Tuesday, June 29, 2004
Không cứ gì vùng đất ở lâu mới làm mình hoài tưởng. Những vùng đất một lần tìm đến, thậm chí những vùng đất chưa từng đến vẫn là nguồn của luyến thương. Đó là vùng đất của quê cha, quê mẹ, của ấu thơ, của hẹn hò. Vùng đất nơi người mình yêu, nơi người yêu mình nhắc đến. Như tiếng nhạc nào đó mình khẽ: "nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ nên thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ .." Rồi cứ vậy mà thèm nhắm mắt hoài cho hương quá khứ đọng lời an ủi. Thành phố của chiều, thành phố của đêm, thành phố của tôi, của người. Dẫu dị biệt nhưng sao tôi, người cảm nhận như nhau. Đời sống xô người xô tôi để chúng ta đọng về một phía. Hai đường thẳng song song chẳng gặp nhau nhưng đã theo nhau về cuối trời. Nơi đó sự so sánh, xếp loại đã không còn. Nơi đó là điểm của niềm vui tao phùng. Trong trí nhớ phai dần theo thời gian vẫn lõm bõm đọng lại bài ca của một người viết cho vùng đất mà tôi còn lưu luyến. Hãy cùng tôi ca theo điệu của bài nhạc "Anh hậu phương, Em tiền tuyến":
"đây Cà Tom rừng âm u hẻo lánh,
Tánh Linh vắng nhân tình,
Duy Cần xa vắng đìu hiu
kìa cầu Loăng Quăng hắt hiu trên niềm nhớ
soi núi Ông khói hoàng hôn
..."
Hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ gặp nhau nhưng chúng mãi mãi bên nhau. Hãy nghĩ như vậy cho những vùng đất rời xa trở thành những vùng đất trong tim.
Monday, June 28, 2004
Phố chật có đến những hai tiệm ăn Việt trên cả ngàn tiệm ăn khác (tính luôn những tiệm fast food, đương nhiên!).
Tiệm thứ nhất chuyên bán phở. Tiệm này tương đối ít khách nhưng lúc nào cũng có vài chiếc xe đậu cạnh xe của người chủ. Ông chủ rất bận vì không những làm chủ mà thỉnh thoảng kiêm luôn người làm, kiêm luôn đầu bếp, đôi lúc thành người chùi dọn bàn. Khi khách vào gặp ông chủ là trăm lần như một ông khẽ nụ cười chào, vắt chiếc khăn lúc dùng đập ruồi lúc chùi bàn vào cổ rồi vội vã vô bếp bốc phở chan nước lèo.
Tiệm thứ nhì bán nhiều món ăn. Tuy vậy tiệm này vẫn cố vươn thêm món phở cho đủ tinh thần dân tộc. Món phở khi mặn, khi nhạt. Đôi khi mặn nhạt nối nhau bằng sợi phở cái dừ cái dai, cái lớn cái nhỏ, cái dài cái ngắn, cái trong cái đục. Những món ăn khác của tiệm này khi so với phở thì phở vẫn luôn là món ăn "dễ chịu" nhất, cũng trong tinh thần dân tộc.
Cả hai tiệm về lượng chỉ chênh một chút nhưng phẩm thì giống hệt nhau. Nghĩa là "khách vào cửa lóng ngóng chờ .. chợt một người đột ngột xuất hiện từ của bếp giơ tay vẫy chỉ vào một trong những nhiều bàn còn trống. Khách tự dẫn mình len qua từng cái nhìn của khách đến trước vào bàn ngồi mà chờ. Một lúc có người chạy ra quăng lên bàn vài thực đơn rồi lẳng lặng bỏ đi. Bẵng đi hồi lâu ngay lúc mình không ngờ nhất chợt người xưa lại xuất hiện với cuốn sổ nhỏ lạnh lùng hỏi vài câu để lặng lẽ bỏ đi. Đợi thêm một chặng nữa rồi cuối cùng xuất hiện người khác mặt hầm hầm đưa đồ ăn đến. Rồi, như người trước, cũng lặng lẽ quay gót. Khách biết thân ăn xong bỏ tiền tip rồi tự mình đứng dậy đến quầy tính tiền để ra về trong âm thầm; chẳng lời cảm ơn, chẳng lời từ biệt". So với những tiệm khác qua từng nụ cười niềm mở của người hầu bàn, của người tính tiền với câu cảm ơn và lời mời hãy trở lại thì hai tiệm Việt này vẫn giữ được phong tục đáng thương (và đáng yêu) trên đất người.
Vậy mà, những người Việt làm cùng sở hễ có dịp đi chung ra ngoài ăn trưa, là cứ bảo, "Thôi! đi ăn phở .. Đi tiệm nào?". Cũng trong tinh thần dân tộc, tôi lặng lẽ xung phong làm tài xế, hễ ngày chẵn đến tiệm này, ngày lẻ, đến tiệm kia.
Saturday, June 26, 2004
bữa nay tình cờ vào link này. Không có ý quảng cáo .. Kỹ thuật cao. Cao hơn kỳ những người Âu châu đến cho không đèn bão rồi sau đó bán dầu với gía cao
Monday, June 14, 2004
Phố chật càng ngày càng thêm shopping, văn phòng, nhà ở, ...Vậy mà vẫn chưa đủ .. Để lấy thêm chỗ nhiều khu rừng đã bị bánh xe máy ủi gom vào làm mồi cho lửa. Khu rừng nào may mắn thì theo bước thời gian càng ngày càng bị xén nhỏ.
Để bù cho lũ cây nằm xuống, người ta trồng lại bằng những cây thành phố chỉ định. Thế là đám maple, oak, birch, .. từ từ chiếm hầu hết những khoảnh đất làm thành cảnh quen. Nhất là loại Crape Myrtle. Loại này được trồng không thiếu chỗ nào. Đến hè những cây này thi nhau nở rực nhiều hoa mầu lả lơi cạnh những con bọ Japanese beetles bay lượn. Trong rộn ràng của đám Crape Myrtle, trong cái nóng ngày hè, trong ven rừng còn sót lại cạnh con đường tôi đi, có từng gốc Mimosa trở mình đơm bông. Mầu hoa Mimosa của năm nay vẫn tươi nhưng sắc như đã sụt đi một phần. Có lẽ vài tháng thiếu mưa cộng thêm từng mảnh đất chứa hơi ẩm mất dần đã tạo ảnh hưởng chăng?
Nếu không có những nhành hoa vươn trên khoảng vắng thì người ta khó thể nào nhận ra vì phần lớn Mimosa ở phố chật đều mọc hoang. Có người cho rằng Mimosa là loại hoa buồn; Tôi không nghĩ vậy. Trong ngôn ngữ loài hoa, có người biên Mimosa là "chúc bạn bình an", có người viết Mimosa là "Tình yêu mới chớm nở"; Tôi cũng không hoàn toàn đồng ý. Nhưng thôi, đã làm kiếp hoa thì có sao cũng vẫn khoe sắc. Hoa Mimosa bên phố chật riêng tôi lúc nào cũng theo gió đong đưa như thầm thì "anh ơi! em vẫn còn đây".
Thursday, June 10, 2004
Vuông chiếu LH có trang viết về tiểu sử của những nhà thơ văn họa nhạc sĩ cùng điêu khắc gia. Nhưng (lại nhưng) không có trang viết về tiểu sử của ca sĩ. Có lẽ, cõi bao la của internet đã có trang(s) nói đến ca sĩ chăng? Quả đúng như vậy. Hãy vào Phố Xưa để xem. Và nếu không ngại sợ quá khứ làm mình bâng khuâng thì Phố Xưa với tạp ghi "vang bóng một thời" sẽ đưa tâm tư về thăm lại kỷ niệm của những ngày xưa, thân ái.
Wednesday, June 9, 2004
ở đây có câu: "sự khác biệt giữa con trai và đàn ông là giá trị món đồ chơi". Có thể hiểu theo một trong những nghĩa đen là nam tính không lớn "khôn" được, vì quanh quẩn lo chơi. Trong khi phái nữ, chưa đọc thấy có những ví von như vậy.
Hiểu sao thì hiểu, thỉnh thoảng vẫn thấy thích mình bé lại cho bớt lo, nghĩ. Cho tìm lại hồn nhiên trong tranh sống. Cho thêm bóng mát nơi tạm dừng. Cho dẫu đời níu/kéo, hãy "đừng mang gươm giáo vào với đời". Bài 'tự tình khúc' đã nói dùm tôi hết những cảm xúc của hôm nay.
Tự Tình Khúc
nhạc: Trịnh Công Sơn
Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà
chờ xem thế kỷ tàn phai
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa
mà sao vẫn cứ lạc loài.
Tôi như là người lạc trong đô thị
một hôm đi về biển khơi
Tôi như là người một hôm quay lại
vì nghe sa mạc nối dài
Đừng nghe tôi nói lời tăm tối
Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười
Đôi khi một người dường như chờ đợi
thật ra đang ngồi thảnh thơi
Tôi như là người ngồi trong đêm dài
nhìn tôi đang quá ngậm ngùi
Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài
một hôm thấy được đời tôi
Tôi yêu mọi người cỏ cây
muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời
Tôi như đường về mở ra đô thị
chờ chân thiên hạ về vui
Tôi như nụ cười nở trên môi người
phòng khi nhân loại biếng lười
Tìm tôi đi nhé đừng bối rối
Đừng mang gươm giáo vào với đời
Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn
lửa lên thắp một niềm riêng
Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền
chờ tôi rã cánh một lần.
Một hôm buồn ra ngắm giòng sông
Một hôm buồn lên núi nằm xuống
Monday, June 7, 2004
Chia tay, "Người đi buồn hay người ở buồn", aka: "Người đi buồn, hay người ở; buồn" là câu hỏi tôi thường tự vấn những lần đưa, tiễn. Tháng sáu ngoài trời mưa, ngoài cảm tưởng cái ly nửa đầy nửa cạn của sáu tháng còn lại luẩn quẩn bên sáu tháng qua mau còn thêm hai người quen về thăm quê hương. Một người đi tuần trước, một người đi tuần này. Tuy hai người chưa biết nhau nhưng sẽ cùng đến cùng thành phố. Có lẽ nẻo đi trên quê hương khác nhau nhưng lúc về, sẽ rời khỏi việt nam cùng một ngày. Rồi, không hẹn mà gặp, trưóc lần đi cũng, ân cần, hỏi: "anh có cần mua gì bên đó không?" .. Câu trả lời vẫn là "không! thank-you very much!!" .. Và lần này, kẻ đi vui nhiều, thật nhiều cho người ở lại cùng vui theo. Muốn rút lại chữ "không" nhưng một lời nói ra trăm ngựa không kéo về được. Thôi! cần gì thì có lẽ chỉ cần như vầy thôi!
Dặn Dò
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh một thoáng gió di cư
gió di cư thơm mồ hôi vất vả
của cha già bên nỗi nhớ niềm lo
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh vài giọt nắng hoàng hôn
nắng hoàng hôn nắng ôm bóng mẹ
giọt lệ thầm quanh ngày tháng mong con
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh một khúc nhạc tuổi thơ
nhạc tuổi thơ hai đứa mình đùa nghịch
tuổi dại khờ toan tính chuyện lấy nhau
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh một chút phấn trường xưa
phấn trường xưa tuổi học trò chưa đủ
nên cả đời cứ bận bịu tìm quên
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh một chút khói xum vầy
khói xum vầy tháng tư ai cướp mất
anh em mình từ đó sống tha hương
nếu có thể khi em về bên đó
nhớ ở lâu cho trọn một lần đi
vì anh hiểu khó lòng em về lại
khi đứng nhìn đổ nát cạnh ăn chơi
nếu có thể khi em về bên đó
lấy dùm anh một chút đạo làm người
đạo làm người theo thời gian phai lạt
bên xứ người đầy vật chất bon chen
nếu có thể khi em về bên đó
đem về đây ngày tháng của hẹn hò
chen tóc bạc nuôi hồn anh trẻ mãi
đón em về phố chật trọn đời vui
song vinh
Two quotes from Ronald Reagan (1911 - 2004):
"How do you tell a communist? Well, it's someone who reads Marx and Lenin. And how do you tell an anti-Communist? It's someone who understands Marx and Lenin."
"It's true hard work never killed anybody, but I figure, why take the chance?"
Monday, May 31, 2004
Trong chiến tranh người dân, người chiến sĩ là những kẻ thiệt thòi nhất. Câu "nhất tướng công thành vạn cốt khô" vẫn chưa sai. Đời sống càng ngày không những làm người thiện thêm lẫn lộn với người ác mà còn làm những kẻ đứng bên lề lùi bước xa hơn. Người xưa chọn nơi vắng để tránh, người nay nơi vắng ở đâu mà tìm .. Năm ngoái tôi biên một bài thơ:
Iraq
những đứa trẻ
chạy theo xe tăng
ngơ ngác nhìn đoàn người
cao, to, nhai kẹo,
những đứa trẻ đen gầy
(như tôi ngày xưa )
đoàn người trên sa mạc
nhân danh tự đo
tôi chợt thương kẻ ốm tong teo ngồi xếp hàng
tay ôm đầu
trên sa mạc nóng
những kẻ bị bỏ rơi, thua trận
bạn fordward cho tôi những tấm hình,
không có trên CNN, FOX, ABC, trên PBS
tôi lặng lẽ ngồi ca:
"một buổi sáng mùa xuân .. một đứa bé yên nằm
bờ môi dường thầm hỏi .. có thiên đường hay không ..(1)"
tôi
đứa trẻ năm xưa lớn, đã già
bạn bảo tôi
người già là đứa trẻ may được sống lâu
tôi không cãi
dạo này
tôi không coi Ti-vi, không đọc báo, nại cớ bệnh chả đi đâụ
tự dưng nhà nhiều người thăm. Cảm ơn những tấm lòng
Và, tôi không còn gì để trả lễ
tháng tư năm rồi
có niềm chật vật
tháng tư năm này
tôi bình thường
vì tôi hiểu thêm một điều
họ thu nhận hết
nhưng không thể nào thu nhận tôi
(1) music by Trinh Cong Son
Năm nay thêm bài nối tiếp. Hy vọng bài này (sẽ) là bài cuối.
29 Tháng Tư, vụn
Em bảo "chiến tranh không phải là giải pháp" (1)
tôi nghĩ em muốn nói "chiến tranh không còn là giải pháp "
đoàn người đi
biểu tình
Em bảo "Chiến tranh chỉ dành cho những người thiếu khả năng ngoại giao" (2)
tôi nghĩ em muốn nói "30 tháng 4"
đoàn người đi
tị nạn
Iraq nằm đâu? tôi chưa dám biết. Nhưng Iraq cũng có những người già cầu kinh khi bom đạn nổ, cũng có những đứa trẻ hãi hùng từng đêm pháo kích (như tôi ngày xưa), cũng có những đứa con gái mơ ngày mai lấy chồng đẻ con sống đời người mẹ, cũng có những thằng mang hoài bão mong hoà bình cho đất nước. Nhưng, cũng có những kẻ đầu trâu mặt ngựa.
Tôi ở xứ Mỹ lâu hơn ở Việt. Vậy mà tôi vẫn chưa gọi nơi này quê hương dẫu ba mẹ tôi dạy: Một đêm trú một bữa ăn ơn đầy phải trả. Chưa kể bà chị, vô tình, cho tôi cuốn sách đầu đời "Dưới Mái Học Ðường" bồi thêm cuốn thứ hai "Tâm Hồn Cao Thượng" . Cho nên mới có ngày tôi chông chênh nhìn đám người biểu tình tâm lòng bối rối. Tôi lại tìm quên: "Một buổi sáng muà xuân .. Một đứa bé yên nằm .. bờ môi như thầm hỏi .. có thiên đường hay không.. (3)"
Có bao nhiêu người tị nạn đi biểu tình chống chiến tranh?
Em bảo: "Make Peace Not War"
Hoà bình .. Hai chữ vẫn chưa về trên quê tôi.
(1) War Is Not The Answer: "Chiến Tranh Không Phải Là Giải Pháp"
(2) War for People With Limited Language Skills: "Chiến Tranh Chỉ Dành Cho Những Người Thiếu Khả Năng Ngoại Giao"
(3) Nhạc Trịnh Công Sơn
Friday, May 28, 2004
Đó là rắc rối của lĩnh vực toán học. Bò qua lĩnh vực kinh tế, khi tính tiền mà người ta nói $11.15 thì tôi đưa $21.15 để không những bớt đi tờ lẻ $1.00 và tiền cắc 15 xu, tôi sẽ được được thối lại chẵn $10.00 cho nhẹ túi. Từ lâu tôi vẫn làm như vậy; thích làm như vậy và muốn làm như vậy. Qua những tiệm của Mỹ của thật nhiều tiểu bang, no problem-mo!. Nhưng thỉnh thoảng vào tiệm Việt, tôi đụng một điểm rất chi ư là kỳ lạ là mỗi khi tính tiền xong họ nói (thật nhỏ) là $15.00. Hễ mà tôi đưa $25.00 thì tự động có sự tăng giá "A !! tổng cộng $25.00" hoặc "quên" không thối lại. Tôi đã thử và trăm lần như một. Cứ hễ tôi đưa đúng tiền thì êm mà hễ tôi đưa thêm theo kiểu tôi vẫn theo thói quen làm là xẩy chuyện lộn xộn. Qua bao nhiêu muà đôi co tôi đã tìm ra chân lý. Với kinh nghiệm tả tơi đó, hễ bước vào tiệm VN là tôi thủ sẵn tiền cắc và trả theo đúng giá cho vui lòng người chủ, vui lòng tôi. Cái câu "Ăn theo thuở, ở theo thờí" lúc nào cũng đúng, cũng là kim chỉ nam của tôi vì tôi lúc nào cũng muốn "ai cũng vui cho mình thêm vui"!
Nhưng, lại nhưng, khi mình tìm được "chân lý" thì cái "tay lý" nó cũng theo về mà buộc mà níu mà véo mà bấu mà ngắt mà lôi mình đó bạn
Wednesday, May 26, 2004
Tình cờ tôi lướt qua một tựa đề tạm dịch là "Làm sao học Visual Basic trong vòng 30 ngày". Tôi tò mò cầm lên. Sách dầy chữ nhỏ mà giấy thì mỏng. Nhưng, lại nhưng, giá quá rẻ. Tôi thắc mắc vô cùng vì trong vòng 30 ngày chưa chắc đã đọc hết quyển sách, huống gì học nó. Ngẫm nghĩ dần hồi tôi mới hiểu là ngày có 24 tiếng. Tuần có 7 ngày. Tháng có 4 tuần. Như vậy sẽ cần 24x7x4 = 672 giờ. Nếu bỏ khoảng 4 giờ để học (cọng thêm 4 giờ khác để hành) thì sẽ tốn khoảng 168 ngày liên tục (xấp xỉ nửa năm) mới có hy vọng thành công.
Nói về sách, tôi muốn thêm một chi tiết nữa là khi cá nhân làm sai, cá nhân sẽ chịu cái sai đó. Khi người thầy dậy sai, thầy sẽ làm hỏng một thế hệ. Khi sách viết sai, sách sẽ làm hỏng nhiều thế hệ. Tôi lại bỏ quyển sách "Làm sao học .. trong vòng 30 ngày" xuống và tiếp tục lựa mua thêm những quyển sách hình khổ lớn bề đầy. Càng lựa, tôi càng gần tôi qua cậu bé của những năm thơ ấu tuy đã xa mà vẫn còn thân thương.
Friday, May 21, 2004
Phố chật người đông. Buổi sáng đi làm còn cụm rừng đến trưa cây ngã chất chồng qua buổi chiều cây chụm thành đống. Hôm sau rực lửa với những xe cứu hỏa xe cảnh sát vây quanh. Từ cây lớn đến cây bé, từ cỏ dại đến hoa thơm, tất cả quấn quýt rủ nhau cùng đi. Vài ngày, vùng đất lòi lõm được san bằng. Vài ngày, mặt đường nằm cong có thêm bãi đậu xe cạnh từng sườn sắt vươn cao. Đủ tháng là lễ khai trương shopping mới với từng mặt người buồn tênh đi shop. Lũ thú hoang mất rừng làm mồi cho bánh xe tháng trước, lũ chim mất chỗ cư ngụ lao xao trên những sợi dây điện chào bình minh hôm này. Phần tôi, vẫn về để đi trên nẻo đường chưa quen đã lạ. Ngã tư với bảng STOP cuối cùng được thay thế bằng đèn xanh đỏ. Tôi thấy có thêm vòng hoa cạnh cây thánh giá mà ai đó cẩn thận đặt tại ven đường bên đám cỏ nhiều mầu. Lũ chim hôm nay ít lao xao và tôi cố giữ tôi cái nhìn thật thẳng.
