05/tho-sv_08.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3275342815961262693</id><published>2005-05-02T19:07:00.005-04:00</published><updated>2009-10-18T16:03:47.828-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>chiều 30 tháng 4 ở DC, tạp ghi</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Chuyến bay từ Bentonville thẩy người phố chật về bơ phờ. Như tình cờ 30 năm sau, lại trở về gần Forth Chaffee. Khoảng cách 1 giờ lái xe từ hotel mà nhẩm lại không đủ thời gian, đành buông xuôi. Mà, có đi được đến Forth Chaffee cũng chẳng biết đâu mà mò. Không còn ai người quen, đàn bò bỗng thấy buồn và làm lần về gần vẫn chưa về thêm.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Sáng thứ bẩy kiểm email sau hơn tuần đi vắng. Bạn nhắn: "chiều thứ bẩy, tổ chức, 5 giờ, trước quốc hội. Cuộc diễn hành. Không phải biểu tình. Có đi nhớ gọi, chi tiết ở link này ..". Nghĩ đến đọan đường dài, ngại. Nửa muốn, nửa muốn đừng. Lưỡng lự. Đồng hồ chỉ gần 8 giờ sáng.. Nếu ai cũng chần chừ như vầy thì làm sao họ khá được. Thế là lo vội vài việc. Thêm đôi món cần dùng vào vali, vài lon nước, tấm bản đồ. Cắt vội cỏ đã cao lều khều. Có lẽ, đã, đánh thức nhiều hàng xóm.&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Hơn 10 giờ mới ra tới xa lộ. Chưa phần ba đường đã phải nghỉ hai ba chặng. Qua khỏi Virginia trời mua như trút. Vậy thì coi như toi buổi diễn hành. Đã trót thì trét, cứ thế mà đi. Năm nào 30 tháng Tư thời tiết cũng xấu.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Xế chiều. Gần DC thời tiết dịu dần. Thêm ánh mặt trời. Phải vậy chứ ..Những gì qua đã qua. &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1N1IFZvNI/AAAAAAAAAE8/m547cqEUzl4/s1600-h/dc_1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 78px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1N1IFZvNI/AAAAAAAAAE8/m547cqEUzl4/s320/dc_1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385546304503528658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Chiến tranh tàn, hiện tại và tương lai là những đấu tranh cho tự do, cho nhân quyền của Việt Nam. Tai nạn, lại kẹt xe.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bỏ khu Eden, chạy vòng ra ngõ Quốc Hội. May đủ giờ, may tìm được chỗ đậu. Hơi xa nhưng đi nhanh, nhanh lên thì cũng kịp.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Người tham dự đông, đến từ nhiều nơi, đông, thật đông, đến hơn hai ngàn ngưòi. Lòng rộn rã giữa những lá cờ; buồn, buồn vui lẫn lộn. Tia nắng ấm và thời tiết dịu cho buổi lễ càng theo thời gian càng hào hứng. Lất phất mưa. "Sao năm nào ngày 30 tháng tư thời tiết cũng xấu", lại lẩm bẩm nhưng có lẽ lẩm bẩm hơi hơi to .. "Tại nhiều người chết oan quá mà .." &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1N1rKIvgI/AAAAAAAAAFE/IoBX4fDtkrM/s1600-h/dc_2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 80px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1N1rKIvgI/AAAAAAAAAFE/IoBX4fDtkrM/s320/dc_2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385546313918627330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;người ngồi cạnh nói lại. Một tia mắt nhìn, một sự đồng ý. Chưa bao giờ nhiều người Việt từ nhiều nơi với nhiều dị biệt cùng quy về một hướng, cùng ưu ái lẫn nhau nhiều như chiều nay. Cơn mưa lại ngừng cho chương trình tiếp tục. Phải vậy mới đúng .. Tự do và nhân quyền. Không chống ai. Chỉ tranh đấu cho nước Việt yêu dấu sẽ có một ngày được tự do, nhân quyền được tôn trọng. Sẽ hết những chuyện đau thương, đẹp như một bài ca hy vọng.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Màn đêm bắt đầu chập rãi buông xuống.. Vinh con được chụp chung 1 tấm hình với nữ ca sĩ Ý Lan. &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1OoNWnxHI/AAAAAAAAAFM/jNfz2A54Dus/s1600-h/YLan_Vinh1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 85px; height: 105px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1OoNWnxHI/AAAAAAAAAFM/jNfz2A54Dus/s320/YLan_Vinh1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385547182091256946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cũng nhân cơ hội xin chụp chung 1 tấm làm kỷ niệm. &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1Oohv8VwI/AAAAAAAAAFU/TFpaqbo06KY/s1600-h/YLan_Vinh2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 106px; height: 107px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1Oohv8VwI/AAAAAAAAAFU/TFpaqbo06KY/s320/YLan_Vinh2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385547187566171906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Vui quá! Tiếng hát Ý Lan luôn mang âm điệu mời gọi, luôn mang Việt tính để người nghe bắt lại được từng kỷ niệm, từng dấu yêu làm yên ấm lòng người.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;     Quá 8 giờ khuya. Trời thêm mưa, mưa càng lúc càng nặng. Những người tham dự vẫn còn đứng lại trên nền cỏ, sũng ướt.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;     Ghé mua vài ổ bánh mì. Tối đói còn cái mà ăn. Quán để hình cái tháp Effel, rõ ràng là Ba Lê mà mười người như một cứ gọi là Ba Lẹ. Ai bảo không chịu bỏ dấu.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;     Sẵn đường vòng lại khu Eden. Chương trình nhạc ở khu này vẫn còn cao độ. Mưa tầm tã trên những chiếc dù, và rất nhiều dù. Chen chân không kịp. Thôi thì sẽ lái xe về, quyết định rồi, dẫu khuya.  Thử xem có  "(nếu anh) còn trẻ như năm .. trước" hay không.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;     Dẫu muộn vài tiệm còn mở cửa. Vào mua thêm ly cà phê. Qua tiệm nhạc lựa vài CDs. Xem nào .. Nghe xong 4 CDs này là sẽ về tới. Cô bán hàng nhắc khẽ .. "Mua năm tặng một" .. Vẫn mưa, "thôi, vầy được rồi.". Cô nhìn, thắc mắc..&lt;/li&gt;&lt;li&gt;     Đoạn đường trở lại dài như chưa bao giờ. Mưa vẫn mưa, mưa đổ dài ba tiểu bang. 4 cái CDs không biết đủ chưa .. Phải chi nghe lời cô bán hàng mua thêm. "Một cái, một cái nữa thôi..". Nhưng 6 cái sợ sẽ đưa đến nhà rồi dẫn đi xa nữa lại phiền. Rẽ qua xa lộ 85 để biết đường về còn xa lại đầy trống vắng. Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt .. hát theo tiếng mưa đêm vắng.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;     Năm nào 30 tháng 4 thời tiết cũng xấu. &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3275342815961262693?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3275342815961262693/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3275342815961262693' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3275342815961262693'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3275342815961262693'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/05/chieu-30-thang-4-o-dc-tap-ghi.html' title='chiều 30 tháng 4 ở DC, tạp ghi'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/Sr1N1IFZvNI/AAAAAAAAAE8/m547cqEUzl4/s72-c/dc_1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2949160029591550810</id><published>2005-04-29T23:50:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.950-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;nơi chốn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như con sâu quằn quại trong mỏ loài chim&lt;br /&gt;tôi với tháng ngày không móc nối&lt;br /&gt;mỏi mệt trong vòm trời chật&lt;br /&gt;tôi gói tôi vào bốn bức tường xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ở một nơi&lt;br /&gt;có thu mây giăng phố vàng&lt;br /&gt;có xuân với chim chào đón&lt;br /&gt;mà vắng đi bước chân người nhí nhảnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ở một nơi&lt;br /&gt;giòng sông quẩn quanh tìm ra biển&lt;br /&gt;tôi cội nguồn mê mỏi đường xa&lt;br /&gt;huyền thoại người tu muộn thành tiên&lt;br /&gt;tôi tu mãi thành tinh đời nhàm hơn nước lã&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ở một nơi&lt;br /&gt;có luyến thương treo khóe mắt&lt;br /&gt;mơ làm gió lốc&lt;br /&gt;bay lên, bay lên&lt;br /&gt;qua sông qua núi qua rừng&lt;br /&gt;tìm em&lt;br /&gt;loài thú hoang miệt mài trên dãi ngân hà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ở một nơi&lt;br /&gt;giòng sông sau cơn mưa tắm đỏ&lt;br /&gt;có tôi ngồi&lt;br /&gt;lạc lõng níu chốn xưa&lt;br /&gt;nhìn nắng tắt sau bờ vực&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2949160029591550810?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2949160029591550810/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2949160029591550810' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2949160029591550810'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2949160029591550810'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/04/tho-sv.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5113541624522808795</id><published>2005-04-19T23:18:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:05:17.557-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>low tech</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khoảng 1986 nơi tôi ở, chính giữa nước Mỹ với twisters, là nơi tôi thường rêu rao  "ở đây chẳng có ai quen cả, mà đến tình người cũng vắng tanh".   Cho dẫu bạn bè khe khẽ đe là sẽ một ngày làm tôi lấy lại hai câu, hắc ám, đó.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vùng đất kém nguồn lợi nuôi tôi quanh đời hạn hẹp.  Thỉnh thoảng, những người Việt tha hương tình cờ trôi về chung một trường, nổi cơn thèm món ăn Việt chất nhau lên chiếc xe cũ kỹ chăm chỉ chạy khoảng hơn 3 tiếng đồng hồ đến thành phố lân cận.   Ở đó,  có khu thương mãi người Việt.  Khu này gồm một tiệm bán đồ, một tiệm bán phở, và một tiệm bán cà phê.  Hai tiệm sau mở cửa hai ngày cuối tuần.  Thường thì lũ tôi ghé ăn phở (phở toàn quốc, tức là toàn nước), sau đó vào mua thùng mì, chai tương ớt rồi về.  Đời học sinh, thiếu tiền mà thừa thời giờ.  Đêm khuya, bạn đến chơi thì luộc trứng ăn cùng mì gói.  Đạm bạc mà đầy ắp tình người, dư dã thương yêu để chia sẽ cho dẫu chẳng còn ai và cũng không ai thèm nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ mãi ngày mưa, lạnh, cô đơn, chán đời, chán mình.  Chán như cơm nguội chan nước ốc. Tôi lò mò vào tiệm tìm mua thùng mì "kôngFu".  Đang lững lự giữa món này món nọ thì tiếng hát hốt hồn tôi.  Dẫu tiếng hát phát từ chiếc máy cassette cũ nhưng trong sáng, thanh tao.  Bài hát "Biển Nhớ" .. Bài tôi đã đàn và hát cho người yêu tôi nghe của năm 1975.  Ai hát mà tiếng hát  đâm ngập hồn tôi .. "Biển Nhớ" .. bài hát cũ, đã nhiều ca sĩ hát mà sao ai lại trình bày hay, khai phá quá .. Tôi quên cả lịch sự chạy vào chỗ tính tiền,  lại chỗ cái máy  bấm ra coi cuộn băng.  Bà chủ tiệm không bỏ lỡ cơ hội kèm nụ cười tươi, nói nhẹ: "băng mới về hôm nay.  Bán hết hết rồi .. chỉ sót cuộn này thôi." Chưa đã, tôi còn nhúng tôi sâu vào vũng lầy: "băng này bán bao nhiêu vậy chị?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tránh mang tiếng dài giòng, tôi đã chi ra hơn $12.00 (tiền của năm 1986 khi thùng mì chỉ có $5.95)  để làm chủ cuộn băng cassette "Ngọc Lan 1 - Tiếng hát Ngọc Lan".  Từ đó, không có cuộn băng nào của Ngọc Lan tôi thấy mà  không mua, để khi những bạn tôi đến thăm, tôi không những có mì để đãi bạn mà còn thêm được tiếng hát ru tôi (và bạn tôi) trong những ngày tha hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cuộn băng cassettes cũ đó theo ngày tháng được tôi đưa vào dạng WAV rồi burn CD để nghe.  Hôm nay tình cờ soạn lại tôi cầm cuộn băng sắp được 20 tuổi mà cám cảnh thời gian.  Chiếc máy cassette của tôi đã hư từ lâu.  Bây giờ trên tay là nhưng cuộn băng mà không thể nào, đêm nay, tôi nghe lại được.  Thôi thì giữ đó.  Giữ như người bạn của tôi  giữ lại những real-to-real, 8-tracks của Sàigòn trước 75, sau 30 năm chưa về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại, tôi mất dịp để nghe Ngọc Lan hát trên sân khấu nhưng tôi vẫn còn tiếng hát Ngọc Lan trong tôi, trong "Biển Nhớ" nhẹ ru đêm phố chật.  Nhạc của ngày xưa, của low-tech nhưng hoàn hảo.  Và, so với những DVDs và CDs bây giờ, tôi vẫn cảm nhận cho dẫu kỹ thật có tiến, lối trình bày có mới nhưng vẫn còn, vẫn còn chút gì chưa toàn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-family:Times New Roman;font-size:180%;"  &gt;&lt;b&gt;niệm khúc&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;mình ngồi nghe, buổi chiều mưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cuộn băng xưa, chiếc máy cũ&lt;br /&gt;đã theo gót chân tị nạn&lt;br /&gt;lang thang trên đất mỹ bao la&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;mình nghe trong lần thu dọn&lt;br /&gt;để lên đường&lt;br /&gt;bỏ thành phố buồn này qua thành phố buồn khác&lt;br /&gt;hành trang vài cái va li&lt;br /&gt;cuộn băng, chiếc máy, tâm hồn mỏi mệt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ ngôi trường oklahoma gió hút&lt;br /&gt;về đây boston thu vàng&lt;br /&gt;từ san francisco biển lạnh&lt;br /&gt;về raleigh ấp ủ tình riêng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;mình ngồi nghe từ chiếc máy cũ&lt;br /&gt;chiếc máy, băng nhạc, cùng những bạn&lt;br /&gt;trong trại tị nạn, mỗi tên một tâm hồn rũ rượi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;ru mình qua đêm, cho mai đăng trình&lt;br /&gt;về đâu đời luân lạc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;từ chiếc máy cũ, mình gởi cho nhau&lt;br /&gt;như chút quà sót lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;từ chiếc máy cũ,&lt;br /&gt;đưa mình đi, đời lang bạt&lt;br /&gt;giữa phố đông, người vui mà lẻ loi, buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có những bản nhạc buồn&lt;br /&gt;từ chiếc máy cũ&lt;br /&gt;ru mình hôm nay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5113541624522808795?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5113541624522808795/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5113541624522808795' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5113541624522808795'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5113541624522808795'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/04/low-tech.html' title='low tech'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6605039657170463008</id><published>2005-04-11T22:20:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.950-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thêm tháng tư&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều nay có người nhìn mây; phố chật&lt;br /&gt;   mây lênh đênh.  Cuộc sống, buộc ràng&lt;br /&gt;   mây xôn xao.  Mây tụ đám, dầy&lt;br /&gt;      cụm mây nhỏ tách riêng tìm quên lãng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cũng nỗi xót dật dờ khoé mắt&lt;br /&gt;   anh hùng này sao lệ tựa nữ nhi&lt;br /&gt;   hay mất đi qúy báu một đời&lt;br /&gt;   nam hay nữ cũng tựa nhau; khi khóc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;giọt nước mắt đọng, dài đời tị nạn&lt;br /&gt;   bao năm đi gỡ lại được chút gì&lt;br /&gt;   hay chỉ thoáng lạc, đường trước mặt&lt;br /&gt;   nhiều ngã tư đèn; đỏ thật lâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;con đường rộng quanh co về; lối chật&lt;br /&gt;   tháng tư này, nhớ mãi tháng tư.  Kia&lt;br /&gt;   bao dân đi về những nước mạnh giầu&lt;br /&gt;   mà chủng tộc tự chia, năm xẻ bẩy&lt;br /&gt;   lũ vô thần ngoác miệng: Vỗ tay, reo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trong đổ nát xin ngồi.  Chấp nhận&lt;br /&gt;   nén hương lòng cầu nguyện kẻ không may&lt;br /&gt;   ngọn nến tắt bên góc phòng khép cửa&lt;br /&gt;   tưởng nhớ người biển cả vùi thây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày mai tới cầu:  Dân giầu.  Nước mạnh&lt;br /&gt;   chính thể nào rồi cũng đổ xụp thôi&lt;br /&gt;   mong cho mau ngày nước Việt oai hùng&lt;br /&gt;   dù tuổi hạc cũng góp phần mún mẳn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều nay có người nhìn;  mây phố chật&lt;br /&gt;   tháng tư buồn chỉ được một bài thơ&lt;br /&gt;   nghe nôn nao.  Lòng tủi với đất, trời&lt;br /&gt;  châm lửa; đốt.  Gởi thơ vào tro, bụi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều nay có người; nhìn mây phố chật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6605039657170463008?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6605039657170463008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6605039657170463008' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6605039657170463008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6605039657170463008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/04/tho-sv_11.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5505745622749762494</id><published>2005-04-05T19:22:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.988-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>xuân</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;May mắn phố có đủ bốn mùa.  Người ta ca ngợi mùa Thu nhiều có lẽ vì mùa này là mùa của giã từ, của chấm dứt.  Tôi, cũng không ngoại lệ, thích mùa Thu để lan man nghĩ Thu chấm dứt bằng Đông với ngày ngắn đêm dài cạnh giá băng. Mùa xuân, qua cái nhìn khác, ít được ca ngợi dẫu Xuân có nỗi hay riêng và chấm dứt bằng ngày dài đêm ngắn cạnh nóng ấm của Hè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày đầu xuân phố chật đầy hoa. Loài hoa vàng sau cả năm nằm chờ đã rộn vươn lên trong cái lạnh nhè nhẹ của ngày nắng ấm cạnh mầu đỏ rực rỡ của Redbud.  Từng cây Anh Đào khoe nụ trắng muốt cạnh những cây Ngọc Lan rực rỡ.  Rồi tiếp nối là những cành hoa quân tử của hoa Dogwood.  Đó là chưa kể những đoá Pansies,  Climatis, Azaleas,  Iris, ..  Phố chật cũng rộn hơn khi đón đội banh bóng rổ North Carolina trở về sau chiến thắng đêm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa Xuân, trời trong với dịu hiền.  Qua đêm từng cơn gió nhẹ quyện ánh trăng rực rỡ.  Tôi đang gấp rút làm mau cho xong và dẹp bớt việc lại để kéo dài để được hưởng thêm mùa xuân.  Vì, dường như theo thời gian, xuân phố chật càng ngày càng ngắn lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5505745622749762494?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5505745622749762494/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5505745622749762494' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5505745622749762494'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5505745622749762494'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/04/xuan.html' title='xuân'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6683931081550854740</id><published>2005-04-01T20:23:00.000-05:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.950-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ SV</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;quanh giấc ngủ vừa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây ngày bỗng chật&lt;br /&gt;mưa ướt khoảnh phố chiều&lt;br /&gt;em trên bàn tay mất&lt;br /&gt;chở ấm nỗi nâng niu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây người đã khác&lt;br /&gt;không lạnh vẫn co ro&lt;br /&gt;bước chân quen thói lạc&lt;br /&gt;đi mãi vẫn quanh co&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây đời trôi nổi&lt;br /&gt;góp đầy tuổi luân lưu&lt;br /&gt;mưa hoen giòng lệ mới&lt;br /&gt;thèm mãi một chốn ngồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây ngôi mộ cũ&lt;br /&gt;mùi nhang nến đìu hiu&lt;br /&gt;tiếng kinh đêm vừa đủ&lt;br /&gt;chùng lòng khách cô liêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây ngày mất nghĩa&lt;br /&gt;đêm tha thiết nỗi rời&lt;br /&gt;cuối đời tro bụi lấp&lt;br /&gt;rong rêu mảnh tình trôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây thêm kỷ niệm&lt;br /&gt;rộng rãi nỗi muôn trùng&lt;br /&gt;chợt thương đời cửa khép&lt;br /&gt;cây nghiêng lá bao dung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về đây bình yên trải&lt;br /&gt;rộng rãi cuộc tỉnh mê&lt;br /&gt;thân quen lần ngoảnh lại&lt;br /&gt;cho ấm tháng ngày theo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6683931081550854740?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6683931081550854740/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6683931081550854740' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6683931081550854740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6683931081550854740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/04/tho-sv_01.html' title='thơ SV'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7005488573902941381</id><published>2005-02-28T08:49:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.989-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Lời buồn thánh</title><content type='html'>Ông chủ tiệm phở "hiền như giòng sông" là biệt danh mà tôi gọi mỗi khi đến tiệm phở có một không hai của phố chật này. Tiệm bán phở duy nhất sau thời gian hưng thịnh với bốn năm chiếc bàn đầy khách buổi trưa chống cự thêm thời gian ngắn nữa giữa buổi kinh tế đi xuống cuối cùng đóng cửa. Ngoài nỗi buồn của người bạn trẻ làm cùng sở và mất đi nơi chốn để có dịp ra ngoài buổi trưa, nhất là khi đón những ngày trời trở lạnh hoặc lất phất mưa. Tôi vẫn thấy phố chật là vậy, đến rồi đi. Lòng tôi bình thường trong nỗi bình thường mênh mông của bon chen đời sống. Tôi hiểu và tôn trọng nỗi buồn của bạn tôi, nỗi hoang vắng khi mất đi hình ảnh cô gái hầu bàn xinh xinh với chiếc răng khễnh đáng yêu lúc nào cũng có nụ cười tươi khi bưng ra cho khách từng tô phở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau thời gian truy hỏi tôi tìm ra được chút quà. Valentime năm nay nhằm ngày thứ hai. Tôi dúi vào tay bạn mẫu giấy ghi số điện thoại. "gọi cho L đi .. " tôi nói mà không quên được cảnh hôm nào bạn mời tôi đi ăn phở rồi bạn thúc tôi mãi để tôi phải loay hoay chờ dịp mà hỏi giúp .. "Em tên gì?". "em tên L", nàng trả lời rồi chờ câu hỏi kế. Tôi im lặng nhường phần thì bạn tôi kết thúc: "tên em vậy là đẹp".. Nàng quay vào chỗ quầy trả tiền. Tôi bận bịu cùng tô phở và bạn tôi thêm vài nét suy tư. Tuần sau, lũ tôi trở lại để thấy tiệm còn trưng bản open nhưng cảnh "bàn im hơi bên ghế ngồi" bên trong đã nói lên tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ sáu là ngày cuối của bạn tôi với hãng này. Công việc mới sẽ đưa bạn tôi lên vùng đất lạnh hơn, nhiều tuyết hơn. Lũ tôi ra ngoài ăn trưa như một lời chia tay. Số người đến và đi không đều làm nhóm Việt càng lúc càng nhỏ dần, teo lại. Đi ăn trưa khỏi cần xài xe nhiều chỗ ngồi, khỏi cần đi xa kiếm tiệm ăn. Khỏi bàn, cãi nhau. Tình cảm là từng hạt bụi sót lại đâu đó trong tia nắng bất chợt xuyên ngang căn phòng của hiện tại đang lùi dần vào dĩ vãng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ tôi thầm gọi ông chủ tiệm phở hiền như giòng sông vì ông lúc nào cũng từ tốn, lúc nào cũng nở nụ cười chào khi khách vừa đến cửa, lúc nào cũng ráng phụ bưng dùm cô con gái những khi tiệm đông khách. Ông nhỏ con nhưng tôi thấy cả một đại dương trong ông. Qua nhiều câu ông hỏi, mà tôi tình cờ nghe được, tôi biết ông không biết nhiều tiếng anh và có lẽ là người gốc miền quê. Nhưng hề gì khi tấm lòng và con tim là điều quan trọng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay, tôi lang thang vào tiệm bán đồ có nhiều chi nhánh nhất nước mỹ tìm mua vài thứ cần dùng. Chợt gặp L. Sau cái gật đầu chào, tôi không thể giữ im lặng, đưa tay lấy món đồ, tìm hỏi vội .. "Tiệm đóng cửa rồi L làm gì?" .. "L di học" "học ở đâu?" "NCSU .. nhưng L chuyển trường rồi" "chuyển đi đâu?" "UC Irvine"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại thêm một kẻ ra đi .. Đi từ đại dương này qua đại dương khác. Tôi nhìn L .. "chừng nào L đi?" "Thứ tư tuần tới .. L qua đó ở với bà chị". Tôi cảm thấy có điểm gì bất thường trong giọng người trả lời. Lẽ ra, tôi phải chấm dứt nhưng không biết sao tôi lại hỏi thêm, dầu cố tình kín đáo .."Còn ba của L?" Dường tôi loáng thoáng nghe .. "ba L mất sau giáng sinh vài ngày..." ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ giã L, tôi thì thầm chúc L qua cơn gió thổi ngược .. "L đi nhiều niềm vui, gặp nhiều may mắn nghe L". Ông chủ tiệm phở hiền như giòng sông đã ra đi, L cũng sẽ rời phố chật. Từng hạt bụi sót lại đâu đó trong tia nắng bất chợt xuyên ngang căn phòng riêng tôi. Tôi khe khẽ hát trong buổi chiều chủ nhật: "Tôi vẫn nhìn thấy em, giữa đám đông xa lạ, vì em như chim trắng, giữa trống đồng bước ra. Tôi vẫn nhìn thấy em, giữa đám đông xa lạ, vì em như hoa lá, giữa thiên nhiên hiền hòa..."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7005488573902941381?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7005488573902941381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7005488573902941381' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7005488573902941381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7005488573902941381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/02/loi-buon-thanh.html' title='Lời buồn thánh'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-587916914978486954</id><published>2005-02-15T10:50:00.000-05:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.989-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>riêu cua</title><content type='html'>Vào tiệm ăn loại all u can eat, tôi thấy thiên hạ phí thức ăn nhiều qúa.  Tôi vẫn luôn nhớ lời Mẹ dặn là không được phí phạm thức ăn, bất kỳ ở đâu, bất cứ thời gian nào.  Dạo này nơi phố chât tiệm eat all u can có thêm món cua.  Cua kiểu con to chặt ra làm đôi rồi xào mặn ngọt thì thiên hạ lấy cả dĩa đầy, ăn nửa vứt nửa, phí phạm vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mới lớn tôi thường hay giúp Mẹ tôi làm riêu cua.  Những con cua, hay là những con còng (vì nhỏ),  được làm sạch, bóc vỏ yếm, gỡ mai ra bỏ đi.  Gạch trong vỏ yếm được lấy ra để riêng.  Thân cua được bỏ vào chiếc nón sắt giã nhừ,  sau đó hoà cua với nước, để lắng rồi gạn lấy nước ra,  phần xác vỏ, bỏ đi.  Như vậy trọn vẹn con cua, ngoài trừ cái mai, yếm và vỏ ngoài phải bỏ; còn lại, tất cả đều được dùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc nấu thì bỏ cà chua, phi thơm với hành ta, nêm ít muối, tiêu, ít bột ngọt cho hợp khẩu vị, khi cà mềm thì bỏ ra.  Me hoà với nước để riêng.  Bắc nồi cua lên bếp, khi vừa sôi thì lẹ tay vớt bọt rồi cho cà xào vào.  Bớt lửa và nấu nhỏ lửa ngay lập tức cho riêu kết lại.  Khi đã kết riêu đầy thì nêm vào ít mắm tôm, nước mắm, nước me, muối... cho đậm đà.  Cho ít hành băm nếu muốn rồi cho phần gạch cua vào.  Nếm và nêm lần cuối với  chút tiêu muối.  Món này ăn với bún và rau muống chẻ, bắp chuối bào, hay giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Món riêu cua quyến rũ và đầy ắp tuổi thơ tôi.  Chính vậy mà tôi khi nhìn những bàn ăn đầy cua nửa ăn nửa bỏ ở chỗ you all can eat là tôi chạnh nghĩ đến một nơi, mà sự dinh dưỡng là những thiếu thốn, phải có cách làm để không bỏ phí một chút gì trong thực phẩm; chợt lòng nhớ đến nồi riêu cua của ngày xưa thân ái.  Tôi ước ao sẽ có một ngày, tìm được chiếc nón sắt, tìm lại những con cua con còng mầu đen, để được ăn lại riêu cua giã bằng chiếc nón sắt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-587916914978486954?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/587916914978486954/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=587916914978486954' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/587916914978486954'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/587916914978486954'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/02/rieu-cua.html' title='riêu cua'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7279866803106811808</id><published>2005-02-04T22:10:00.001-05:00</published><updated>2009-10-18T16:12:25.884-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>AI</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Artifical Intelligence (AI) là một  phim của những năm về trước.  Nếu chưa có dịp xem  thì  nên nhín chút thời giờ xem cho biết.  Steven Spielberg lúc nào cũng biết yếu điểm  của khán giả mà khai thác.  Cậu bé, cho dẫu bị nhân gian coi là vô nhân tính vẫn thiết  tha với con tim yêu riêng mình mà đi tìm người mẹ.  Cho dẫu mẹ vẫn coi mình như món đồ,  có thể vứt bỏ mà không thương tâm.&lt;br /&gt;Nhưng tấm lòng cậu bé ngây thơ đó, dẫu mẹ làm gì cũng chỉ là làm trong tình thưong của  thiêng liêng mẫu tử.  Cậu bé đã tìm, đã không bỏ cuộc để cuối cùng là đưọc một ngày  để  phục vụ mẹ yêu,  để tròn ước nguyện. Ước nguyện nhỏ nhoi nhưng đầy ắp con tim của chiếc  máy mà loài người nghĩ là lạnh cảm. Rồi sau đó, cậu bé đã thoát ra khỏi ràng buộc của  con tim mà ngủ giấc ngàn thu để tìm về nơi mộng mơ cuả thiên thần với niềm an ủi là mộng  mơ đã thành sự thật.  Nơi chốn thiên đường đó, không có ranh giới giữa người và máy,   chỉ có dung hoà trong tình yêu, trong con tim của chân thành khi dấu ái đã lên ngôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7279866803106811808?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7279866803106811808/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7279866803106811808' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7279866803106811808'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7279866803106811808'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2005/02/ai.html' title='AI'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5701336742832311508</id><published>2004-08-30T12:07:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.989-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>bittersweet day</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như trong bài viết trước, tôi đã kể phố chật có tới những hai tiệm ăn Việt. Bữa nay,  tiệm chuyên bán phở "chính thức" đóng cửa. Sở dĩ tôi để chữ chính thức trong ngoặc kép  vì lần đến trước, tiệm vẫn treo bảng 'open' nhưng bên trong đèn thì tắt với "bàn im hơi  bên ghế ngồi". Hôm đó lũ tôi được một phen bàn cãi, tiên đoán. Phần lớn cũng vì tiệm này  tuy tạm gọi là ngon nhưng vẫn được lui tới vì có cô người làm dáng nhỏ chân thon thường  hay điểm nụ cười với chiếc răng khễnh duyên dáng cạnh ông chủ già hiền như giòng sông.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn tuần sau lũ tôi đến vẫn thấy tiệm còn bảng 'open' nhưng bên trong bàn ghế dọn sạch  chỉ còn mặt nền nằm cong để bên ngoài những mặt người buồn ngóng. Kỳ này lũ tôi không  bàn cãi, tiên đoán gì nữa. Và, tôi chợt bắt gặp nét buồn trên mặt người bạn trẻ mới vào  làm vài tháng trước. Thế là cả bọn kéo nhau ra tiệm còn lại.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như tình cờ, sau khi yên vị, lũ tôi ai cũng gọi món phở. Vì mùa hè nên dĩa rau vun cao  đầy rau húng, rau ngò gai, rau om, chanh, ớt xanh và giá. (giá là loại rau hình thành  khi ủ từ đậu xanh) thì thật là nhiều. Hôm này phở phải gọi là ngon không kém gì những  hôm khác. Tuy lũ tôi mỗi người một tánh nhưng khi ăn xong phở ai cũng giống ai. Nghĩa là  phở thì hết nhưng nước lèo và thịt thì còn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa sửa soạn đứng lên tôi thấy bên cạnh là bàn có bốn năm người phái nữ. Không biết họ  đến lúc nào nhưng họ đang chờ phở với dĩa rau to giữa bàn. Trong lúc đợi họ giỡn đùa  cùng ăn những cọng giá. Một cô đang nhỏ nhẹ cầm cọng gía và đang .. "cái giá cắn đôi".  Tôi xúc động vì đã lâu mới thấy lại lại cái kiểu ăn uống nhỏ nhẹ ấy trong nền văn hóa  phương này. Tôi vẫn biết ông cha ta hay lưu tâm đến việc dậy con cách ăn, cách uống. Ăn  trông nồi, ngồi trông hướng, lời giáo huấn làm đẹp bản chất á đông chúng ta. Cọng nhỏ  như cây giá mà phải cắn đôi thì mới hiểu được nét nhỏ nhẹ mà ý tứ của người ăn. Sở dĩ  tôi biết điều này vì khi tôi còn nhỏ bố mẹ tôi đã chỉ và dậy anh chị em tôi nhiều về cái  đẹp trong ăn uống. Tôi nghĩ một phần có lẽ vì nghiêm khắc mà phần khác có lẽ vì không  muốn lũ tôi quên đi nguồn cội khi gia đình phải rời nơi chôn nhau cắt rốn mà đi sinh  sống ở vùng khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ đổi đời, nhịp sống đưa tôi đi quá xa thành kẻ tha huong để lạc hướng tìm về. Cái  đẹp, cái lịch lãm trong ăn uống theo bước thời gian mang nhiều nghĩa khác. Chợt trong  lao xao của hiện tại những lời thân yêu dạy dỗ của cách lịch lãm tế nhị khi ăn uống của  ngày thơ chợt về thấm mát lòng tôi buổi trưa hè. Người con gái bàn bên cạnh vẫn vô tư  "cái giá cắn đôi" mà không biết có kẻ thầm nhìn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cảm thấy ngại ngùng khi lòng thoáng vui bên khuôn mặt đăm chiêu của người bạn trẻ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5701336742832311508?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5701336742832311508/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5701336742832311508' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5701336742832311508'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5701336742832311508'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/bittersweet-day.html' title='bittersweet day'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6847787782327898779</id><published>2004-08-23T11:51:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.989-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>dogwood</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chiều đi làm về, dẫu chạng vạng tối, tôi thấy cây dogwood (Cornaceae) trồng cạnh garage  vài chiếc lá đã đổi từ mầu xanh sang mầu tím . Dù nóng của mùa hè vẫn lẩn quất đâu đây  nhưng tôi hiểu khi cây dogwood đổi mầu lá là điều Thu sẽ sớm về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn thích cây dogwood. Tôi tự đặt tên cho nó là cây quân tử vì loại này mọc hoang  với dáng rất thanh, rất nhã, không cụm như thông không xòe như maples không dang rộng  như oaks. Hoa dogwood nở đầu xuân, qua Thu đơm trái đỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây dogwood hoang bứng về trồng, dù bứng khéo cách nào và chăm sóc tận tình thế mấy cây  cùng chỉ sống đôi mùa rồi chết. Cây mua từ tiệm cũng thường rất khó trồng, hễ trồng được  thì khó lớn, lớn được mà hễ hạn hán hay mưa nhiều hoạc có năm nhiều bọ là cây chết. Hoa  dogwood đẹp,  mong manh nên tôi nghĩ tên "cây quân tử" vẫn không sai.&lt;br /&gt;Mùa Thu là mùa tôi thích khi heo may về trên lá vàng với niềm nhớ nửa đầy nửa cạn. Muà  thu phố chật riêng tôi đẹp lắm. Mỗi loại cây lá về thu mầu một khác. Dogwood lá viền  hồng chen tím đậm, cây phong lá vàng chen lá đỏ, cây bàng lá nâu. Tất cả trộn những cụm  mây xây thành làm Thu phố chật quyến rũ vô cùng. Đương nhiêu là cũng có cụm mây không  xây thành, nó tránh riêng ra, nó bay lãng đãng trên nền trời như dặn dò trong bè đảng  vẫn còn ung dung của độc hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây dogwood của tôi đã vượt qua những năm èo uột để lớn mạnh cạnh cửa garage nhà tôi.  Năm nay cạnh những trái đỏ tôi thấy nó đơm thật nhiều nụ, chuẩn bị cho mùa xuân sắp đến.  Trước cây này, tôi đã trồng nhiều dogwood nhưng hễ trồng vài năm là phải trồng lại. Chán  tôi đã định ngưng trồng nhưng một chuyến đi về tiểu bang lân cận, người bạn tôi sau khi  nghe chuyện đã chỉ cho tôi một cây nhỏ mọc sau vườn, bảo: "mày bứng cây này về trồng, nó  còn nhỏ và nó sinh ra từ cây tao đã trồng hơn 5 năm mà vẫn còn, thử xem"..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây dogwood bứng về đã được tôi trồng ngay cửa garage để khi tôi đi, về là thấy nó. Đến  Thu này thì dogwood của tôi được 5 tuổi và bạn tôi cũng đã ngủ yên sau những ngày vật  lộn với cơn bệnh trầm kha. Mùa Thu vẫn đến rồi vẫn đi. Chỉ còn tôi ở lại và chăm cho cây  dogwood để sang xuân nó sẽ rộ hoa và đơm trái những khi Thu về.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6847787782327898779?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6847787782327898779/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6847787782327898779' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6847787782327898779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6847787782327898779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/dogwood.html' title='dogwood'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2070459880923728409</id><published>2004-08-18T11:45:00.004-04:00</published><updated>2009-10-18T16:12:58.863-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>để nhớ để quên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hội họa, điêu khắc, âm nhạc mang chất lượng quốc tế. Phần thơ, thơ mang tầm vóc quốc nội. Chính vậy khi nhạc quyện vào thơ thì tứ thơ chắp cánh bay cao. Bài thơ "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;còn chút gì để nhớ&lt;/span&gt;" của nhà thơ Vũ Hữu Định (1942-1981) được một số người biết. Khi Phạm Duy đưa vào nhạc thì rất nhiều  người đều biết cho dẫu phương tiện truyền thông của năm 1972 rất hạn hẹp. Bài hát ra đời đúng thời điểm nên "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng ..&lt;/span&gt;" đi sâu vào lòng người. Dẫu chinh chiến đã qua, cuộc đổi thay đã cũ, nỗi lòng người đi đã nguôi ngoai nhưng lời thơ giòng nhạc vẫn theo thời gian không phụ tâm người ái mộ. Bài viết về Vũ Hữu Định của nhà thơ Luân Hoán chứa chan tình bạn. Ngoài ra, tôi còn thích đọc bài thơ "Kỷ Niệm". Bài này gom trọn câu trả lời của câu hỏi "Người đi buồn hay người ở lại buồn" mà kẻ ở vẫn thường hỏi; dẫu người đi, đã ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn thích đọc giòng thơ Vũ Hữu Định để biết sau cơn cháy rừng là dịp mầm non vươn lên, trong vết thương là bắt đầu sự lành lặn (nhưng, lại nhưng, vết sẹo to hay nhỏ là đề tài khác, tôi sẽ biên khi thời gian cho phép). Dẫu tôi ở phố chật này lâu nhưng ra khỏi nhà là tôi như "Anh khách lạ đi lên đi xuống". Phố chật ngày tôi mới đến đẹp và vắng, bây giờ vẫn tôi vẫn phố chật cho dù phố có phần phôi pha và phố đông thêm. Có lẽ Pleiku đã thay, đổi nhiều. Ai về lại Pleiku nhớ cho tôi nhắn lời thăm và biên cho tôi vài giòng về Pleiku của tân niên kỷ. Pleiku còn như xưa hay đã "chút gì để nhớ .. để quên" quanh nỗi tìm kiếm của người về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không những đến với nhà thơ Vũ Hữu Định qua "may mà có em đời còn dễ thương" mà còn vì bài thơ "ngày xuân ở quán".  Bài này tôi vẫn ngâm những khi xuân về vắng tết. Xin chép lại ở đây:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ngày xuân ở quán&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  con gái ngày xuân như mới tắm&lt;br /&gt;  buổi sáng sương ướt cỏ hoa ngời&lt;br /&gt;  lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ&lt;br /&gt;  nhớ mình vừa vượt tuổi ba mươi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  năm nay ăn tết cùng ông quán&lt;br /&gt;  mồng một đời cay miếng mứt gừng&lt;br /&gt;  chén rượu ngày xuân sao đắng miệng&lt;br /&gt;  giang hồ nghe cũng đã đau lưng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  vẫn đi như một anh hành khất&lt;br /&gt;  đuối sức nhưng quê đâu mà về&lt;br /&gt;  ta sống một đời mây nhuốm bệnh&lt;br /&gt;  bồng bềnh sầu dụn mầu nhiêu khê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  sáng nay nghe pháo ran ngoài phố&lt;br /&gt;  ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm&lt;br /&gt;  thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn&lt;br /&gt;  chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Vũ Hữu Định&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2070459880923728409?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2070459880923728409/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2070459880923728409' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2070459880923728409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2070459880923728409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/e-nho-e-quen.html' title='để nhớ để quên'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6704725992241160155</id><published>2004-08-13T11:36:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.989-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Bonnie &amp; Charley</title><content type='html'>Phố chật cũng còn sân ga, nơi con tầu Amtrak thỉnh thoảng ghé. Sân ga lót gạch vuông với chiếc ghế màu xanh. Bữa nay lại tiễn người đi. Không chỉ "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ngưòi đi một nửa hồn tôi khỏe, một nửa hồn kia bỗng nhẹ nhàng&lt;/span&gt;" mà là lần đi của nhiều lần toan tính. Thôi thì thôi, đời sống hợp rồi tan, ít khi tan rồi hợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cơn bão theo nhau vào phố làm đất trời hiu hắt như rọi lòng nhau. Người đi hay người ở, buồn; hỡi biển? Có phải là của "hai mùa mưa" một lần biển gởi cho anh qua cuộn cassette đầy ca khúc người ca sĩ hai đứa mình cùng nghe nhiều nhất không? Có nhớ nỗi ước mong là sẽ một lần đi xem cho được một show không? biển ơi, ngày đó đã qua và ước mơ đã cũ, chuyến tầu này tiếp chuyến kia đưa người đi xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều đêm, bản nhạc vang dội lòng anh như chút tình để lại. Đêm vẫn tròn nhiệm vụ và thao thức đã hằn trên tóc anh, trên tim anh, trên tầm nhìn của anh, trên câu hỏi "người đi buồn hay người ở lại buồn" của anh. Tình yêu, tuổi trẻ đã bị đời sống làm mỏi mòn, đã vùi che bởi bon chen. Biển vẫn để hồn anh giòng thơ Vườn Xưa, không cần lắng nghe mà nhuốm tuyệt vọng.  Mình mất luôn nơi chốn tìm về.  Trong anh mịt mù lần trở lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;hai ta ở hai đầu công tác,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;có bao giờ cùng trở lại vườn xưa"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai đường thẳng song song, phải chăng đó là an ủi trong giòng đời hẹp, cho yên giây phút nghĩ về dẫu còn đôi lần bất chợt vướng nẻo tìm nhau. Biển ơi! ra đi là mỏi mòn đuổi bắt, mỏi mòn chạy hoài trong hy vọng lần tao ngộ. Anh trở lại cái tôi đáng yêu như lần nhắn nhủ:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"tôi như trẻ nhỏ, ngồi bên hiên nhà, chờ xem thế kỷ tàn phai ..".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế kỷ chưa tàn nhưng phai rồi em. Người ca sĩ tụi mình cùng yêu giờ không còn nữa. Những thứ mình có hao hụt dần để bơ vơ trên từng kỷ niệm. Cuộc đời riêng ta, ngắn hay dài, vui hay buồn; đã có đường thẳng song song như ước mơ kéo nhau đi mãi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6704725992241160155?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6704725992241160155/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6704725992241160155' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6704725992241160155'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6704725992241160155'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/bonnie-charley.html' title='Bonnie &amp; Charley'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-856623811371401600</id><published>2004-08-11T00:30:00.000-04:00</published><updated>2009-09-20T09:32:18.940-04:00</updated><title type='text'>món ăn dã chiến</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Món ăn dễ làm mà khó bị khách chê là Gỏi Cuốn. Món này thực khách tự cuốn lấy cho mình những chiếc nem (cách gọi của người Bắc) hay gỏi cuốn (cách gọi của người Nam) hay cuốn (cách gọi của người North Carolina) với phần chủ yếu là thịt luộc và các thức gia giảm tuỳ ý như rau sống, bánh tráng chấm với nước mắm, hay món tương nêm có rắc chút đậu phọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ăn bầy đủ đồ ra bàn, bánh tráng làm cuốn được rải sơ ít nước để bớt giòn, đặt trên lòng dĩa hay bàn tay. Dưới, lót xà lách cùng những rau khác, diếp cá (of course), vài cọng dưa cùng chút bún. Cho ít tôm luộc, thịt luộc nằm trên, có thêm hẹ để tăng hương vị. Xếp hai đầu bánh tráng cho gọn rồi quấn tròn. Chan muỗng mắm nêm, hay tương có bầm dứa hoặc miếng nước mắm chanh đường tỏi ớt thật cay vô chén. Chấm gỏi cuốn vào, rồi thưởng thức..Yum yum ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muà hè rau nhiều thì lợi dụng cơ hội độn thêm. Mùa Đông tăng cường thêm xà lách. Đãi món này này gia chủ chỉ lo nấu thịt, tôm, làm rau, mua bánh tráng. Dạo sau này bánh tráng tiến xa, cái nào cũng như nhau và không còn dai như vài năm trước. Sau đó bầy ra bàn, để thực khách lo việc cuốn. Ai muốn cuốn sao thì cuốn, tuỳ hỉ. Sẽ không ai chê vì "tự túc tự cường" .. Ai không cuốn được (hay không muốn cuốn) thì gia chủ phụ thêm cái tô cùng đôi đũa (hay nĩa) là xong. Nhớ phải có Bún và những món khác như Khế, Dưa Chuột, Giá, Hẹ. Càng nhiều thứ lỉnh kỉnh càng tăng phần quan trọng của bữa tiệc cho dẫu gia chủ chỉ cần mua; không tốn công và thời gian nấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai không ăn mặn (aka: kiêng thịt) thì tăng cường đậu hoà lan, cà rốt, su hào, su su, bắp cải, củ sắn, nấm mèo, nấm hương, đậu hũ chiên thái sợi xào sơ cho chín. Không cần nêm nếm gì cả. Bắc xuống là sẵn sàng để cuốn vào bánh tráng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan trọng nhất là nước chấm. Ít người ăn thì tiêu chuẩn 2 muỗng tương đen, nửa muỗng đường, 2 muỗng nước, nấu chung với một phần tư muỗng bột tới khi vừa sôi. Đông người ăn thì cũng theo tiêu chuẩn trên nhưng thay vì bỏ bột thì lấy gạo nếp nấu với đậu trắng thành chè, xay nhuyễn ra trộn chung vào nấu. Nếu gia chủ bị sâu lười hành kinh niên mà vẫn ham vui thì thay vì luộc thịt và tôm hãy bỏ ra cái hoả lò để khách tự nhúng lấy. Ai muốn ăn tái, chín tùy hỉ. Thừa thắng xông lên gia chủ có thể thêm Bò Viên, Mực, Cá, ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại Gỏi Cuốn là món ăn nhẹ cho gia chủ nhất. Vừa đỡ công làm, khỏi sợ chê. Thêm nữa, nếu đãi bằng ly dĩa giấy (loại này rất thích hợp với món Cuốn) thì gia chủ sẽ có nhiều thời giờ để trò chuyện với khách ngoài phòng khách thay vì trò chuyện với khách gần chỗ rửa chén. Vậy đó bạn, Gỏi Cuốn là món không những đượm đủ tinh thần dân tộc mà còn là món đãi khách an toàn nhất. Có người thay vì dùng tôm, thịt thì dùng da heo. Đó gọi là "bì cuốn", cũng có vị ngon riêng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-856623811371401600?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/856623811371401600/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=856623811371401600' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/856623811371401600'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/856623811371401600'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/mon-da-chien.html' title='món ăn dã chiến'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6363850236099549285</id><published>2004-08-04T09:23:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.990-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>dog days of August</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi bỏ lại khoảnh trời Phú Nhuận thơ mộng với tuổi trẻ đầy nhiệt tâm, với ngôi trường, với thầy cô bạn bè, với người mẹ hiền cùng anh chị thân thương. Dẫu một mình lang thang trên đường vắng hay trong ồn ào của thường nhật, tôi lúc nào cũng bắt gặp thoáng hiện kỷ niệm, nơi có trưa hè, nơi có con đường in dấu chân vui. Cho dẫu buổi sáng của tháng tư tôi nhìn nơi ấy lần cuối để giã từ, tôi vẫn mang đi trong từng để lại nhiều lắm. Nơi tôi đến là ngôn ngữ lạ, là những ngày tuyết, là những ngày lễ buộc lòng tôi làm quen. Ngày tôi ra đi đã xa mà tôi vẫn thấy như mới hôm qua của cậu bé lớn trên nước nghèo được quăng vào quốc gia giầu với đôi tay gầy, với đôi chân nhỏ bước mãi đoạn đường dài bỏ lại người thân sau lưng. Tôi yêu lắm mảnh đất hình cong đầy tình người bình dị, yêu buổi trưa, buổi chiều dưới hàng cây giữa cái nóng mùa hè. Và tôi đã đi, đi quá xa để ngại bước quay về vùng đất đọng đầy kỷ niệm, nơi dấu yêu tôi đã nếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xoay một vòng quả địa cầu, tôi tìm lại hình ảnh Việtnam. Cho dẫu tôi đã ở xứ Mỹ này lâu hơn nhưng bên kia bờ Thái Bình Dương vẫn đậm hình ảnh gọi quê hương. Tôi như người mù sờ vào những lồi lõm của địa hình cố tìm cho mình bình yên trên nỗi thèm lần đong đưa trên võng giữa hai mùa lúa trong ánh trăng vừa chín tới. ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng gọi đưa tôi trở lại với thực tại. Tôi nhớ ra mình đang đứng giữa thư viện đầy người. Tôi nhớ ra mình đang sống xa Việtnam. Thư viện tỉnh nhỏ vẫn đủ sách. Thiếu quyển nào thì chỉ cần cho biết tựa sách, tên người viết là vài tuần sau sẽ có cho mượn từ chỗ khác về.  Nếu không có thì thư viện sẽ xuất quỹ để mua. Ước một ngày nào đó tôi sẽ hãnh diện nhìn Việtnam đẹp như vần thơ, ngây thơ trải trên nụ cười trẻ nhỏ. Và tôi, sẽ quen dần với mảnh đời xa xứ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6363850236099549285?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6363850236099549285/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6363850236099549285' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6363850236099549285'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6363850236099549285'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/dog-days-of-august.html' title='dog days of August'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5024064360842122825</id><published>2004-08-03T07:19:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.951-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>thơ - tháng 7, nhịp cầu</title><content type='html'>khi em về thời gian đầy tiếng vọng&lt;br /&gt;chị gót son môi chỉ vẫn dịu hiền&lt;br /&gt;em xin lại nhánh rau cần làm giống&lt;br /&gt;chị nhẹ lời động rễ, sợ khó lên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi em về nắng nghiêng cài xuân lạc&lt;br /&gt;chị tóc buông vun xới góc trời sầu&lt;br /&gt;em xin lại cánh diều chao gió mát&lt;br /&gt;chị mỉm cười rách lắm, để vá sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi em về đời tha hương đã đủ&lt;br /&gt;chị buông mùng cơn nắng loáng ngoài sông&lt;br /&gt;em xin lại ngõ vào căn nhà cũ&lt;br /&gt;chị thẫn thờ, chưa tối, chợ còn đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi em về tiếng kinh vang xóm nhỏ&lt;br /&gt;chị lưng cong mang dáng mẹ chất chồng&lt;br /&gt;em xin lại lời ru tha thiết đó&lt;br /&gt;chị tay dài rung khẽ những lần chuông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi em về xung quanh đây lạc lõng&lt;br /&gt;chị vẫn còn băng bó nỗi buồn chung&lt;br /&gt;em xin lại cái nhìn xưa rất rộng&lt;br /&gt;chị cúi đầu, che mắt, đôi vai rung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khi em về bước nhanh trên cỏ úa&lt;br /&gt;dáng chị hiền già trong nỗi chờ mong&lt;br /&gt;em theo chị nắng chan lòng khe cửa&lt;br /&gt;trọn đời tìm, bông đâu, hỡi diêu bông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5024064360842122825?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5024064360842122825/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5024064360842122825' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5024064360842122825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5024064360842122825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/tho-thang-7-nhip-cau.html' title='thơ - tháng 7, nhịp cầu'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4244072355377214492</id><published>2004-08-02T09:16:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:13:43.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>thế giới binary</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu trả lại cho thành phố không khí trong lành, mát dịu sau những ngày oi ả nóng bức. Nhưng Mẹ chúng mình cũng lại bắt đầu những cơn đau nhức rồi chị ạ!" - Em gái tôi mở đầu lá thư của mình như thế. Nó làm lòng tôi cồn lên nỗi nhớ nhà, nhớ đường phố Sài Gòn như những con sông uốn lượn mỗi khi trời đổ mưa; nhớ lũ trẻ đầu trần đuổi nhau dưới mưa, tranh cướp trái bóng nhựa xanh đỏ. Nhưng tất cả nhạt nhòa đi dưới dáng Mẹ tôi với tấm lưng cong cong vì căn bệnh gai cột sống, với đôi chân khập khiễng vì chứng thấp khớp và ánh mắt Mẹ loáng ướt khi nhìn đám con hì hụp húp tô bánh canh nóng hổi trong chiều mưa như trút nước".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là đoạn viết mở đầu của bài Mưa Sài Gòn post lúc 09:24' 20/05/2004 (GMT+7) của tác giả Huyền Trâm (Thượng Hải) trên một web site mà tôi tình cờ lạc vào qua ngõ của search engine. Tôi lại click vào mouse, đi qua trang khác, lại có những giòng buồn. Lại click vào mouse, lại đi qua trang khác, lại đọc những giòng buồn. Từ web site này qua web site khác, tôi thấy nỗi buồn trải rộng, chạy dài rồi nỗi buồn vươn tay chụp tôi nhận chìm. Đêm đã khuya và tôi vẫn lang thang trong từng giòng chữ để lại. Bên ấy chắc trời qúa trưa. Thời gian, nơi chốn có khác nhưng sao kiếp người giống nhau. Tôi ra đi mất cả quê hương, mất cả Sàigòn thì ở đó cũng có người xa quê bỡ ngỡ trong thành phố mang tên của bác. Tôi nghiệm ra chẳng phải ở đâu, chẳng phải lúc nào, chỉ cần nhắm mắt của khối óc lại rồi mở mắt của con tim ra, mình sẽ thấy xã hội con người đầy niềm đau. Vậy đó, chỉ một chút; một chút thôi rồi trở lại thực tại sẽ thấy mình vẫn hạnh phúc với những gì mình may mắn có được. Ít ra mình cũng còn ngày hôm nay để nghĩ đến ngày mai sẽ đến. Tủ sách tôi khá nhiều sách nhưng từ lâu tôi đã ngừng đọc vì mỗi lần đọc là tôi lại cảm nỗi sầu chếnh choáng. Thôi đành chậm lại, như câu thơ trên bìa sách:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"dở nhè nhẹ kẻo nàng thơ tỉnh giấc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;đọc từ từ đừng kinh động chàng văn"&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4244072355377214492?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4244072355377214492/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4244072355377214492' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4244072355377214492'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4244072355377214492'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/08/gioi-binary.html' title='thế giới binary'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5186343565730285246</id><published>2004-07-29T11:15:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:14:52.599-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>thời gian là thứ không để dành được</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chương trình lớp học mới vừa đưa lên Web hôm nay. Cho dẫu tôi biết tin trong rất sớm cùng ghi tên ngay lập tức mà vẫn bị rơi vào danh sách dự bị (standby). Kinh nghiệm cho tôi biết trong khoảng thời gian tới, nhất là cận ngày tựu lớp, sẽ có nhiều người bôi bỏ vì lý do này lý do khác để từ từ tên người trong danh sách dự bị sẽ được đôn lên danh sách chính. Vì tên tôi nằm hàng nhì, tôi biết chắc không sớm thì muộn, tôi sẽ có chỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sống bon chen tạo những hiện tượng như vậy. Ai cũng tranh, dành. Không ai phí thời giờ suy nghĩ, lựa chọn. Cứ dành trước để đó, rủi sau không cần, không xài sẽ loại ra. Tôi không nghĩ tính này là tính xấu hay tốt. Trong cõi tạm, xấu tốt chỉ là chuyện tương đối vì chủ quan sẽ làm mình nghĩ sai những điều đúng và nghĩ đúng những điều sai. Trong sinh hoạt thường nhật vẫn có Peter's laws at work ..when you have a choice, take both!. Lúc nào cũng phải luôn phấn đấu tranh đua. Không thì luật đào thải sẽ đến thăm mình. Không thì người phấn đấu hơn sẽ hơn mình. Như chuyện hai người đi rừng bị cọp rượt. Họ hối hả chạy .. mệt quá một người bảo: thôi chịu thua .. tụi mình làm sao chạy hơn cọp được .. Người kia bảo; quẫn cùng như thế này, tôi không cần chạy hơn cọp, tôi chỉ cần chạy hơn anh thôi! ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thấy người Việt bên California lúc nào cũng hối hả trong khi người Việt bên miền Đông ít hối hả hơn. Người ở khoảnh giữa, ie. Texas (tôi gọi là miền "Mặt Trời Bên Kia Mùa Hạ") lúc nhanh lúc chậm, khó đoán. "Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Tôi nghĩ phải vậy, phải vậy mới sống được. Tôi tôn trọng khác biệt đó. Đứa cháu bên VN nói "Cậu ơi! SaìGòn giờ khác lắm, bon chen lắm, Cậu mà về chắc cậu bỡ ngỡ lắm". Tôi không dám nói gì sợ cháu của tôi buồn vì nỗi muốn 'bỡ ngỡ' của tôi vẫn còn xa như niềm hy vọng tìm về 'ChânTrờiTím'.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua thế kỷ mới, đời sống với chi hệ quốc tế làm con người bon chen hơn, vất vả hơn, chật vật hơn; "khôn sống mống chết" rõ ràng hơn. Tôi hiểu! Và, tôi hiểu trong giòng xuôi đó có cũng có người tránh bon chen đi tìm thăng bằng tâm linh, giã từ vướng bận vật chất. Giữa hai lựa chọn, giá cả sẽ tương đương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai trong chúng ta đều có thể để dành tiền, để dành những thứ khác. Nhưng không ai trong ta có thể để dành thời gian được. Vì, ai cũng đều có 24 giờ một ngày, 365 ngày một năm. không hơn, không kém. Khi một giờ của bạn trôi qua, một giờ của tôi trôi qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường đi, quan niệm dẫu khác nhưng trong thời gian, nhân và kỷ lúc nào cũng cùng trôi một hướng. Trong giòng trôi đó, hãy cho nhau nụ cười vì không ai phải chạy nhanh hơn ai.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5186343565730285246?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5186343565730285246/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5186343565730285246' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5186343565730285246'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5186343565730285246'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/thoi-gian-la-thu-khong-e-danh-uoc.html' title='thời gian là thứ không để dành được'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1647536816325049649</id><published>2004-07-28T09:09:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T15:56:12.951-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Lục bát tháng 7</title><content type='html'>&lt;p align="left"&gt;    &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;color:#000080;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;1- sáng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;   hè về rụng lá còn xanh&lt;br /&gt;   bay trên áo nhỏ bay quanh áo người&lt;br /&gt;   nhẹ đi khỏa điệu lả lơi&lt;br /&gt;   me chua trở ngọt quen trời&lt;br /&gt;   lãng du&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;b&gt;&lt;i&gt;2- chiều&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;   nhìn em đập tỏi mà thương&lt;br /&gt;   chặt gà mà tội&lt;br /&gt;   nướng sườn ..&lt;br /&gt;   lửa to&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   nhìn em bứt rễ cọng ngò&lt;br /&gt;   ngắt đầu rau húng&lt;br /&gt;   anh lo ..&lt;br /&gt;   phận mình&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   SongVinh&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1647536816325049649?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1647536816325049649/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1647536816325049649' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1647536816325049649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1647536816325049649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/luc-bat-thang-7.html' title='Lục bát tháng 7'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3555804934645494453</id><published>2004-07-26T08:59:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.990-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>vườn thuỷ chung</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYnX2rC12I/AAAAAAAAACk/fsE4AlAPzTw/s1600-h/rauDiepCa1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 67px; height: 54px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYnX2rC12I/AAAAAAAAACk/fsE4AlAPzTw/s320/rauDiepCa1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383533695334537058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Vườn rau của tôi sau hơn thời gian dài không chăm sóc chỉ còn lại rau Diếp Cá (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Houttuynia Cordata&lt;/span&gt;).  Rau này còn gọi là rau Dấp Cá hay cây Lá Giấp. Loại rau này tôi trồng vài năm trước cùng những rau khác. Thời gian qua để chỉ còn rau này sót lại.  Không những đã chiếm trọn cả vườn mà còn lan ra những chỗ khác. Rau Diếp Cá là loại rau có vị chua, mùi nồng và hơi cay.  Vì có lá giống hình trái tim nên tôi gọi riêng là rau Trái Tim Xanh (TTX).  Rau TTX dễ trồng, khi trồng thì sống lâu, lan rộng.  Rau này cho dẫu lá bị nhỏ khi không được chăm sóc hay lá lớn vì bị chăm sóc quá độ cũng đều giữ được vị riêng. Thỉnh thoảng rau TTX ra hoa. Hoa lúc đơm nụ trông như đọt hoa sen tí hon. Khi hoa nở thì bề dưới có 4 cánh trắng trông như đóa Mai, bề trên là phần mang hột.  Hoa nở khá lâu mới tàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tương tự trường hợp trái sầu riêng; hễ ai không chịu được thì rất ghét rau này, hễ ai thích thì ghiền. Tôi là người thuộc nhóm sau, nghĩa là qua những món như Bún Chả, Thịt Bò Nướng, Chả Cá, Chả Giò, Bún Thịt Nướng, Cuốn, vv.. là phải có rau này tôi mới yên tâm mà ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So với rau rau Ngò Gai chỉ ăn với phở, rau Muống chỉ ăn một mình thì rau TTX ăn được với nhiều món. Theo nhiều tài liệu thì rau TTX có khả năng làm tăng độ bền của mạch máu. Ngoài ra rau TTX còn có tác dụng chữa đau mắt (chỉ chữa thôi chứ không làm mắt tốt lên được).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã định nhổ một phần rau này đi để chỗ trồng thêm rau khác nhưng khi nhìn những chiếc lá xanh xanh hình trái tim tôi lại đổi ý. Tôi sẽ làm thêm cái vườn bên cạnh trồng thêm loại rau khác. Tôi sẽ gọi vườn rau TTX là vườn thủy chung vì chăm sóc hay không rau trong vườn vẫn vậy.  Vườn kia tôi tôi sẽ gọi là vườn đổi thay vì mỗi năm mỗi trồng mỗi chăm bón.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3555804934645494453?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3555804934645494453/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3555804934645494453' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3555804934645494453'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3555804934645494453'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/vuon-thuy-chung.html' title='vườn thuỷ chung'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYnX2rC12I/AAAAAAAAACk/fsE4AlAPzTw/s72-c/rauDiepCa1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2590409842174830219</id><published>2004-07-22T23:54:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.990-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>niềm vui trong tầm với July 22, 2004</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYmCIMvDlI/AAAAAAAAACc/0konuv9uUIQ/s1600-h/lotus2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 80px; height: 80px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYmCIMvDlI/AAAAAAAAACc/0konuv9uUIQ/s320/lotus2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383532222570499666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Chuyện tình Lan và Điệp nhiều người biết đến. Cũng như nhiều bài nhạc, nhiều tuồng cải lương đã nói về mối tình đó. Truyện kể đến đoạn Lan cắt dây chuông là ngừng. Tôi vẫn thích "happy ending" nên kiểu chấm dứt này làm tôi không ưng ý lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thắc mắc rất thực tế của tôi là sau khi dây chuông bị cắt thì Điệp đứng đó bao lâu? Sau đó Điệp bỏ về hay Điệp làm cái chòi quanh quẩn ở lại cho gần Lan? hay Điệp phẫn chí anh hùng bỏ lên núi khác tu công?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần Lan sau khi cắt dây chuông thì trở vào liền hay còn nấn ná xem Điệp làm gì ở ngoài. Nàng có phải nối lại dây chuông để khách thập phương khác dùng không? Phần ông sư trụ trì thì ông ấy có thắc mắc rằng kẻ nào tinh nghịch mà cắt dây chuông (rồi nối lại) hay không? Rồi, rồi nhiều thứ sẽ xẩy ra sau khi cắt dây chuông vì tôi nghĩ Lan và Điệp còn quá trẻ. Nhất là người như Lan mà đi tu thì uổng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như trong bài viết nào đó, tôi có biên là tôi không phải phật tử thứ thiệt. Dẫu vậy, hình ảnh ngôi chùa không những lúc nào cũng gắn bó với tôi mà từng kỷ niệm về chùa của tôi đã đầy ắp trong tầm nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hè khi tôi xong lớp ba thì người anh, làm nghề điện, dẫn tôi theo anh ấy đi làm. Có lẽ vì nhà không ai coi tôi nên anh phải nê tôi theo trong ngày tháng đó chăng. Một hôm, anh và tôi đến vùng Gò Vấp, nơi đó có một ngôi chùa rất cũ. Phần việc của anh là gắn những ngọn đèn neon vào chánh điện và đặt cắm điện cho những phòng trong. Phần việc của tôi là chơi làm sao cho hết ngày mà vẫn còn toàn vẹn cạnh mỗi lần anh ấy gọi là phải trả lời ngay lập tức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa thì nhỏ mà nằm trên mảnh đất rất rộng cho tuổi thơ tôi đầy lang thang thú vị. Chuỗi ngày rong chơi ở ngoài kéo mãi cũng nhàm nên tôi lang thang vào chùa bất chấp lời dặn của anh là không được vào chùa phá. Ở đó, tôi đã phụ trồng những luống khoai, nhổ những cọng cỏ, .. Nhiều lần tụng kinh tôi cũng ê a góp tiếng cho dẫu sau vài phút chú tâm là tôi chạy chỗ khác. Điều đáng nhớ là chùa chỉ toàn phái nữ. Có lẽ vì vậy mà việc làm của anh tôi trở nên cẩn thận hơn và kéo dài lâu hơn dự định chăng.. Chính nơi sân chùa là nơi tôi, lần đầu tiên, nghe kể chuyện tình Lan và Điệp. Tôi ngây thơ hỏi dây chuông là dây gì vì trong chuỗi ngày lang thang của tôi cả trong lẫn ngoài chùa, tôi chẳng thấy cái dây chuông. Câu hỏi của tôi được trả lời một cách gọn ghẽ là "chùa không có dây chuông". Trong trí óc non nớt của tôi, tôi thấy chùa cổng cũng không có thì chỗ đâu mà mắc giây chuông?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xong chính điện, trước khi mở đèn lần đầu tiên, tôi và anh tôi phải chờ. Chờ trọn buổi sáng để họ gọi tất cả những người trong chùa hội về. Khi công tắc bật lên, khi chính điện tràn ánh đèn neon xanh, tôi nghe nhiều tiếng mừng rỡ.&lt;br /&gt;"Trời ơi! Đẹp quá .. Đêm nay mình thức tụng kinh tới sáng nghen" ..Đó là câu bật lên từ một chị đứng cạnh tôi .. Niềm vui xuất từ đáy tim của chị mà tôi không những nghe mà còn cảm được ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã hiểu thế nào là niềm vui, thế nào là cuộc sống thanh đạm, thế nào là lòng người qua mùa hè năm đó.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2590409842174830219?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2590409842174830219/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2590409842174830219' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2590409842174830219'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2590409842174830219'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/niem-vui-trong-tam-voi-july-22-2004.html' title='niềm vui trong tầm với July 22, 2004'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrYmCIMvDlI/AAAAAAAAACc/0konuv9uUIQ/s72-c/lotus2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6988628130057514827</id><published>2004-07-21T11:56:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.990-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>It's Hump Day (again)</title><content type='html'>Phố chật một ngày như mọi ngày vẫn đầy từng giờ khác nhau. Sở làm chộn rộn kẻ đến kẻ đi (aka: layoff kẻ này, bỏ vào kẻ khác). Phần kẻ sót lại aka: tôi&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(1)&lt;/span&gt; cũng chán nên nhìn nhận sự đổi thay qua nét mặt bình thản. Trước sau cũng lượt mình, còn ngày nào hay ngày ấy.. Khỏi tìm bình an khi bình an bất chợt về lúc mình chấp nhận tương lai dễ đoán. Ở nhà thì những người bên cạnh (aka: hàng xóm) mỗi năm gặp vài lần. Lần gặp nếu có chút thời giờ thì sau câu thăm hỏi cộng vài chuyện trao đổi kéo được dăm phút là hết chuyện để nói. Lại "see you later" và tiếp tục công việc ngoài sân của mình. Phố chật của một ngày như mọi ngày vẫn đều đặn trôi cho thời gian chất chồng. Trong chộn rộn thường nhật đó, có giòng nhạc của "hai năm tình lận đận", của "cô láng giềng ơi! .. "hai năm" giờ quá ngắn; ngắn vì tuổi thọ thế kỹ 21 tăng dần hay vì thời gian trôi nhanh? mà tình ở bên này thì ít khi "lận đận" "(cô) láng giềng" là những người bạn thân quen chưa lần đối diện. Có người làm việc chung qua ngõ internet nhiều năm mà vẫn chưa có tấm ảnh để nhỡ gặp ngoài đường còn biết để chào. Có người liên lạc điện thư thường nhật quen đến độ khi họ viết không bỏ dấu "dao nao cung la dao" mình sẽ hiểu "đạo nào cũng là đạo". Có bạn mới quen mà như thân tự thuở nào, bảo "tu lâu sẽ thanh tĩnh" làm ngượng ngùng mà hiểu lòng mình "tu lâu sẽ thành tinh" .. Phố chật một ngày như mọi ngày với đầy những giờ khác nhau cạnh từng chớp tắt của binary&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(2)&lt;/span&gt; đã làm tôi giầu thêm bạn thêm tình hàng xóm. Và, hơn tất cả, những láng giềng tuy xa vạn dặm vẫn gần, thật gần như lúc dùng mouse khẽ bấm nút "send"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(1)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;tôi (aka.)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây bài thơ&lt;br /&gt;bài thơ tối tăm vất vả&lt;br /&gt;soi lối tương lai mù mờ&lt;br /&gt;tôi! (gã thư sinh nhẹ dạ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây tiếng cười&lt;br /&gt;chuyến xe đêm người ngáy ngủ&lt;br /&gt;vòng quay đều đều nổi trôi&lt;br /&gt;tôi! (gã lơ xe ủ rũ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây nỗi buồn&lt;br /&gt;nỗi buồn đọng quanh thể xác&lt;br /&gt;nỗi buồn chẳng thể đem chôn&lt;br /&gt;tôi! (gã mồ côi ngơ ngác)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây cơn mưa&lt;br /&gt;cơn mưa ôm dáng bên đường&lt;br /&gt;bong bóng tan như lời hứa&lt;br /&gt;tôi! (gã con trai tha hương)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây con tim&lt;br /&gt;gục đầu tình yêu bốc cháy&lt;br /&gt;vòng trái đất xoay mau&lt;br /&gt;tôi! (gã đến sau khờ dại)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;để lại đây cuộc đời&lt;br /&gt;khóc người đi không lần tiễn&lt;br /&gt;ba thước đất một linh hồn&lt;br /&gt;tôi! (với nụ cười cuồng điên)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song Vinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(2)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;A two-faced world&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(translated by Nguyen Thanh Truc)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;it can not compress those long miserable nights&lt;br /&gt;it can not undo all the mistakes&lt;br /&gt;it can not copy the fun events&lt;br /&gt;this world is filled with sorrow&lt;br /&gt;(the naked letter)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;it can not paste the pictures into our heart&lt;br /&gt;it can not refresh an old love&lt;br /&gt;it can not backup a beautiful afternoon&lt;br /&gt;(this world is silent - as a quiet library)&lt;br /&gt;the tiny neon light cannot outshine a harvest moon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;it can not preview the future&lt;br /&gt;it can not debug a good bye&lt;br /&gt;it can not delete our precious memories&lt;br /&gt;this world seems strange&lt;br /&gt;(the naked letter)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;the original poem, in Vietnamese, by Song Vinh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thế giới binary&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đâu có thể nào compress những đêm dài&lt;br /&gt;đâu có thể nào undo những lầm lỡ&lt;br /&gt;đâu có thể nào copy những cuộc vui&lt;br /&gt;thế giới quanh đây ngậm ngùi&lt;br /&gt;(những lá thư không phong bì)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đâu có thể nào paste hình ảnh vào tim nhau&lt;br /&gt;đâu có thể nào new một tình yêu đã cũ&lt;br /&gt;đâu có thể nào back up một buổi chiều&lt;br /&gt;(hai đứa bên nhau thư viện vắng)&lt;br /&gt;thế giới quanh đây trầm lặng&lt;br /&gt;chỉ ánh đèn le lói giữa trời quen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đâu có thể nào preview một tương lai&lt;br /&gt;đâu có thể nào debug một lời từ giã&lt;br /&gt;đâu có thể nào delete kỷ niệm đôi ta&lt;br /&gt;thế giới quanh đây xa lạ&lt;br /&gt;(những lá thư không cần tem)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6988628130057514827?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6988628130057514827/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6988628130057514827' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6988628130057514827'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6988628130057514827'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/its-hump-day-again.html' title='It&apos;s Hump Day (again)'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2473338842772987812</id><published>2004-07-20T08:34:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:11:55.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>To hell with Murphy!</title><content type='html'>July 20, 2004&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích và dùng Peter's laws&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(1)&lt;/span&gt; với những câu làm cho mình lúc nào cũng thấy vươn lên. Như: "If anything can go wrong, fix it!" (những gì có thể hư hỏng, hãy sửa nó lại). Và nhất là:&lt;br /&gt;"When given a choice, take both"&lt;br /&gt;"Start at the top and work your way up"&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tương phản với Murphy's laws&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(2)&lt;/span&gt; là những câu bi quan, thường xẩy ra và được coi là lẽ đương nhiên. Tỉ dụ như: "If anything can go wrong, it will" (những gì có thể hư hỏng, sẽ hư hỏng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;(1) Peter's Laws&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If anything can go wrong, Fix it! (To hell with Murphy!)&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; When given a choice -- Take both!&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Multiple projects lead to multiple successes.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Start at the top and work your way up.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Do it by the book...but be the author!&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; When forced to compromise, ask for more.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If you can't beat them, join them, and then beat them.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If it's worth doing, it's got to be done right now.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If you can't win, change the rules.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If you can't change the rules, ignore them.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; When faced without a challenge, make one.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; "No" simply means begin again at the next highest level.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Don't walk when you can run.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Bureaucracy is a challenge to the be conquered with a righteous attitude, an intolerance for stupidity, and bulldozer when necessary.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; When in doubt: THINK!&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Patience is a virtue but persistence to the point of success is a blessing.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; The squeaky wheel gets replaced.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; The faster you move, the slower time passes, the longer you live.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) Murphy's laws&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;If anything can go wrong, it will&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;If there is a possibility of several things going wrong, the one that will cause the most damage will be the one to go wrong&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If anything just cannot go wrong, it will anyway&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If you perceive that there are four possible ways in which something can go wrong, and circumvent these, then a fifth way, unprepared for, will promptly develop&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Left to themselves, things tend to go from bad to worse&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; If everything seems to be going well, you have obviously overlooked something&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Nature always sides with the hidden flaw&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; Mother nature is a bitch&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2473338842772987812?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2473338842772987812/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2473338842772987812' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2473338842772987812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2473338842772987812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/to-hell-with-murphy.html' title='To hell with Murphy!'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2049883085492324024</id><published>2004-07-17T11:25:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.990-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>sau ngôi chùa ...</title><content type='html'>bài viết "sau ngôi chùa" của người bạn bên Montréal làm tôi khi nhìn cảnh chùa chạnh nhớ tới ở tiểu bang North Carolina, thành phố Charlotte, cách phố chật của tôi 3 giờ lái xe có một ngôi chùa.  Và, tuy không là phật tử thứ thiệt, tôi cũng đã đến đó nhiều lần vì hình ảnh mẹ tôi bên mỹ thờ nơi chùa đó (để tôi đến thăm thường được).  Ngôi chùa  với một nhà sư đáng kính. Ông ta hiền hơn tất cả. Rồi một ngày có lũ vào cướp chùa (lũ người không phải người tây phương, mới là điều đáng buồn), không những đà lấy hết tiền trong hộp công quả (có lẽ bạn cũng biết, ở chùa thì hộp công quả có được bao nhiêu tiền đâu) mà còn đánh ông ấy rất nặng để phải vào nhà thương nằm ở emergency care.  Nhưng ông ấy vẫn hiền hoà không thưa kiện gì với cảnh sát. Nhà sư hiền hơn tất cả ..&lt;br /&gt;Rồi .. nhà sư đáng kính ấy đã tự thiêu cho niềm tin .. Hãy vào xem &lt;a href="http://www.asianews.it/view.php?l=en&amp;amp;art=214"&gt;những&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.fva.org/200312/story08.htm"&gt;links&lt;/a&gt; &lt;a href="http://the.honoluluadvertiser.com/article/2003/Dec/27/il/il24a.html"&gt;này&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2049883085492324024?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2049883085492324024/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2049883085492324024' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2049883085492324024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2049883085492324024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/sau-ngoi-chua.html' title='sau ngôi chùa ...'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-753376128931187022</id><published>2004-07-14T08:16:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>muà hè, phố chật</title><content type='html'>Phố chật những ngày hè đi đâu cũng thấy xây cất. Những con đường cần mở rộng nên bị chậm lại. Từ 3,4 lines dồn lại còn hai, rồi còn một. Rồi phình ra, rồi thắt vào. Đôi khi dồn lại 1 line mà cả hai chiều xe đều dùng nên phải có người cầm bảng để hướng dẫn. Thay vì 20 phút để đi thì bây giờ phải tốn 1 giờ để đến.&lt;br /&gt;Sáng tôi đi làm thấy đống đất bự như trái đồi nằm bên tay phải. Chiều về thì đống đất được dời qua bên kia đường (nhưng cũng nằm bên tay phải của tôi). Hôm sau nó bị chẻ làm đôi nằm mỗi bên một nửa, rồi lại dồn lại thành một đống bữa sau. Từng đống, từng đống đất. Đống thì bự, đống thì nhỏ, đống nhô cao, đống trải dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn đống đất mà tôi chạnh nhớ ngày của năm tôi tình cờ về lại VN qua chuyến công tác quá vội. Thấy những người gầy gò cầm xẻng xúc từng mẫu đất, nghĩ tới những máy "earth mover" của bên này; tôi cảm thấy có chút gì nghẹn lại trên cổ họng. Nhưng làm sao so sánh được khi nước này là nước đứng hàng đầu mà nước Việt chỉ là một trong 5 nước nghèo nhất trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phố chật những ngày hè với hoa Mimosa đã tàn, cây Mimosa đã lùi vào trong những tàn cây khác nhường chỗ cho muôn loài hoa mùa hè thi nhau nở rộ. Những Crape Myrtle, Day Lilies, Tullips, Roses, Blackyed Susan, .., rực mầu điểm trang cho phố chật. Phố chật vẫn giữ tôi lại vì có đủ 4 mùa, đủ buồn đủ vui, đủ tiếng ve kêu rang mùa hè trong nỗi vắng loài hoa phượng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-753376128931187022?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/753376128931187022/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=753376128931187022' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/753376128931187022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/753376128931187022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/mua-he-pho-chat.html' title='muà hè, phố chật'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4803009529476602645</id><published>2004-07-13T11:11:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:02:13.189-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>I never got it!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lầu 1 nơi sở tôi có một cái máy đặc biệt. Trong máy là một vòng tròn nhiều từng, mỗi từng chia ra từng ngăn đựng món ăn khác nhau cùng vài ngăn đựng thức uống. Bên ngoài máy là hai nút bấm để khách chọn. Một nút làm cái vòng chạy theo chiều kim đồng hồ, nút kia làm cái vòng chạy ngược lại. Khi món ăn hiện ra cửa sổ thì khách bỏ tiền vào. Khi bỏ đủ thì cửa sổ bật ra. Khách thò tay vào lấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tất cả những món ăn thì món piza của máy này có một không hai (nghĩa là nguyên máy chỉ có một miếng piza thôi). Cũng giản dị. Này nhé, sau khi bấm qua bấm lại cho miếng pizza hiện ra thì bỏ 2 đồng vào máy rồi kéo cửa lấy nó ra. Nhìn sẽ thấy miếng pizza được đặt trên tấm giấy bìa cứng và gói quanh bằng giấy bóng. Cẩn thận bóc miếng giấy bóng rồi đưa vào microwave. Nhớ để chính xác 2 phút, không hơn không kém. Khi microwave xong thì cẩn thận lấy miếng pizza ra, coi chừng bị phỏng. Sau đó tìm cái thùng rác mà vất miếng pizza đi, chỉ ăn tấm giấy bìa cứng vì tấm giấy bìa cứng này có nhiều hương vị và ăn bảo đảm hơn miếng pizza.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói vậy là đủ hiểu đồ ăn máy này ngon cỡ nào. Cho nên, nhiều kẻ đã gọi máy này là "t&lt;span style="font-style: italic;"&gt;he wheel of death&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể nghĩ được tại sao khi máy đầy thì vài ngày sau là hết đồ. Trong khi ra ngoài khoảng 3 phút là đầy đủ những nhà hàng với giá ăn trưa thâ.t rẻ, tha hồ mà chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4803009529476602645?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4803009529476602645/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4803009529476602645' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4803009529476602645'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4803009529476602645'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/i-never-got-it.html' title='I never got it!'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6486052743574419310</id><published>2004-07-12T10:51:00.003-04:00</published><updated>2009-10-18T16:11:55.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Nguyệt san Nhà Việt</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWzPsnHVGI/AAAAAAAAACU/8j-mLrh1c5E/s1600-h/VietHomeJuly2004.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 144px; height: 187px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWzPsnHVGI/AAAAAAAAACU/8j-mLrh1c5E/s320/VietHomeJuly2004.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383406011845923938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nguyệt san Nhà Việt (aka: VietHome) tháng này có hình bìa sexy). Nhìn mà muốn trở thành cây dừa lúc họ chụp hình vô cùng. Sau khi tạm dẹp bỏ cái ý nghĩ trở thành cây dừa, tôi thư thả lật tìm đọc thì hơi thất vọng (chỉ hơi thôi) bởi bài viết về người mẫu quá ngắn. Bù lại, có bài viết về sự chật vật của những con voi ở Á châu, về những con cá Samon, về cố tt Reagan và VN, về cố thiên tài Ray Charles, về Hàn mạc Tử, về Nguyễn Khoa và Bành Ái Thư ở Cali đại diện Hoa Kỳ về môn bóng bàn cho Thế Vận hội 2004. Xin đừng nghĩ tôi quảng cáo cho tờ báo này. Trong ngày đầu của tuần lễ tránh không coi truyền hình, báo kỳ này với những bài kể trên cùng hình bìa đã đem cho tôi một tối chủ nhật nhẹ nhàng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6486052743574419310?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6486052743574419310/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6486052743574419310' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6486052743574419310'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6486052743574419310'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/nguyet-san-nha-viet-aka-viethome-thang.html' title='Nguyệt san Nhà Việt'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWzPsnHVGI/AAAAAAAAACU/8j-mLrh1c5E/s72-c/VietHomeJuly2004.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3880811867748494440</id><published>2004-07-11T00:36:00.003-04:00</published><updated>2009-10-18T16:11:55.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>sách &amp; cds miễn phí</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWx8_8Od6I/AAAAAAAAACE/ZVlHyy4GjOk/s1600-h/5CDs.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 195px; height: 171px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWx8_8Od6I/AAAAAAAAACE/ZVlHyy4GjOk/s320/5CDs.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383404591105603490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWx2lZjbaI/AAAAAAAAAB8/cZ56m_qBTMs/s1600-h/NhapPhapGioiLuocGiai.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 107px; height: 175px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWx2lZjbaI/AAAAAAAAAB8/cZ56m_qBTMs/s320/NhapPhapGioiLuocGiai.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383404480901639586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Vì vấn đề hoàng pháp, &lt;a href="http://www.luanhoan.net/tacgiavn/1htm/tuhoa.htm"&gt;cô Từ Hoa&lt;/a&gt; sẽ gởi miễn phí cuốn Nhập Pháp Giới Lược Giải và 5 CDs cho những ai muốn tham khảo thêm về kinh Hoa Nghiêm. Xin Liên lạc với tác giả Từ Hoa tại: dauxua756@aol.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3880811867748494440?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3880811867748494440/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3880811867748494440' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3880811867748494440'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3880811867748494440'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/sach-cds-mien-phi.html' title='sách &amp; cds miễn phí'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWx8_8Od6I/AAAAAAAAACE/ZVlHyy4GjOk/s72-c/5CDs.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2502268926654514660</id><published>2004-07-11T00:28:00.004-04:00</published><updated>2009-10-18T16:11:55.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>sách mới</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWwxa3kehI/AAAAAAAAAB0/IdDQ2Vfifts/s1600-h/BienHungLietSu.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 113px; height: 173px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWwxa3kehI/AAAAAAAAAB0/IdDQ2Vfifts/s320/BienHungLietSu.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383403292663773714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;nhà thơ/văn Thái Thụy Vy vừa tái bản tập biên khảo Biên Hùng Liệt Sử. Quyển sách viết về địa linh nhân kiệt của vùng đất Biên Hoà.  Sách dầy hơn 235 trang với thêm nhiều hình ảnh và bài viết.  Xin liên lạc về: luatanndo@yahoo.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2502268926654514660?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2502268926654514660/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2502268926654514660' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2502268926654514660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2502268926654514660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/sach-moi.html' title='sách mới'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWwxa3kehI/AAAAAAAAAB0/IdDQ2Vfifts/s72-c/BienHungLietSu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3149547884514115138</id><published>2004-07-09T23:59:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>cánh chim cô đơn</title><content type='html'>"&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Saturday (May 15, 2004), a top Bush administration official said the American Bald Eagle will be removed from the threatened species list this year. The birds will still be safeguarded under the federal Bald Eagle Protection Act of 1940&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bạn mà tôi thỉnh thoảng vẫn đi chung trong những ngày nghỉ quanh vùng biển thở dài bảo là tiểu bang mình con số của chim đại bàng (Eagle) tụt xuống.. vậy mà sao cứ lại bị cắt thêm tiền cho ngân quỹ. Cắt mãi đến độ mình phải xuất tiền túi mà làm. Tôi nghe từng tha thiết trên lời nói gượng vui của bạn tôi .. Những đêm bạn cặm cụi với máy điện toán gởi từng bài tường trình đến Washington, DC vẫn chưa có kết quả. Những chuyến bạn vội vã đi họp xa để công việc thường nhật đọng lại rồi phải làm bù thêm trong những ngày thiên hạ đi chơi vẫn cứ kéo dài. Chuyện làm thêm thành chuyện làm thật, chuyện làm thật trở thành gánh nặng của những giờ ngơi nghỉ. Bạn tôi gầy dần theo năm. Nỗi lòng của người với vật sao tôi thấy thiết tha, tận tụy hơn bao giờ. Không quản ngại nắng mưa, bạn tôi cẩn thận quan sát từng con chim, thuộc lòng từng hình dáng. Này nhé, con này là T., vợ nó là V., hai đứa con nó là M. và N.; M,N được đúng 14 tháng. Mày biết không .. Loại chim ở tiểu bang mình nó lạ lắm .. Nó sống có đôi.. Khi con này chết, con kia bỏ đi đâu mất luôn. À, mày biết khi tụi nó làm tổ, nó làm tổ rất chật, chỉ đủ chỗ cho hai con chim con. Rủi có 3 trứng mà nở đủ 3 thì sẽ có con lọt khỏi tổ mà chết. Mà tụi nó lại làm tổ trên cây cao. À, khi nó làm tổ thì con mái đi tìm những cây có gai, đôi khi phải bay cả hơn chục dặm mới tìm được. Nó mang về cho con trống dệt tổ. Con trống gài những mũi gai vào trong. Rồi sau đó nó dùng mỏ rứt lông ở ngực ra lót vào tổ. Chiếc tổ thành hình ấm và êm. Sau đó con mái đẻ trứng. Thông thường nó đẻ khoảng 1 tới 2 trứng. Hoạ hoằn lắm mới được 3 trứng nhưng tổ chật nên sau vài ngày chen sống sẽ có con lọt tổ chết. Chỉ hai con thôi mà vợ chồng tụi nó đi tìm đồ ăn cũng đã khó khăn rồi .. Người bạn tôi say sưa kể..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi, mày biết không, khi chim con đủ lông đủ cánh, càng ngày càng lớn thì tổ càng chật. Đến một ngày một con không chịu được nữa bay đi. Tổ rộng ra cho con còn lại nhưng bố mẹ nó từ từ rút những cọng lông lót phía trong tổ ra, mỗi ngày rút một ít. Cái tổ trở nên khó ở dần vì những cọng gai nhọn. Cuối cùng chiếc tổ chỉ còn những gai đâm làm chim con phải mau rời tổ. Không hiểu sao cha mẹ chúng hiểu mà làm lũ con rời tổ trước mùa đông, dẫu mùa đông mỗi năm sớm muộn không chừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy chưa, mày thấy những tổ chim rỗng đó chưa. Vì, chúng không bao giờ dùng lại tổ cũ ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời quá sáng nhưng vẫn sương mù, bạn tôi vẫn băn khoăn về những con chim. Trở lại xe, người bạn lấy cái lồng thò tay vào đem ra một con chim nhỏ. Trên tay người bạn con chim ngơ ngác nhìn khoảnh trống trước mặt. Mày biết không, con chim này toa may mắn được nó khi nó rơi khỏi tổ .. không thì .. Nay nó bay được rồi .. Tao mừng .. Người bạn vung tay lên .. Cánh chim vụt bay trên nụ cười rạng rỡ của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn bạn cặm cụi ghi vào quyển sổ tay, tôi nhủ thầm: không hiểu bạn tôi đặt con chim đó tên gì, không hiểu sao bạn lại bỏ tâm huyết làm việc này, không hiểu sao bạn theo đuổi việc này lâu như vậy, .. "À, mày biết không", bạn tôi giữ lời thật nhỏ .."Tao đếm tất cả là 61 con. Sẽ có con cô đơn, tội nó quá".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng lên cao dần, trời chuyển nóng trong ngày đầu hạ. Nhìn gió biển thổi tung mái tóc nhiều sợi bạc của bạn tôi. Nhìn dáng bạn giữa vùng bao la .. "Cánh chim cô đơn" .. Tôi nhủ thầm! Bạn tôi vẫn đứng, biển vẫn vắng, vẫn gió nhiều ..&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3149547884514115138?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3149547884514115138/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3149547884514115138' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3149547884514115138'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3149547884514115138'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/canh-chim-co-on.html' title='cánh chim cô đơn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-373263476684498426</id><published>2004-07-09T23:47:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:15:20.618-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>welcome back</title><content type='html'>Hai người về VN đã về lại an lành.  Một người nói: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;có lẽ vài năm nữa mới về&lt;/span&gt;",  ngưòi kia nói: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;khi có dịp thì mới về&lt;/span&gt;" .. Vậy thì bần đạo có bài thơ này cho trường hợp đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153); font-weight: bold;"&gt;Ráng thầm nhại theo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;bỏ đi, bước lở bước bồi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;tôi tim lá mục lần hồi nhớ trông&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;xứ này đất rộng người đông&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;để đôi tay níu chạm vòng cô đơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      bỏ đi, bước dỗi bước hờn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      tôi xa giấc ngủ tôi mòn mỏi tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      chiều lên ngó đất ngó trời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      chạm con ngõ cụt thương đời ráng theo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;bỏ đi, bước chống bước chèo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;tôi mồ côi sớm tôi nghèo theo năm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;gặp em tuổi mộng môi rằm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;lạ câu kinh phật ráng thầm nhại theo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      bỏ đi, bước núi bước đèo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      lỡ thương phận nước nên chèo dài sông&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      ngó quanh người vẫy tay mong&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;      hai năm mười ngón nên không được gì&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;bỏ đi, thì cũng lần đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;chợt thêm lạc lõng từ khi lần về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;lót thêm sỏi đá đường mê&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;tôi loay hoay ngủ bên lề cuộc chơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 153);"&gt;song vinh&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-373263476684498426?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/373263476684498426/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=373263476684498426' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/373263476684498426'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/373263476684498426'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/welcome-back.html' title='welcome back'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1227827052675858339</id><published>2004-07-07T23:20:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:18:12.687-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>56 chữ cho người sẽ đi xa về</title><content type='html'>đi trong còn mất người thân&lt;br /&gt;giữa lòng phố chật bước gần lại xa&lt;br /&gt;bước đi chạm buổi chiều già&lt;br /&gt;bước về chợt cõi riêng là cõi chung&lt;br /&gt;loanh quanh chộn rộn bung xung&lt;br /&gt;sở quen việc lạ họp chung nỗi rời&lt;br /&gt;điện thư người đã về rồi&lt;br /&gt;niềm vui rộng mãi bên lời thư quen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SongVinh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1227827052675858339?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1227827052675858339/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1227827052675858339' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1227827052675858339'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1227827052675858339'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/56-chu-cho-nguoi-se-i-xa-ve.html' title='56 chữ cho người sẽ đi xa về'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4123983609923950835</id><published>2004-07-07T19:26:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.952-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>lá rũ</title><content type='html'>"Hễ khi nào lá trên cây rũ xuống thì trời sẽ mưa"&lt;br /&gt;"Rũ xuống là rũ thế nào ?", tôi hỏi.&lt;br /&gt;"Thì lá rũ xuống đó "!&lt;br /&gt;"Rũ nhiều hay rũ ít", tôi lại hỏi.&lt;br /&gt;"Này .. cây này lá nó rũ xuống đó.. thấy không.."&lt;br /&gt;"Lá rũ thì.. bao lâu sẽ mưa?" tham lam tôi hỏi tiếp&lt;br /&gt;"Hễ lá rũ thì trời sẽ mưa.. mà"&lt;br /&gt;Và, trời mưa, mưa thật. Tôi để từng giọt nước thấm sâu vào da thịt, uống từng ngụm nước như kẻ sắp chết trên sa mạc. Những ngày tắm mưa thời nhỏ tưởng phôi pha nhưng vẫn còn gần, gần hơn ánh mắt của những người chung quanh.&lt;br /&gt;Cơn mưa mùa hạ đến và đi quá nhanh nhưng đủ giữ tôi ngồi lại. Qua những đọt nắng từng chiếc lá "hồi sinh".. Bây giờ nhìn ra .. À! lá hết rũ rồi ..&lt;br /&gt;Những chi tiết nhỏ nhoi mòn dần cuộc sống đã được tôi chôn xuống nền đất ẩm trưa nay. Quanh chỗ tôi ngồi vẫn dịu dàng câu nói "Hễ lá rũ thì trời sẽ mưa".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4123983609923950835?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4123983609923950835/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4123983609923950835' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4123983609923950835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4123983609923950835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/la-ru.html' title='lá rũ'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-995368340479110063</id><published>2004-07-02T23:42:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.953-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>time</title><content type='html'>Từ không gian xuất hiện loài người rồi qua loài người thời gian được tạo ra và được đưa lên quan trọng hàng đầu. Từ ngày qua đêm đã được loài người chia ra từng khoảnh vụn để vịn vào đó mà tăng thêm khả năng sản xuất cùng giảm dần khoảng nghỉ ngơi. Thời gian còn được dùng như thước để đo sự thông minh, để có lý do chánh đáng mở hoặc đóng những cánh cửa dẫn vào nguồn lợi. Khi chiếc đồng hồ bị hư không sửa được ngưòi ta sẽ vứt nó đi. Dẫu vậy, chiếc đồng hồ hư vẫn còn giá trị. Hãy nghĩ đến câu "cái đồng hồ, cho dẫu ngừng chạy vẫn chỉ đúng giờ hai lần trong một ngày &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Even a stopped clock gives the right time twice a day)&lt;/span&gt;" để biết rằng thời gian, cho dẫu tạo bởi con người, vẫn là chút gì vĩnh cữu.&lt;br /&gt;comments&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-995368340479110063?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/995368340479110063/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=995368340479110063' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/995368340479110063'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/995368340479110063'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/time.html' title='time'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-3607206269126841984</id><published>2004-07-02T10:36:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.953-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>thứ sáu</title><content type='html'>Cuối tháng tư 2005 là đủ 30 năm người Việt đưa nhau ra hải ngoại. Những ngày đầu tiên là những ngày sống rải rác, sau đó rủ nhau về những miền phong thổ giống quê xưa. Dù tôi ở quá xa và đi quá lâu, tôi vẫn nhớ những con đường hình bàn cờ với từng tên đáng yêu như Beach blvd, Lampson, Brookhust, .. Ngày tôi ở đó khu thương mãi nam Cali chỉ hơn trăm tiệm khiêm tốn chiếm góc nhỏ. Bây giờ con số tăng lên tới hơn cả ngàn tiệm, hùng dũng chiếm đầy nhiều góc phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những di dân khác tới xứ này họ không muốn chối bỏ quá khứ nhưng họ muốn cái mới làm hơn cái cũ. Cho nên vì thương York, họ gọi vùng đất tạm dung của họ là New York. Và, .. có lẽ bạn hiểu tôi muốn gì rồi ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao đổi tên "Little Saigon" thành tên khác hỡi bạn? Tỉ dụ như "New Saigon" .. Chữ "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;little&lt;/span&gt;" nghe chói tai, nghe nhỏ nhoi, nghe lệ thuộc. Rồi, hai chữ này lại theo nhau lan ra từ miền tây sang miền đông bắc, đông nam, etc..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi biết tôi khó trở lại cali cho dẫu kỷ niệm vẫn tràn ngập hồn tôi nhưng tôi hy vọng là khi trở lại tôi sẽ lái xe vòng ngõ khác để tránh cái bảng nhỏ mang mũi tên chỉ vào hướng "little Saigon" đáng ghét này.  À, tôi chỉ nói cái bảng đáng ghét, cái tên cũng đáng ghét thôi.   Ngoài ra, những gì của "little Saigon" là tôi yêu mến vô cùng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-3607206269126841984?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/3607206269126841984/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=3607206269126841984' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3607206269126841984'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/3607206269126841984'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/07/thu-sau.html' title='thứ sáu'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-2552918730204583026</id><published>2004-06-29T22:31:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>vùng đất trong tim</title><content type='html'>Không cứ gì vùng đất ở lâu mới làm mình hoài tưởng. Những vùng đất một lần tìm đến, thậm chí những vùng đất chưa từng đến vẫn là nguồn của luyến thương. Đó là vùng đất của quê cha, quê mẹ, của ấu thơ, của hẹn hò. Vùng đất nơi người mình yêu, nơi người yêu mình nhắc đến. Như tiếng nhạc nào đó mình khẽ: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ nên thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ ..&lt;/span&gt;" Rồi cứ vậy mà thèm nhắm mắt hoài cho hương quá khứ đọng lời an ủi. Thành phố của chiều, thành phố của đêm, thành phố của tôi, của người. Dẫu dị biệt nhưng sao tôi, người cảm nhận như nhau. Đời sống xô người xô tôi để chúng ta đọng về một phía. Hai đường thẳng song song chẳng gặp nhau nhưng đã theo nhau về cuối trời. Nơi đó sự so sánh, xếp loại đã không còn. Nơi đó là điểm của niềm vui tao phùng. Trong trí nhớ phai dần theo thời gian vẫn lõm bõm đọng lại bài ca của một người viết cho vùng đất mà tôi còn lưu luyến. Hãy cùng tôi ca theo điệu của bài nhạc "Anh hậu phương, Em tiền tuyến":&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"đây Cà Tom rừng âm u hẻo lánh,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tánh Linh vắng nhân tình,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Duy Cần xa vắng đìu hiu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;kìa cầu Loăng Quăng hắt hiu trên niềm nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;soi núi Ông khói hoàng hôn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ gặp nhau nhưng chúng mãi mãi bên nhau. Hãy nghĩ như vậy cho những vùng đất rời xa trở thành những vùng đất trong tim.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-2552918730204583026?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/2552918730204583026/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=2552918730204583026' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2552918730204583026'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/2552918730204583026'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/vung-at-trong-tim.html' title='vùng đất trong tim'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1486851798078943175</id><published>2004-06-28T22:12:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>những quán việt</title><content type='html'>Phố chật có đến những hai tiệm ăn Việt trên cả ngàn tiệm ăn khác (tính luôn những tiệm fast food, đương nhiên!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiệm thứ nhất chuyên bán phở. Tiệm này tương đối ít khách nhưng lúc nào cũng có vài chiếc xe đậu cạnh xe của người chủ. Ông chủ rất bận vì không những làm chủ mà thỉnh thoảng kiêm luôn người làm, kiêm luôn đầu bếp, đôi lúc thành người chùi dọn bàn. Khi khách vào gặp ông chủ là trăm lần như một ông khẽ nụ cười chào, vắt chiếc khăn lúc dùng đập ruồi lúc chùi bàn vào cổ rồi vội vã vô bếp bốc phở chan nước lèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiệm thứ nhì bán nhiều món ăn. Tuy vậy tiệm này vẫn cố vươn thêm món phở cho đủ tinh thần dân tộc. Món phở khi mặn, khi nhạt. Đôi khi mặn nhạt nối nhau bằng sợi phở cái dừ cái dai, cái lớn cái nhỏ, cái dài cái ngắn, cái trong cái đục. Những món ăn khác của tiệm này khi so với phở thì phở vẫn luôn là món ăn "dễ chịu" nhất, cũng trong tinh thần dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai tiệm về lượng chỉ chênh một chút nhưng phẩm thì giống hệt nhau. Nghĩa là "khách vào cửa lóng ngóng chờ .. chợt một người đột ngột xuất hiện từ của bếp giơ tay vẫy chỉ vào một trong những nhiều bàn còn trống. Khách tự dẫn mình len qua từng cái nhìn của khách đến trước vào bàn ngồi mà chờ. Một lúc có người chạy ra quăng lên bàn vài thực đơn rồi lẳng lặng bỏ đi. Bẵng đi hồi lâu ngay lúc mình không ngờ nhất chợt người xưa lại xuất hiện với cuốn sổ nhỏ lạnh lùng hỏi vài câu để lặng lẽ bỏ đi. Đợi thêm một chặng nữa rồi cuối cùng xuất hiện người khác mặt hầm hầm đưa đồ ăn đến. Rồi, như người trước, cũng lặng lẽ quay gót. Khách biết thân ăn xong bỏ tiền tip rồi tự mình đứng dậy đến quầy tính tiền để ra về trong âm thầm; chẳng lời cảm ơn, chẳng lời từ biệt". So với những tiệm khác qua từng nụ cười niềm mở của người hầu bàn, của người tính tiền với câu cảm ơn và lời mời hãy trở lại thì hai tiệm Việt này vẫn giữ được phong tục đáng thương (và đáng yêu) trên đất người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà, những người Việt làm cùng sở hễ có dịp đi chung ra ngoài ăn trưa, là cứ bảo, "Thôi! đi ăn phở .. Đi tiệm nào?". Cũng trong tinh thần dân tộc, tôi lặng lẽ xung phong làm tài xế, hễ ngày chẵn đến tiệm này, ngày lẻ, đến tiệm kia.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1486851798078943175?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1486851798078943175/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1486851798078943175' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1486851798078943175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1486851798078943175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/nhung-quan-viet.html' title='những quán việt'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-4267737875172396823</id><published>2004-06-26T22:25:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.953-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Thương mại ..</title><content type='html'>bữa nay tình cờ &lt;a href="http://www.microsoft.com/vi/vn/default.aspx"&gt;vào link này&lt;/a&gt;. Không có ý quảng cáo .. Kỹ thuật cao. Cao hơn kỳ những người Âu châu đến cho không đèn bão rồi sau đó bán dầu với gía cao&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-4267737875172396823?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/4267737875172396823/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=4267737875172396823' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4267737875172396823'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/4267737875172396823'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/thuong-mai.html' title='Thương mại ..'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-662912402629801355</id><published>2004-06-14T23:27:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Mimosa trong phố chật</title><content type='html'>Phố chật càng ngày càng thêm shopping, văn phòng, nhà ở, ...Vậy mà vẫn chưa đủ .. Để lấy thêm chỗ nhiều khu rừng đã bị bánh xe máy ủi gom vào làm mồi cho lửa. Khu rừng nào may mắn thì theo bước thời gian càng ngày càng bị xén nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để bù cho lũ cây nằm xuống, người ta trồng lại bằng những cây thành phố chỉ định. Thế là đám maple, oak, birch, .. từ từ chiếm hầu hết những khoảnh đất làm thành cảnh quen. Nhất là loại Crape Myrtle. Loại này được trồng không thiếu chỗ nào. Đến hè những cây này thi nhau nở rực nhiều hoa mầu lả lơi cạnh những con bọ Japanese beetles bay lượn. Trong rộn ràng của đám Crape Myrtle, trong cái nóng ngày hè, trong ven rừng còn sót lại cạnh con đường tôi đi, có từng gốc Mimosa trở mình đơm bông. Mầu hoa Mimosa của năm nay vẫn tươi nhưng sắc như đã sụt đi một phần. Có lẽ vài tháng thiếu mưa cộng thêm từng mảnh đất chứa hơi ẩm mất dần đã tạo ảnh hưởng chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không có những nhành hoa vươn trên khoảng vắng thì người ta khó thể nào nhận ra vì phần lớn Mimosa ở phố chật đều mọc hoang. Có người cho rằng Mimosa là loại hoa buồn; Tôi không nghĩ vậy. Trong ngôn ngữ loài hoa, có người biên Mimosa là "chúc bạn bình an", có người viết Mimosa là "Tình yêu mới chớm nở"; Tôi cũng không hoàn toàn đồng ý. Nhưng thôi, đã làm kiếp hoa thì có sao cũng vẫn khoe sắc. Hoa Mimosa bên phố chật riêng tôi lúc nào cũng theo gió đong đưa như thầm thì "anh ơi! em vẫn còn đây".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-662912402629801355?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/662912402629801355/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=662912402629801355' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/662912402629801355'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/662912402629801355'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/mimosa-trong-pho-chat.html' title='Mimosa trong phố chật'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-5461612177223344181</id><published>2004-06-10T22:00:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.953-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>phố xưa web site</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.luanhoan.net"&gt;Vuông chiếu LH&lt;/a&gt; có trang viết về tiểu sử của những nhà thơ văn họa nhạc sĩ cùng điêu khắc gia.  Nhưng (lại nhưng) không có trang viết về tiểu sử của ca sĩ.  Có lẽ, cõi bao la của internet đã có trang(s) nói đến ca sĩ chăng?  Quả đúng như vậy.  Hãy vào &lt;a href="http://khanhly.net/phoxua/tt.asp?forumid=66"&gt;Phố Xưa&lt;/a&gt; để xem.  Và nếu không ngại sợ quá khứ làm mình bâng khuâng thì Phố Xưa với tạp ghi  "&lt;a href="http://khanhly.net/phoxua/tm.asp?m=5047"&gt;vang bóng một thời&lt;/a&gt;"  sẽ đưa tâm tư về thăm lại kỷ niệm của những ngày xưa, thân ái.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-5461612177223344181?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/5461612177223344181/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=5461612177223344181' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5461612177223344181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/5461612177223344181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/pho-xua-web-site.html' title='phố xưa web site'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6863604020247156949</id><published>2004-06-09T21:29:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:19:33.222-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>một hôm thấy được ..</title><content type='html'>ở đây có câu: "sự khác biệt giữa con trai và đàn ông là giá trị món đồ chơi". Có thể hiểu theo một trong những nghĩa đen là nam tính không lớn "khôn" được, vì quanh quẩn lo chơi. Trong khi phái nữ, chưa đọc thấy có những ví von như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu sao thì hiểu, thỉnh thoảng vẫn thấy thích mình bé lại cho bớt lo, nghĩ. Cho tìm lại hồn nhiên trong tranh sống. Cho thêm bóng mát nơi tạm dừng. Cho dẫu đời níu/kéo, hãy "đừng mang gươm giáo vào với đời". Bài 'tự tình khúc' đã nói dùm tôi hết những cảm xúc của hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153); font-weight: bold;"&gt;Tự Tình Khúc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;   nhạc: Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;chờ xem thế kỷ tàn phai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;mà sao vẫn cứ lạc loài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như là người lạc trong đô thị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;một hôm đi về biển khơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như là người một hôm quay lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;vì nghe sa mạc nối dài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Đừng nghe tôi nói lời tăm tối&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Đôi khi một người dường như chờ đợi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;thật ra đang ngồi thảnh thơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như là người ngồi trong đêm dài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;nhìn tôi đang quá ngậm ngùi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;một hôm thấy được đời tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi yêu mọi người cỏ cây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như đường về mở ra đô thị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;chờ chân thiên hạ về vui&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như nụ cười nở trên môi người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;phòng khi nhân loại biếng lười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tìm tôi đi nhé đừng bối rối&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Đừng mang gươm giáo vào với đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;lửa lên thắp một niềm riêng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;chờ tôi rã cánh một lần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Một hôm buồn ra ngắm giòng sông&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;Một hôm buồn lên núi nằm xuống&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6863604020247156949?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6863604020247156949/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6863604020247156949' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6863604020247156949'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6863604020247156949'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/mot-hom-thay-uoc.html' title='một hôm thấy được ..'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6728818289874927865</id><published>2004-06-07T23:34:00.003-04:00</published><updated>2009-10-18T16:18:48.675-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>tháng sáu người đi kẻ về</title><content type='html'>Chia tay, "Người đi buồn hay người ở buồn", aka: "Người đi buồn, hay người ở; buồn" là câu hỏi tôi thường tự vấn những lần đưa, tiễn. Tháng sáu ngoài trời mưa, ngoài cảm tưởng cái ly nửa đầy nửa cạn của sáu tháng còn lại luẩn quẩn bên sáu tháng qua mau còn thêm hai người quen về thăm quê hương.  Một người đi tuần trước, một người đi tuần này.  Tuy hai người chưa biết nhau nhưng sẽ cùng đến cùng thành phố.  Có lẽ nẻo đi trên quê hương khác nhau nhưng lúc về, sẽ rời khỏi việt nam cùng một ngày. Rồi, không hẹn mà gặp, trưóc lần đi cũng, ân cần, hỏi: "anh có cần mua gì bên đó không?" .. Câu trả lời vẫn là "không! thank-you very much!!" .. Và lần này, kẻ đi vui nhiều, thật nhiều cho người ở lại cùng vui theo. Muốn rút lại chữ "không" nhưng một lời nói ra trăm ngựa không kéo về được.  Thôi!  cần gì thì có lẽ chỉ cần như vầy thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 51, 255);"&gt;Dặn Dò&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255);"&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh một thoáng gió di cư&lt;br /&gt;gió di cư thơm mồ hôi vất vả&lt;br /&gt;của cha già bên nỗi nhớ niềm lo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh vài giọt nắng hoàng hôn&lt;br /&gt;nắng hoàng hôn nắng ôm bóng mẹ&lt;br /&gt;giọt lệ thầm quanh ngày tháng mong con&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh một khúc nhạc tuổi thơ&lt;br /&gt;nhạc tuổi thơ hai đứa mình đùa nghịch&lt;br /&gt;tuổi dại khờ toan tính chuyện lấy nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh một chút phấn trường xưa&lt;br /&gt;phấn trường xưa tuổi học trò chưa đủ&lt;br /&gt;nên cả đời cứ bận bịu tìm quên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh một chút khói xum vầy&lt;br /&gt;khói xum vầy tháng tư ai cướp mất&lt;br /&gt;anh em mình từ đó sống tha hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;nhớ ở lâu cho trọn một lần đi&lt;br /&gt;vì anh hiểu khó lòng em về lại&lt;br /&gt;khi đứng nhìn đổ nát cạnh ăn chơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;lấy dùm anh một chút đạo làm người&lt;br /&gt;đạo làm người theo thời gian phai lạt&lt;br /&gt;bên xứ người đầy vật chất bon chen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nếu có thể khi em về bên đó&lt;br /&gt;đem về đây ngày tháng của hẹn hò&lt;br /&gt;chen tóc bạc nuôi hồn anh trẻ mãi&lt;br /&gt;đón em về phố chật trọn đời vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;song vinh&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6728818289874927865?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6728818289874927865/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6728818289874927865' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6728818289874927865'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6728818289874927865'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/thang-sau-nguoi-i-ke-ve.html' title='tháng sáu người đi kẻ về'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7817629469640586631</id><published>2004-06-07T15:12:00.001-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.953-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>Let's start this week with</title><content type='html'>Two quotes from Ronald Reagan (1911 - 2004):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"How do you tell a communist? Well, it's someone who reads Marx and Lenin. And how do you tell an anti-Communist? It's someone who understands Marx and Lenin."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"It's true hard work never killed anybody, but I figure, why take the chance?"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7817629469640586631?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7817629469640586631/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7817629469640586631' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7817629469640586631'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7817629469640586631'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/06/lets-start-this-week-with.html' title='Let&apos;s start this week with'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-1829254826979532158</id><published>2004-05-31T23:56:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:19:59.417-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Ở một vùng đất không xa</title><content type='html'>Trong chiến tranh người dân, người chiến sĩ là những kẻ thiệt thòi nhất. Câu "nhất tướng công thành vạn cốt khô" vẫn chưa sai. Đời sống càng ngày không những làm người thiện thêm lẫn lộn với người ác mà còn làm những kẻ đứng bên lề lùi bước xa hơn. Người xưa chọn nơi vắng để tránh, người nay nơi vắng ở đâu mà tìm .. Năm ngoái tôi biên một bài thơ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Iraq&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;những đứa trẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;chạy theo xe tăng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;ngơ ngác nhìn đoàn người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;cao, to, nhai kẹo,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;những đứa trẻ đen gầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;(như tôi ngày xưa )&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;đoàn người trên sa mạc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;nhân danh tự đo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi chợt thương kẻ ốm tong teo ngồi xếp hàng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tay ôm đầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;trên sa mạc nóng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;những kẻ bị bỏ rơi, thua trận&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;bạn fordward cho tôi những tấm hình,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;không có trên CNN, FOX, ABC, trên PBS&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi lặng lẽ ngồi ca:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;"một buổi sáng mùa xuân .. một đứa bé yên nằm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;bờ môi dường thầm hỏi .. có thiên đường hay không ..(1)"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;đứa trẻ năm xưa lớn, đã già&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;bạn bảo tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;người già là đứa trẻ may được sống lâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi không cãi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;dạo này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi không coi Ti-vi, không đọc báo, nại cớ bệnh chả đi đâụ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tự dưng nhà nhiều người thăm. Cảm ơn những tấm lòng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Và, tôi không còn gì để trả lễ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tháng tư năm rồi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;có niềm chật vật&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tháng tư năm này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi bình thường&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;vì tôi hiểu thêm một điều&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;họ thu nhận hết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;nhưng không thể nào thu nhận tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;(1) music by Trinh Cong Son&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay thêm bài nối tiếp. Hy vọng bài này (sẽ) là bài cuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;29  Tháng  Tư,  vụn&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;                 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Em bảo "chiến tranh không phải là giải pháp" (1)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi nghĩ em muốn nói "chiến tranh không còn là giải pháp "&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;đoàn người đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;biểu tình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Em bảo "Chiến tranh chỉ dành cho những người thiếu khả năng ngoại giao" (2)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tôi nghĩ em muốn nói "30 tháng 4"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;đoàn người đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;tị nạn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Iraq nằm đâu? tôi chưa dám biết. Nhưng Iraq cũng có những người già cầu kinh khi bom đạn nổ, cũng có những đứa trẻ hãi hùng từng đêm pháo kích (như tôi ngày xưa), cũng có những đứa con gái mơ ngày mai lấy chồng đẻ con sống đời người mẹ, cũng có những thằng mang hoài bão mong hoà bình cho đất nước. Nhưng, cũng có những kẻ đầu trâu mặt ngựa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Tôi ở xứ Mỹ lâu hơn ở Việt. Vậy mà tôi vẫn chưa gọi nơi này quê hương dẫu ba mẹ tôi dạy: Một đêm trú một bữa ăn ơn đầy phải trả.  Chưa kể bà chị, vô tình, cho tôi cuốn sách đầu đời "Dưới Mái Học Ðường" bồi thêm cuốn thứ hai "Tâm Hồn Cao Thượng" . Cho nên mới có ngày tôi chông chênh nhìn đám người biểu tình tâm lòng bối rối.  Tôi lại tìm quên: "Một buổi sáng muà xuân .. Một đứa bé yên nằm .. bờ môi như thầm hỏi .. có thiên đường hay không.. (3)"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Có bao nhiêu người tị nạn đi biểu tình chống chiến tranh?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Em bảo: "Make Peace Not War"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 204);"&gt;Hoà bình .. Hai chữ vẫn chưa về trên quê tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;(1) War Is Not The Answer: "Chiến Tranh Không Phải Là Giải Pháp"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;(2) War for People With Limited Language Skills: "Chiến Tranh Chỉ Dành Cho Những Người Thiếu Khả Năng Ngoại Giao"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 204);"&gt;(3) Nhạc Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-1829254826979532158?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/1829254826979532158/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=1829254826979532158' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1829254826979532158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/1829254826979532158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/05/o-mot-vung-at-khong-xa.html' title='Ở một vùng đất không xa'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-6529584666108516452</id><published>2004-05-28T11:15:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>tgif</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có nhiều kiểu tính đã cũ mà đôi khi vẫn làm ta khựng lại vài giây suy nghĩ. Tỉ dụ như có 3 người bạn mướn khách sạn, anh "A" chạy vào hỏi giá rôì chạy ra bảo tốn $30 một đêm. Thế là mỗi người bỏ ra $10, vị chi là $30. Khi anh "A" vào đưa tiền, người chủ khách sạn bảo vì quá tối nên xuống giá còn $25. Thối lại anh "A" $5. Anh "A" trả mình và mỗi bạn lại $1.00, còn $2.00 của chung. Như vậy thay vì $10.00, ai cũng chi ra $9.0. Ba nguời là 3x9 = $27 cộng với $2.00 thì tổng cộng là $29.00. Như vậy $1 đồng mất đi đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là rắc rối của lĩnh vực toán học. Bò qua lĩnh vực kinh tế, khi tính tiền mà người ta nói $11.15 thì tôi đưa $21.15 để không những bớt đi tờ lẻ $1.00 và tiền cắc 15 xu, tôi sẽ được được thối lại chẵn $10.00 cho nhẹ túi. Từ lâu tôi vẫn làm như vậy; thích làm như vậy và muốn làm như vậy. Qua những tiệm của Mỹ của thật nhiều tiểu bang, no problem-mo!. Nhưng thỉnh thoảng vào tiệm Việt, tôi đụng một điểm rất chi ư là kỳ lạ là mỗi khi tính tiền xong họ nói (thật nhỏ) là $15.00. Hễ mà tôi đưa $25.00 thì tự động có sự tăng giá "A !! tổng cộng $25.00" hoặc "quên" không thối lại. Tôi đã thử và trăm lần như một. Cứ hễ tôi đưa đúng tiền thì êm mà hễ tôi đưa thêm theo kiểu tôi vẫn theo thói quen làm là xẩy chuyện lộn xộn. Qua bao nhiêu muà đôi co tôi đã tìm ra chân lý. Với kinh nghiệm tả tơi đó, hễ bước vào tiệm VN là tôi thủ sẵn tiền cắc và trả theo đúng giá cho vui lòng người chủ, vui lòng tôi. Cái câu "Ăn theo thuở, ở theo thờí" lúc nào cũng đúng, cũng là kim chỉ nam của tôi vì tôi lúc nào cũng muốn "ai cũng vui cho mình thêm vui"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, lại nhưng, khi mình tìm được "chân lý" thì cái "tay lý" nó cũng theo về mà buộc mà níu mà véo mà bấu mà ngắt mà lôi mình đó bạn&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-6529584666108516452?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/6529584666108516452/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=6529584666108516452' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6529584666108516452'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/6529584666108516452'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/05/tgif.html' title='tgif'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-9192462233024614472</id><published>2004-05-26T10:06:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:40.563-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Những quyển sách</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tiệm sách tôi thường lui tới đổ ra những sách cũ với giá ghi lại thật rẻ. Tôi nhìn từng cuốn sách khổ lớn bìa dầy với hình ảnh đầy màu sắc cạnh bài viết đầy giá trị (mà chỉ khoảng dưới 10 đồng) chạnh nghĩ tới thời nhỏ. Của những lần bà chị lôi qua khỏi tiệm sách Khai Trí ở Sàigòn. Tôi vẫn nhớ từng cảm giác thòm thèm những quyển sách bìa mầu khổ lớn đó. Bây giờ tôi đang đứng trước đống gia tài. Tôi đã mua thật nhiều với hy vọng là mình có thể làm đuợc một chút gì. Nhưng (lại chữ nhưng đáng ghét) làm sao tôi có thể làm gì được khi lũ sách thì nặng, tiền cước thì cao, mà người về thì phải cưu mang những phần của họ. Thôi thì, cũng như những ước vọng khác nữa của tôi, để đó .. tính sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình cờ tôi lướt qua một tựa đề tạm dịch là "Làm sao học Visual Basic trong vòng 30 ngày". Tôi tò mò cầm lên. Sách dầy chữ nhỏ mà giấy thì mỏng. Nhưng, lại nhưng, giá quá rẻ. Tôi thắc mắc vô cùng vì trong vòng 30 ngày chưa chắc đã đọc hết quyển sách, huống gì học nó. Ngẫm nghĩ dần hồi tôi mới hiểu là ngày có 24 tiếng. Tuần có 7 ngày. Tháng có 4 tuần. Như vậy sẽ cần 24x7x4 = 672 giờ. Nếu bỏ khoảng 4 giờ để học (cọng thêm 4 giờ khác để hành) thì sẽ tốn khoảng 168 ngày liên tục (xấp xỉ nửa năm) mới có hy vọng thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về sách, tôi muốn thêm một chi tiết nữa là khi cá nhân làm sai, cá nhân sẽ chịu cái sai đó. Khi người thầy dậy sai, thầy sẽ làm hỏng một thế hệ. Khi sách viết sai, sách sẽ làm hỏng nhiều thế hệ. Tôi lại bỏ quyển sách "Làm sao học .. trong vòng 30 ngày" xuống và tiếp tục lựa mua thêm những quyển sách hình khổ lớn bề đầy. Càng lựa, tôi càng gần tôi qua cậu bé của những năm thơ ấu tuy đã xa mà vẫn còn thân thương.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-9192462233024614472?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/9192462233024614472/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=9192462233024614472' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/9192462233024614472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/9192462233024614472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/05/nhung-quyen-sach.html' title='Những quyển sách'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-8261787204069600191</id><published>2004-05-21T22:04:00.000-04:00</published><updated>2009-10-18T16:10:34.991-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nơi chốn'/><title type='text'>Nơi chốn</title><content type='html'>Phố chật người đông.  Buổi sáng đi làm còn cụm rừng đến trưa cây ngã chất chồng qua  buổi chiều cây chụm thành đống.  Hôm sau rực lửa với những xe cứu hỏa xe cảnh sát vây quanh.  Từ cây lớn đến cây bé, từ cỏ dại đến hoa thơm, tất cả quấn quýt rủ nhau cùng đi.  Vài ngày, vùng đất lòi lõm được san bằng.  Vài ngày, mặt đường nằm cong có thêm bãi đậu xe cạnh từng sườn sắt vươn cao.  Đủ tháng là lễ khai trương shopping mới với từng mặt người buồn tênh đi shop.   Lũ thú hoang mất rừng làm mồi cho bánh xe tháng trước, lũ chim mất chỗ cư ngụ lao xao trên những sợi dây điện chào bình minh hôm này.  Phần tôi, vẫn về để đi trên nẻo đường chưa quen đã lạ.  Ngã tư với bảng STOP cuối cùng được thay thế bằng đèn xanh đỏ.  Tôi thấy có thêm vòng hoa cạnh cây thánh giá mà ai đó cẩn thận đặt tại ven đường bên đám cỏ nhiều mầu. Lũ chim hôm nay ít lao xao và tôi cố giữ tôi cái nhìn thật thẳng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-8261787204069600191?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/8261787204069600191/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=8261787204069600191' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8261787204069600191'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/8261787204069600191'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/05/noi-chon.html' title='Nơi chốn'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-830564274266041175</id><published>2004-05-05T23:08:00.002-04:00</published><updated>2009-10-18T16:17:14.954-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='linh tinh'/><title type='text'>con chữ biến dạng</title><content type='html'>Cả ngày mệt nhọc tự nhiên khỏe lại khi biết kỳ trước đọc trúng số chữ bị biến dạng. Không phải lý do kỹ thuật, chỉ tại con chữ loay hoay chạy từ dạng này qua dạng khác. Hình đính kèm:&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWBFNcVAHI/AAAAAAAAABc/MigXjKkgo7c/s1600-h/tapChiVan.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 153px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWBFNcVAHI/AAAAAAAAABc/MigXjKkgo7c/s320/tapChiVan.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383350856099102834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;dùng để trích dẫn chứ không phải để quảng cáo.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-830564274266041175?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/830564274266041175/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=830564274266041175' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/830564274266041175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/830564274266041175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/05/con-chu-bien-dang.html' title='con chữ biến dạng'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Z984-NupHmI/SrWBFNcVAHI/AAAAAAAAABc/MigXjKkgo7c/s72-c/tapChiVan.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-20558892.post-7426868474963873088</id><published>2004-01-01T15:35:00.003-05:00</published><updated>2009-09-22T16:11:59.352-04:00</updated><title type='text'>testing</title><content type='html'>music box test code:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.odeo.com/flash/audio_player_standard_black.swf" quality="high" allowscriptaccess="always" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" flashvars="valid_sample_rate=true&amp;amp;external_url=http://mydatanest.com/files/ngoclan4ever/13123_zlrmj/Wind-Beneath-My-Wings.mp3]Wind-Beneath-My-Wings.mp3" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" height="52" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;another:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object type="application/x-shockwave-flash" data="http://mydatanest.com/files/ngoclan4ever/13124_jzyno/player.swf]player.swf" id="audioplayer2" height="24" width="290"&gt;&lt;br /&gt;&lt;param name="movie" value="http://mydatanest.com/files/ngoclan4ever/13124_jzyno/player.swf]player.swf"&gt;&lt;br /&gt;&lt;param name="FlashVars" value="playerID=2&amp;amp;soundFile=http://mydatanest.com/files/ngoclan4ever/13123_zlrmj/Wind-Beneath-My-Wings.mp3]Wind-Beneath-My-Wings.mp3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;br /&gt;&lt;param name="menu" value="false"&gt;&lt;br /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/20558892-7426868474963873088?l=songvinh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://songvinh.blogspot.com/feeds/7426868474963873088/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=20558892&amp;postID=7426868474963873088' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7426868474963873088'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/20558892/posts/default/7426868474963873088'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://songvinh.blogspot.com/2004/01/testing.html' title='testing'/><author><name>song vinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14375363111264168925</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
