Sân chơi của lãng du

Thursday, June 30, 2005

The year 2029:

  • Ozone created by electric cars now killing millions in the seventh largest country in the world, Mexifornia formally known as California.
  • Spotted Owl plague threatens northwestern United States crops and livestock.
  • Baby conceived naturally ...scientists stumped.
  • Couple petitions court to reinstate heterosexual marriage
  • Last remaining Fundamentalist Muslim dies in the American Territory of the Middle East (formerly known as Iran, Afghanistan, Syria and Lebanon).
  • Iran still closed off; physicists estimate it will take at least 10 more years before radioactivity decreases to safe levels.
  • Castro finally dies at age 112; Cuban cigars can now be imported legally, but President Chelsea Clinton has banned all smoking.
  • George Z. Bush says he will run for President in 2036.
  • Postal Service raises price of first class stamp to $17.89 and reduces mail delivery to Wednesdays only.
  • 85-year, $75.8 billion study: Diet and Exercise are the keys to weight loss.
  • Average weight of Americans drops to 250 lbs.
  • Massachusetts executes last remaining conservative.
  • Supreme Court rules punishment of criminals violates their civil rights.
  • Average height of NBA players now nine feet, seven inches.
  • New federal law requires that all nail clippers, screwdrivers, fly swatters and rolled-up newspapers must be registered by January 2036.
  • Congress authorizes direct deposit of formerly illegal political contributions to campaign accounts.
  • IRS sets lowest tax rate at 75 percent.
  • And last but certainly not the least: Florida voters still don't know how to use a voting machine

Wednesday, June 29, 2005

Labels: 0 comments

Freeport, 2005; Maine, tôi

giọt sương ướp nẻo lạ nhà
hồng thơm biển lạnh tiếng phà gọi nhau
bóng chim lẻ bạn chân cầu
cội nguồn vỗ sóng đá sầu rong rêu
phà đi đời gởi quá nhiều
vòng tay tiễn biệt buổi chiều tóc phai

(người đi bước dỗi bước dài
bước tìm bước trốn bên ngày lẹ trôi)

về thêm kỷ niệm chốn ngồi
chốn em để lại chốn này nhớ nhau
chốn tôi bốn phía dãi dầu:
xuân, đau; hạ, nhức; thu, sầu; đông, ho

Song Vinh

Thursday, June 16, 2005

Labels: 0 comments

một trăm hăm bẩy chấm mười ba chấm bẩy chấm năm mươi (127.13.7.50)

Em mang lòng điện toán
Anh xấp ngửa nhị phân

Những dấu chấm bây giờ
(trong thời đại này, trong thế kỷ này, trong thời điểm này)
không còn là kết thúc
mà là tiếp từ không gian này dẫn qua không gian khác
làm anh bơ phờ
chạy mệt nhoài trên màng lưới em giăng

Em mang lòng điện toán
Anh kẹt nỗi vô vàn

Từ trên xuống dưới từ dưới lên trên
đường dài vạn dặm tắt mở cuộc vui
quanh quỹ đạo tình lờ
(khi server anh đã lỡ
virus nở giữa kernel)

Em mang lòng điện toán
Anh mầm độc chờ ngày

một trăm hăm bẩy
chấm
mười ba
chấm
bẩy
chấm
năm mươi

anh vẫn nghĩ một ngày
em sẽ cho anh reboot
không phải để làm lại từ đầu
mà để thử xem có còn được như xưa

Song Vinh

Labels: 0 comments

một trăm hăm bẩy
chấm mười ba
chấm bẩy
chấm năm mươi
(127.13.7.50)

Em mang lòng điện toán
Anh xấp ngửa nhị phân

Những dấu chấm bây giờ
(trong thời đại này, trong thế kỷ này, trong thời điểm này)
không còn là kết thúc
mà là tiếp từ không gian này dẫn qua không gian khác
làm anh bơ phờ
chạy mệt nhoài trên màng lưới em giăng

Em mang lòng điện toán
Anh kẹt nỗi vô vàn

Từ trên xuống dưới từ dưới lên trên
đường dài vạn dặm tắt mở cuộc vui
quanh quỹ đạo tình lờ
(khi server anh đã lỡ
virus nở giữa kernel)

Em mang lòng điện toán
Anh mầm độc chờ ngày

một trăm hăm bẩy
chấm
mười ba
chấm
bẩy
chấm
năm mươi

anh vẫn nghĩ một ngày
em sẽ cho anh reboot
không phải để làm lại từ đầu
mà để thử xem có còn được như xưa

Song Vinh

Monday, June 6, 2005

Nếu không có sự ân cần nhắc nhớ nơi người em tuy không cùng cha nhưng khác mẹ phương xa, nơi tôi gọi là xứ "mặt trời bên kia mùa Hạ", thì tôi đã chẳng sẽ thể nào biết được ngày Phật Đản năm nay rơi vào chỗ nào trong quyển lịch tây phương. Tôi biết Phật Đản là ngày lễ trọng của Phật tử. Nhưng ở đây; ở thành phố chật, chội tình cảm với ngôi chùa khiêm tốn mà lại thêm ít khách thập phương thì Phật Đản kém đi rộn ràng dẫu vẫn luôn trang nghiêm. Cho dẫu tôi mù mờ về chính xác ngày của lễ này nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến Phật Đản nơi quê nhà khi có cơ hội đi lễ chùa. Phật Đản nơi quê nhà đông, vui. Phật Đản nơi quê nhà rộn rã với những hội với những xe hoa. Dẫu có những năm bị lèn ép, Phật Đản nơi quê nhà vẫn là Phật Đản.

Tôi không bao giờ dám nhận mình là Phật Tử. Lý do giản dị là khi đến chùa hay ăn chay, là tùy hứng riêng tôi. Thêm nữa, Phật tử là phải có pháp danh cho dẫu qua đây nhiều pháp danh đã chuyển thành mỹ danh. Phật tử là phải đi chùa đều đặn, phải ăn chay, phải không được sát sinh, phải diệt hết thất tình, phải thế này, phải thế nọ, phải từ tâm, phải bao dung, phải đừng thấy đồ free mà gom hết về nhà, hãy nghĩ đến mà để lại cho kẻ khác, đừng tham, đừng lam, đừng sân, đừng si, đừng nghĩ là đi tu để được cái này, cái nọ về sau, vân vân và vân vân.. Những cái phải đó tôi không có mặc dù tôi không bao giờ sát sinh và thất tình thì lúc nào tôi cũng dồi dào cho dẫu lòng luôn muốn tránh. Nếu bắt tôi chọn đường tu, tu mãi tôi sẽ thành tinh. Hoặc như kiểu cá chép vượt ngũ môn hoá rồng, tôi vượt qua sẽ hoá rắn.

Trở lại vấn đề, mà vấn đề là vấn đề gì đây? Đã nói là "để gió cuốn đi" mà. Cứ theo hứng mà biên, "kỹ thuật" văn phạm dẹp một bên .. Lo gì! Dù rằng đạo công giáo quyến rũ tôi hơn với những bài Thánh ca, với những vần thơ, với những giáo đường khi còn ở Việt nam. Để như vận mệnh khi vượt biên sống tị nạn tôi đã gắn sâu, thật sâu, vào đạo công giáo. Nhưng soi thâm tâm, có lẽ không phải là đạo 'gốc' cho nên tuy gắn sâu trong tôi đi xa vẫn là về gần. Về với từng ngôi chùa đơn sơ nhưng chất chứa quá đầy kỷ niệm. Về với thiết tha của chuỗi ngày mới lớn theo chân anh tôi đến gắn điện cho từng ngôi chùa ngoại ô hẻo lánh.

Thuở đó, vì may mắn nên tôi được đến trường và đoạn đường học vấn của tôi trôi rất an lành. Tôi lớn lên vây quanh là những giản dị, hồn nhiên. Tuổi trẻ của tôi nói chung là chỉ biết học và lớn thêm là tập tành biết "yêu". Chữ yêu trong ngoặc kép của mối tình thuần túy Việt-Nam của Thời-Trung-Học chứ không phải chữ yêu buông theo thả lỏng của tuổi trẻ bên xứ tân tiến này. Xin đừng cho tôi bảo hủ (hay bảo vại); tôi vẫn trang trọng những người với những cuộc tình "hôm nay trời nhẹ lên cao, tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn".

Ba tôi mất sớm nên mẹ tôi thêm vất vả lo cho đàn con. Cho dẫu những đứa con đều ngoan, đều tìm cách đỡ cho mẹ. Nhưng đời sống của người không cơ nghiệp và những kẻ mới tạo cơ nghiệp cũng mệt mỏi nhiều trong mảnh đất mà cơ hội là những gì quá hiếm, hiếm như tìm trầm trên mảnh rừng bị thuốc khai quang. Vì con út nên tôi cũng tạm được tha cho phần lo để tuổi thơ của tôi lúc nào cũng đầy những trò chơi, đầy tình yêu của mẹ quanh những anh chị hiền hoà nuôi tôi. Tôi lớn dần trong chiến tranh của hai miền đang tới kỳ căng thẳng.

Chúng tôi đùm bọc nhau trong niềm đạm bạc của "con mất cha như nhà mất nóc". Cho dẫu ba tôi đã ra đi nhưng những lời răn dạy, dặn dò vẫn còn đó, vẫn được chúng tôi thi hành triệt để. Từ lối đi đứng, lúc ngồi ăn, lúc thưa chuyện khi sanh tiền ba tôi rất khe khắc. Có lẽ nhờ vậy mà sau này tôi, coi như, thành công trên nẻo đời nhờ những răn dậy quý báu đó. Trong đùm bọc của mái ấm nhỏ nhoi, mẹ tôi lúc nào cũng gượng vui trong nỗi mất.

Ở Việt Nam dạo trước 75, khi học xong lớp đệ nhị thì phải thi Tú Tài phần I. Đậu thì lên học lớp đệ nhất để thi Tú tài phần II. Xong thì sẽ lên đại học. Tôi không dám tự hào nhưng may mắn đỗ được tú tài hạng Ưu dẫu lúc nào cũng "chậm hiểu mà mau quên". Thế là tôi hiên ngang vào học đệ nhất. Trông rõ là người lớn. Nhưng những bạn bè tôi có những kẻ không may nằm xuống, những cuộc biểu tình, những chán nản của tuổi trẻ trước một tương lai làm tôi bắt đầu bê tha từ đó. Chưa kể hút thuốc, rượu, đánh nhau, lê la vào những quán cà phê, đi nghêu đi ngao và, bỏ học.

******

Một trong những cái làm mẹ tôi phải lòng bố tôi là tính tự lập. Cái tính đó ở mức số mười nơi bố tôi để đọng lại thành hai mươi nơi mẹ tôi rồi truyền qua lũ tôi là thành chẵn ba chục. Phải cần lắm mẹ tôi mới khẽ gợi vài câu. Những khi muốn đi chùa, những khi cần đi thăm họ hàng, hay tảo mộ đều là những 'vấn đề' với mẹ, không dễ dàng như nhưng người khác. Giữa lớp đệ nhất, mẹ tôi lên chùa thỉnh về một ông Phật. Ông anh tôi chọn cái tủ cao nhất. Dọn cái tủ rồi sửa lại phần trên làm bàn thờ Phật cho mẹ tôi. "Trông cũng tươm tất lắm" anh tôi tự hào. "Vậy là mẹ khỏi cần phải đi chùa, ở nhà đã đủ .. Tu đâu cho bằng tu nhà" anh tiếp lời. Tôi đứng bên cạnh im lặng. Ông Phật cuả mẹ tôi trông hơi nhỏ. Ông Phật của người ta có nạm vàng ở cái đế ngồi, ông Phật của mẹ tôi thì không. Một thoáng nhìn anh đã thấu những giòng tư tưởng chạy quanh đầu óc chậm khôn của tôi. "Thôi tụi con đi làm, mày xong chưa? tối nay tụi con về" anh tôi nói vội rồi kéo tôi theo.

Kết quả của những ngày bê tha làm tôi thi hỏng Tú Tài đôi đợt nhất. Cả nhà tôi ai cũng buồn. Đỗ lỗi học tài thi phận. Mẹ tôi dấu nhưng vẫn để lộ nhiều nét lo âu. Tôi hiểu câu "Ta hỏng tú tài, ta hụt tình yêu, thi hỏng mất rồi, ta đợi ngày đi,..". Ngẫm đi, tôi chán cuộc đời, ngẫm về tôi còn cơ hội cuối cùng là kỳ thi tú tài đôi đợt nhì và còn người mẹ, tôi chưa muốn đi xa. Thế là tôi quyết tâm đóng cửa luyện công. Đóng cửa phòng, tôi biết tôi còn 3 tháng để học và thử thời vận thêm lần nữa. Nói là phòng cho sang chứ trong nhà tôi, phòng được dựng lên bằng tấm vách mỏng cao quá đầu người, phía dưới hở khoảnh vài tấc, thêm cửa ra vào. Không như bên này, phòng là chỗ kín.

Từ khi thỉnh Phật về, mẹ tôi đều đặn đến tối là quấn lại tóc, trang trọng mặc vào người chiếc áo nâu, rồi ngồi tụng kinh. Lúc đầu mẹ tôi tụng chậm, nhiều tiếng ề à vì bà chưa quen mặt chữ. Sau mẹ tôi tụng nhanh hơn. Tiếng kinh hoà theo khói nhang làm tôi xao động. Cho dẫu qua một ngày miệt mài quật lộn với sách vở, tôi vẫn cảm thấy yên lành mỗi khi mẹ tôi tụng kinh. Cho dẫu, những lời kinh như những câu thần chú, tôi nghe để mà nghe thôi chứ hiểu thì tôi vẫn biết tôi chưa đủ sức.

Một hôm, tôi phá lệ bỏ ra Sàigòn đi chơi một buổi. Nhìn người qua lại trên phố, nhìn những cặp tình nhân, những nhóm người tôi mới thấm hiểu thế nào là cô đơn khi tự chính mình quyết tâm rời bỏ bạn bè, tạ từ người yêu mà không lời cắt nghĩa. Thôi thì khi mình làm, mình chịu, cũng chỉ vì trót nhiễm cái phần tự lập cỡ 30. Tôi lang thang vào khu chợ lớn rồi vòng lại Sài gòn xem xi nê. Trước khi về tôi ghé vào tiệm cắt kiến đặt cắt một khung kính vừa tầm che cho ông Phật của Mẹ tôi. Gần tối, tôi về trèo lên đầu tủ bỏ khung kính vào ông Phật. Bảo với mẹ cho đỡ bị bụi. Mẹ tôi thoảng vui. Với tôi, bụi vào ông Phật điều phụ, sợ mẹ thấy tượng bị dơ mà trèo lên lau bụi rồi có chuyện gì, là điều chính.

Anh tôi về vừa thấy khung kính là nửa đùa nửa thật với tôi "thôi từ này ông Phật của mẹ lâm cảnh cá chậu chim lồng rồi.." .. " sao mày nỡ nhẫn tâm nhốt ông Phật của mẹ" .. "mày bao ổng kỹ như vậy thì làm sao ông ấy nghe được kinh của mẹ? ". Dẫu anh em tôi đùa nhỏ, riêng với nhau, đêm đó mẹ tôi tụng kinh, giọng lớn hơn mọi bữa. Tôi không cần phải lắng nghe nữa khi lời kinh rót thẳng vào tai. Trên trần nhà, những con thằn lằn bò ra nghe. Chúng nằm bất động. Anh tôi bảo chúng say nhang. Tôi không nghĩ nghư vậy. Tôi nói đó là những con thằn lằn chọn nghiệp. Bàn thờ Phật thì lúc nào cũng thắp nhang, chỉ những khi mẹ tôi tụng khinh thì chúng mới bò ra, nằm yên như thể nghe. Khi mẹ tôi tụng kinh xong, dẫu vẫn còn nhang, lũ thằng lằn cũng biến mất. Tôi lại khác lũ thằn lằn, kể từ ngày đó đã dậy sớm hơn để học bài và chập chờn khi mẹ bắt đầu tụng kinh rồi ngủ dần theo mùi nhang. Ngày tháng trôi và ngày thi kỳ Tú tài đôi đợt nhì của tôi về dần. Mẹ tôi càng ngày cằng tụng lớn hơn và khuya hơn trong khi tôi càng ngày càng ngủ nhiều thêm.

Có lẽ trục trặc trong vấn đề tình cảm nên anh tôi buồn, ít nói hơn mọi khi. Một chiều anh tôi về lần đầu tiên nhuốm hơi rượu và lần đầu tiên, tôi thấy anh tôi hơi xẳng cùng mẹ .. "Mẹ tụng kinh lớn quá làm sao thằng con út của mẹ nó học được? Thi hỏng là mẹ phải lo thăm nuôi nó đó". Tôi cảm thấy buồn vô cùng. Nhưng anh tôi, tôi biết đã buồn hơn, hối hận hơn. Rồi vì đã nhiễm cái phần tự lập cỡ 30 anh tôi chỉ lèn chặt trong lòng. Mẹ tôi thì bắt đầu tụng nhỏ lại, nhưng lại tụng lâu hơn. Có đêm, ngủ rồi thức, thức rồi ngủ; tôi vẫn nghe lời kinh của mẹ. Nhìn lên trần, dưới ánh nến mù mờ là những con thằn lằn nối đuôi nhau nằm im lắng. Cứ thế, lời kinh của mẹ chen theo bài vở dẫn tôi đi bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn, bước chậm bước mau của 3 tháng miệt mài học thi.

******

Đúng như lời ba tôi thường nói lúc sinh tiền: "Hễ không làm thì thôi, đã làm thì phải bỏ hết công sức ra làm, rồi may mắn sẽ có". Sau chuỗi ngày đánh vật cùng bài vở tôi đã, may mắn, thi đậu bằng tú tài đôi kỳ hai. Dẫu đến muộn, dẫu những kỳ thi tuyển vào một số lớn các trường đại học khác đã quá hạn tôi vẫn vui trên niềm vui không nhỏ riêng tôi. Nhưng không bì được với anh tôi. Sau thời gian dài trầm lắng anh đã hết buồn. Bây giờ với anh là thêm nhiều, thật nhiều cô bạn gái xinh xinh đến thăm (đôi khi ở lại .. cả ngày, để phụ chị tôi). Chủ trương mới của người anh, đẹp trai trên trung bình, là đừng nên bắt cá hai tay mà phải lấy rổ mà xúc, đôi khi lấy lưới mà chài. Nhờ chủ trương đó anh tôi trở nên phong lưu, cảnh "gươm lạc giữa rừng hoa" là cảnh thường. Những anh chị khác của tôi cũng yên ấm với đám con khoẻ mạnh. Đời sống chúng tôi vui hơn, khấm khá hơn. Nhưng mẹ tôi vẫn vậy, vẫn chắt chiu, vẫn lo cho đàn con và vẫn xập tối thì trang trọng quấn lại tóc, mặc chiếc áo nâu rồi thắp nhang tụng kinh. Niền vui mới của bà là khi có tiền thì đóng vào thêm cho miếng đất mua trả góp nằm cạnh ba.

Ngày 30 tháng Tư 1975 là ngày làm gia đình tôi rã, tan thành từng mảnh. Phần tôi, tôi lên đường tị nạn chộn rộn tấc lòng cam chịu làm kẻ tha hương. Cuộc đời tôi coi là chính thức tự lập từ đó. Những tháng năm đầu cuộc sống hải ngoại là những tháng những năm mà tôi không biết tôi đào đâu ra cho đủ từng can đảm để vượt sống. Sau nhiều năm đi làm tôi trôi dạt về một ngôi trường nhỏ ở ngoại ô tiểu bang nằm chính giữa nước Mỹ. Trường tuy nhỏ nhưng cũng đủ những người Việt từ các tiểu bang xa tụ về, sống đạm bạc nuôi hy vọng sẽ một ngày tương lai khá hơn. Mỗi người trong lũ tôi là thế giới riêng, ràng lại với nhau chỉ vì cùng mầu da, phong tục, cùng tiếng mẹ đẻ mang theo qua xứ này. Đôi lần phong tục cùng tiếng Mẹ đáng yêu đó được nhiều kẻ vùi quên cho dễ dàng sang đời sống mới. Mùa đông ở đây dài và lạnh, nỗi lòng người viễn xứ hiu hắt theo năm đi. Mỗi lúc Tết về là những lần vui mượn. Thêm trong tôi tiếng kinh tụng hằng đêm đã không còn được nghe nữa. Tôi lẫn lộn giữa cái này, giiữa cái nọ và cứ thế; cứ vừa lẫn vừa lộn vừa đi. Đi dần theo thời gian để trưởng thành theo cuộc sống để mang biệt danh ngoại kiều. Để những lúc vọng về quê hương dấu yêu mà ai đó an ủi bằng bốn chữ "quê hương mang theo". Từng thành phố tôi ở rồi chìm dần trong dĩ vãng sau vài tháng khi yên ổn nơi thành phố đến. Như lời nguyền của kẻ bị xử oan, thời gian bên này trôi nhanh, nhanh hơn chớp mắt để quanh đi quẩn lại đã hơn đôi chục năm. Câu; "năm năm rồi đi biệt" vẫn là khoảnh thời gian ngắn mỗi khi được nhắc đến.

Thời gian trôi, trôi mãi. Kỷ niệm của tháng ngày thơ ấu phai, nhạt dần bên vùng đất đầy người xa, lạ để không còn gì, có gì thay; thế vào. Những giọt kinh năm xưa hụt hẫng trong tôi, trong tâm tư kẻ miệt mài đi tìm quên. Những giọt kinh khác còn sót lại mất dần theo mỗi thu dọn hành trang khi giã biệt thành phố buồn này đi qua thành phố buồn khác. Chất chồng mãi trong tôi là những mất thêm người thân, bạn bè. Đời sống mặt phải là vậy. Mặt trái thì tình cảm tuổi thanh xuân đầy đủ những vội nở rồi tắt. Như màn đêm xoay vòng niềm sống đong chia ly. Đôi khi tiễn đưa được kéo dài ra bởi những lần mong thư, nhũng cú điện thoại viễn liên rồi theo khoảng cách, theo thời gian thưa dần, chìm khuất như bóng chim tăm cá. Tôi vẫn có những người yêu cạnh những người yêu tôi, vẫn có cuộc tình theo vết chân nhau. vết chân không là của lần tan trường mà là thăng trầm nơi công việc. Cứ vậy thời gian theo thời gian trôi nhanh. Những người tôi yêu theo hướng những người yêu tôi làm tôi miệt mài chạy đuổi để tìm gần mà lại xa thêm. Trong bơ phờ của tất cả, tôi thèm lắm một câu trách, một lời dạy của mẹ tôi. Thèm lắm một ngày về thăm, thèm lắm một vệt vôi trên trán khi nghĩ về của những tháng trời trở heo may. Nhiều đêm ngủ rồi tỉnh tôi nghe vọng thoảng lại lời kinh để chợt bừng tỉnh bàng hoàng trong quạnh vắng. Rồi, như cơn ác mộng không biết trúng giờ trùng đã thành sự thật, đã chạy vào thực tại để cuộc sống tôi từ đó mang nỗi buồn miên viễn, mang thêm phần thưởng của đóa hoa hồng mầu trắng. Chạy trốn lễ Vu Lan là chuyện tôi vẫn làm và Mother's day là ngày mà tôi nghe lòng trĩu nặng

******

Ngôi chùa nhỏ nơi thành phố lớn nhất cuả tiểu bang bên bờ Đại Tây Đương này không những ngày càng vắng mà còn thêm nhiều lời ra tiếng vào. Riêng tôi, khi buộc phải đến chùa, tôi chỉ lang thang nhìn hoa nhìn lá ngoài chùa, nhìn đã rồi mới vào chánh điện, xá vài xá gọi cho đủ lệ rồi kiếm cớ đi ngắm cảnh tiếp. Thông thường, lễ xong sẽ có thụ chay. Tôi tránh vào lễ nhưng hễ thụ chay là có mặt vì lúc nào tôi cũng thích ăn đồ chay, thích ngắm từng kỹ thuật trình bày của món ăn chay. Nhiều miếng đậu hũ làm khéo đến độ trông cứ ngờ như miếng thịt. Phải ăn mới biết không phải.

Qua từng năm kinh tế sụt thấp, chùa không những vắng đã đìu hiu hơn. Năm sau, chùa mang thêm cái tang của một Thượng Toạ đã vì đạo pháp, vì dân tộc, vì đất nước; mà tự thiêu. Theo chỗ tôi biết thì đó là Thượng Toạ thứ nhì, cũng là người Việt đầu tiên tiên trên đất Mỹ; tự thiêu. Rồi chu kỳ đời sống, tôi lại dọn qua thành phố khác. Bỏ lại căn nhà tôi dầy công trồng nhiều loại cây tôi thích cạnh nhiều loại hoa tôi yêu. Bỏ lại căn nhà có vườn sau trồng không thiếu loại rau nào với nhiều kỷ niệm, bỏ lại nơi tôi ở lâu nhất kể từ khi rời quê nhà.

Qua thành phố mới sau khi ổn định, tôi bắt đầu trồng lại những cây tôi thích, những hoa tôi yêu cùng vun xới lại vườn sau. Tôi hiểu câu "kính cung chi điểu" lắm nhưng tôi hiểu thêm nếu mình phải dọn đi thêm lần nữa, kẻ mua nhà của tôi sẽ đỡ công làm, chỉ vậy mà hưởng nếu không muốn làm thêm. Cứ vậy thời gian trôi. Đời sống mới của tôi tạm an bình nhưng hễ mỗi lần hình bóng ngôi chùa nơi thành phố mà tôi để lại đến trong tầm thức, tôi lại hình dung dáng gầy nhân từ cuả một thiền sư mà tôi đã, nhiều hơn đôi lần, may mắn gặp và cúi mình chào. Khoảng cách cùng lòng thiết tha chưa tha thiết làm những dịp đến ngôi chùa xưa, dẫu đến để ngắm cảnh và thụ chay chứ không bao giờ vào lễ; của tôi, đã trở nên hiếm hơn.

Như con thằn lằn chọn nghiệp, một ngày Phật Đản may mắn rớt vào cuối tuần đưa bước lãng du của tôi trở lại chùa. Sau khi lòng vòng ngắm ngoại cảnh xem có gì thay đổi tôi lân la vào chánh điện xá cho đủ lệ rồi lỉnh ra ngoài ngắm tiếp. Cảnh ngoài chùa lúc nào cũng giúp tôi tìm bình yên. Từ cụm hoa thơm cho tới cành trúc dẫn qua hồ sen đều được tôi quan sát kỹ lưỡng. Chốn nào cũng đầy dấu tay chăm sóc dưỡng nuôi của kẻ yêu thiên nhiên. Tôi nhớ người tụ trì trước, sắp giờ lễ là sai người ra mời khách thập phương vào chánh điện. Chính sách này áp dụng vào tôi cùng một số thập phương khác không hiệu quả lắm. Vì với tôi, sau lời mời, cũng đi về chánh điện nhưng khi đến gần chánh điện là có những ngoại cảnh khác lôi tôi đi ngắm tiếp cảnh chùa.

Năm nay, người sư tụ trì với chiếc lưng khòm cong nhưng vẫn còn tráng kiện nhìn gương người đi trước đổi chiến thuât, ông sai người ra mời khách sau khi mời xong sẽ "hộ tống" khách vào chánh điện. Vì lẽ đó, tôi không giở trò "quẹo" được như thói quen khi có một người xinh như hoa đi kèm sau lưng. Vào chánh điện tôi lúng túng tựa quỷ có ba đầu sáu tay mười hai con mắt đành len lén chọn góc đứng đằng sau. Ai đó dúi tay tôi quyển kinh. Cầm lấy, tôi mân mê mở ra xem che nỗi lúng túng. Khách vào đông, đông dần, chỗ đằng sau của tôi từ từ di chuyển lên chỗ chính giữa. Lễ cầu kinh bắt đầu. Hương nhang, tiếng mõ tiếng chuông lôi tôi trở về những ngày, những tháng của chuỗi thời gian học thi Tú Tài đôi. Tiếng kinh nghe quen quá. Tôi lẩm bẩm đọc theo, ngượng ngập, ...Rồi bất ngờ như nưóc phá bờ, lời kinh rời rạc những phút đầu trở thành trơn tru chạy thẳng ra cửa miệng qua kinh ngạc của tôi. Tôi thuộc, đã thuộc nằm lòng lời kinh lúc nào mà tôi không hay. Quyển kinh mở trên tay, tôi đọc theo. Quyển kinh gấp lại tên tay, tôi đọc theo. Lòng nhàn nhã trôi theo tiếng kinh. "Nam Mô Đức Bổn Sư Phật thích ca mâu Ni" tôi lập theo và lập theo bên thời gian ngừng lắng. Nỗi bất ngờ khi nhận mình thuộc nằm lòng những câu kinh sớm qua để tôi tan theo tiếng kinh tập thể. Tôi nghĩ đến những con thằn lằn năm xưa. Khi mẹ tôi gióng lên tiếng chuông đầu đều có mặt chúng. Rồi chúng ngoan lành uống lời kinh. Tôi bây giờ cũng ao ước được như thằn lằn xưa. Tan lễ, thụ chay xong mọi người đổ ra về. Tôi cũng lái xe theo giòng xe. Kẹt xe nhiều lúc cũng có thi vị của nó. Vừa lái tôi vừa nghĩ đến những con thằn lằn chọn nghiệp.

Thời gian lại trôi theo vận tốc riêng nó. Công việc và đời sống của tôi lúc lên lúc xuống theo đúng nghĩa phần số kiếp người. Thỉnh thoảng, tôi rì mò ra vài bài thơ, thẩy cho những báo trên trời. Từng những lần viết, tôi tránh đề cập đến chính trị vì đụng đến sẽ có ngộ nhận. Dẫu vậy, tôi vẫn đinh ninh khi thành phố đổi tên lại thành "Sàigòn" thì tôi sẽ về. Nhưng, lại nhưng!, theo kinh nghiệm, đừng bao giờ nghĩ những chuyện không bao giờ xẩy ra sẽ không xẩy ra. Đùng một cái, tôi có dịp trở lại Sàigòn sau hơn phần tư thế kỷ sống nơi hải ngoại. Dù công việc bề bộn và thời gian quá eo hẹp tôi cũng sắp xếp để vào Sàigòn thăm anh chị tôi. Anh chị tôi đỡ cực nhọc nhiều khi những đứa con, đứa cháu đã lớn, đã có gia đình, đã thành tài, thành nhân. Mẹ tôi, tôi biết rất vui khi thấy con cháu đầy đàn, yên ổn, hiếu thảo và, làm nên như vậy. Căn nhà xưa thì không còn nữa, để tôi ngậm ngùi:

" về trong hờ hững câu chào
hỏi người hàng xóm lối vào nhà xưa
âm thầm cây phủ rừng thưa
dăm ao nước đục rặng dừa thân quen

ngó quanh xóm đã lên đèn
bước lên thềm cũ đêm giăng bốn bề
ngày đi không dám hẹn về
ngày về bỏ rớt câu thề phôi phai

nhà xưa đã vắng mắt ai
chỉ còn bụi ớt so vai đứng chào
ngồi châm thêm dĩa dầu hao
bóng xiêu vách đất lòng chao đảo buồn

chợt nghe tiếng dế thân thương
ngó ra đụng đám mù sương mịt mù
đàn bù rầy vẫn hình như
thay nhau cõng những giọng ru mẹ già

chợt nghe tiếng động quanh nhà
hỏi ai ? gió bảo: đời là hư không
nhà xưa người nhớ người mong
nhà nay cũng có người trông người chờ"

Nhà anh tôi cách nhà xưa không xa. Lũ tôi gặp nhau mừng vui chan hòa. Anh tôi tóc đã bạc đã thưa bên tóc tôi không còn xanh nữa. Nhìn bàn thờ với hình ảnh song thân, dẫu dặn mình con trai, tôi vẫn không ngăn giòng lệ. Nhìn qua bàn thờ bên kia, qua màn lệ tôi thấy tượng ông Phật ngày xưa. Loáng thoáng nghe anh nói nhanh với người vợ đang vội vã nấu bữa ăn đãi khách "Thôi tụi anh ra chùa thăm Ba Mẹ ..mày xong chưa? em ở nhà lo cơm, chút tụi anh về". Tôi lễnh mểnh theo anh đi, bóng anh và tôi đổ dài trên con đường cũ như những ngày hai anh em tôi mới lớn.

(viết sau ngày phật đản, 2005)
Song Vinh

Friday, May 27, 2005

Labels: 0 comments

theo tiếng gọi người

ngày theo đôi vai mỏi
trưa vẽ tiếp nỗi buồn
không ai cười ai nói
người bỏ người vào khuôn

đèn vàng thương phận lá
bay về cõi bao dung
đèn xanh giòng xe lạ
theo nhau cõi vô cùng

người đi lòng cỏ dại
tìm phố chật nương thân
hành trang lần kiểm lại
đắt đỏ giấc mơ gần

ngày trôi ngày trôi mãi
đếm được mấy lần vui
cuộc cờ khi ngoảnh lại
đâu đây tiếng ngậm ngùi

ai về thăm phố nhớ
xin gởi mãi cho nhau
chút thân thương ngày đó
thêm đẹp phố không mầu

dấu yêu xin tạ lỗi
chim bay mãi xa bờ
nắng mưa quen thăm hỏi
từ đó ta làm thơ

Song Vinh

Wednesday, May 25, 2005

  • Ba mươi năm, nhiều thế hệ đã trưởng thành. Chiến tranh chỉ còn đọng nơi ký ức, ký ức mịt mù của người ra đi, ký ức đậm mầu của kẻ ở lại. Thời gian không chờ ai. Cạnh níu kéo thời gian vẫn vụt trôi, trôi mãi. Những bài nhạc, bài thơ về một thời đạn bom lịm dần theo thời gian. Không phải tuổi trung niên, những người trẻ của 1975 chưa biết đã có khái niệm về chiến tranh hay không. "Người tình già trên đầu non" là tên mà một tờ báo đã dành để nói tới một người nhạc sĩ lão thành đã quyết định về sống hẳn ở VN. Từ chốn tự do trở về một nơi phải có thẻ công dân mới được lên sân khấu hát, phải xin phép bài nào mới được hát bài đó thì khó thể nào thông cảm cho một sự trở về.
  • Bức điện thư của người không quen nhưng cùng sở gởi hôm qua cho tất cả không hẹn mà gặp trùng với những giòng biên trong blog dưới này. Vào sở buổi sáng thêm được ngày vui khi đọc nhiều, thật nhiều người đã mở đọc email đó mới biết mà vào ký tên. Cạnh đó 1 hay 2 email khẽ dặn: "sao lợi dụng email của hãng mà làm việc riêng". Rồi, trong hộp thư riêng của tôi: "lộn rồi, chỉ có 500 người sẽ được cứu xét mà sao lại nói cả ngàn người" .. Bạn ơi, những việc làm như vậy mà, buộc lòng, phải dùng đồ của hãng, lỡ phải bị đuổi; tôi cũng làm. Và, nếu ký tên mà giúp được 1 người nơi trại tị nạn đó; tôi cũng sẽ ký.

Wednesday, May 18, 2005

Labels: 0 comments

là trong lần nghĩ, vậy thôi

tôi viết cho em quanh từng nhung nhớ
trở về tim đan giọt nhói riêng mang
tôi viết cho em khoảnh không vừa có
lẫn lộn hoài từng phố ngắn lang thang

tôi viết cho em mưa ngày trở gió
dột nỗi lòng ẩm mục tuổi mất tên
tôi viết cho em đóa hoa quen nhớ
nhớ thật gần hương ngát tuổi bình yên

tôi viết cho em ấm từng khung nhỏ
của nỗi chờ nỗi đợi nỗi bâng khuâng
nỗi hôm nay, nỗi ngày tới; hững hờ
mười ngón mỏi, mòn trên bàn chữ chật

tôi viết cho em gởi về hư ảo
soi cội nguồn chợt thấy chỉ mình thôi
con chữ rối tóc em bay theo áo
chớp mắt này tro bụi mảnh đời trôi

Song Vinh

Sunday, May 8, 2005

Labels: 0 comments

chông chênh buổi chiều
không gió


mẹ về
cõi nhớ
trong tim
buồn trên năm tháng
nỗi niềm
mồ côi
tiếng xưa chìm
giữ
bờ môi
tương lai mang
dĩ vãng
trôi
theo ngày

ở quen
phố
chật nhiều mây
giọt đời đọng mãi đôi tay
hao gầy
tiếng đêm chạm
tuổi thơ ngây
tiếng ngày
chạm tiếng
lòng
lây lất
buồn

mẹ về
nồng ấm
cô đơn
cơn mơ trở thật
nỗi còn nỗi vơi
giận đời
bầy những ngày vui
giận tôi
bầy những lần ngồi thở than

Song Vinh

Monday, May 2, 2005

  • Chuyến bay từ Bentonville thẩy người phố chật về bơ phờ. Như tình cờ 30 năm sau, lại trở về gần Forth Chaffee. Khoảng cách 1 giờ lái xe từ hotel mà nhẩm lại không đủ thời gian, đành buông xuôi. Mà, có đi được đến Forth Chaffee cũng chẳng biết đâu mà mò. Không còn ai người quen, đàn bò bỗng thấy buồn và làm lần về gần vẫn chưa về thêm.
  • Sáng thứ bẩy kiểm email sau hơn tuần đi vắng. Bạn nhắn: "chiều thứ bẩy, tổ chức, 5 giờ, trước quốc hội. Cuộc diễn hành. Không phải biểu tình. Có đi nhớ gọi, chi tiết ở link này ..". Nghĩ đến đọan đường dài, ngại. Nửa muốn, nửa muốn đừng. Lưỡng lự. Đồng hồ chỉ gần 8 giờ sáng.. Nếu ai cũng chần chừ như vầy thì làm sao họ khá được. Thế là lo vội vài việc. Thêm đôi món cần dùng vào vali, vài lon nước, tấm bản đồ. Cắt vội cỏ đã cao lều khều. Có lẽ, đã, đánh thức nhiều hàng xóm.
  • Hơn 10 giờ mới ra tới xa lộ. Chưa phần ba đường đã phải nghỉ hai ba chặng. Qua khỏi Virginia trời mua như trút. Vậy thì coi như toi buổi diễn hành. Đã trót thì trét, cứ thế mà đi. Năm nào 30 tháng Tư thời tiết cũng xấu.
  • Xế chiều. Gần DC thời tiết dịu dần. Thêm ánh mặt trời. Phải vậy chứ ..Những gì qua đã qua. Chiến tranh tàn, hiện tại và tương lai là những đấu tranh cho tự do, cho nhân quyền của Việt Nam. Tai nạn, lại kẹt xe.
  • Bỏ khu Eden, chạy vòng ra ngõ Quốc Hội. May đủ giờ, may tìm được chỗ đậu. Hơi xa nhưng đi nhanh, nhanh lên thì cũng kịp.
  • Người tham dự đông, đến từ nhiều nơi, đông, thật đông, đến hơn hai ngàn ngưòi. Lòng rộn rã giữa những lá cờ; buồn, buồn vui lẫn lộn. Tia nắng ấm và thời tiết dịu cho buổi lễ càng theo thời gian càng hào hứng. Lất phất mưa. "Sao năm nào ngày 30 tháng tư thời tiết cũng xấu", lại lẩm bẩm nhưng có lẽ lẩm bẩm hơi hơi to .. "Tại nhiều người chết oan quá mà .." người ngồi cạnh nói lại. Một tia mắt nhìn, một sự đồng ý. Chưa bao giờ nhiều người Việt từ nhiều nơi với nhiều dị biệt cùng quy về một hướng, cùng ưu ái lẫn nhau nhiều như chiều nay. Cơn mưa lại ngừng cho chương trình tiếp tục. Phải vậy mới đúng .. Tự do và nhân quyền. Không chống ai. Chỉ tranh đấu cho nước Việt yêu dấu sẽ có một ngày được tự do, nhân quyền được tôn trọng. Sẽ hết những chuyện đau thương, đẹp như một bài ca hy vọng.
  • Màn đêm bắt đầu chập rãi buông xuống.. Vinh con được chụp chung 1 tấm hình với nữ ca sĩ Ý Lan. Cũng nhân cơ hội xin chụp chung 1 tấm làm kỷ niệm. Vui quá! Tiếng hát Ý Lan luôn mang âm điệu mời gọi, luôn mang Việt tính để người nghe bắt lại được từng kỷ niệm, từng dấu yêu làm yên ấm lòng người.

  • Quá 8 giờ khuya. Trời thêm mưa, mưa càng lúc càng nặng. Những người tham dự vẫn còn đứng lại trên nền cỏ, sũng ướt.
  • Ghé mua vài ổ bánh mì. Tối đói còn cái mà ăn. Quán để hình cái tháp Effel, rõ ràng là Ba Lê mà mười người như một cứ gọi là Ba Lẹ. Ai bảo không chịu bỏ dấu.
  • Sẵn đường vòng lại khu Eden. Chương trình nhạc ở khu này vẫn còn cao độ. Mưa tầm tã trên những chiếc dù, và rất nhiều dù. Chen chân không kịp. Thôi thì sẽ lái xe về, quyết định rồi, dẫu khuya. Thử xem có "(nếu anh) còn trẻ như năm .. trước" hay không.
  • Dẫu muộn vài tiệm còn mở cửa. Vào mua thêm ly cà phê. Qua tiệm nhạc lựa vài CDs. Xem nào .. Nghe xong 4 CDs này là sẽ về tới. Cô bán hàng nhắc khẽ .. "Mua năm tặng một" .. Vẫn mưa, "thôi, vầy được rồi.". Cô nhìn, thắc mắc..
  • Đoạn đường trở lại dài như chưa bao giờ. Mưa vẫn mưa, mưa đổ dài ba tiểu bang. 4 cái CDs không biết đủ chưa .. Phải chi nghe lời cô bán hàng mua thêm. "Một cái, một cái nữa thôi..". Nhưng 6 cái sợ sẽ đưa đến nhà rồi dẫn đi xa nữa lại phiền. Rẽ qua xa lộ 85 để biết đường về còn xa lại đầy trống vắng. Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt .. hát theo tiếng mưa đêm vắng.
  • Năm nào 30 tháng 4 thời tiết cũng xấu.

Friday, April 29, 2005

Labels: 0 comments

nơi chốn

như con sâu quằn quại trong mỏ loài chim
tôi với tháng ngày không móc nối
mỏi mệt trong vòm trời chật
tôi gói tôi vào bốn bức tường xanh

ở một nơi
có thu mây giăng phố vàng
có xuân với chim chào đón
mà vắng đi bước chân người nhí nhảnh

ở một nơi
giòng sông quẩn quanh tìm ra biển
tôi cội nguồn mê mỏi đường xa
huyền thoại người tu muộn thành tiên
tôi tu mãi thành tinh đời nhàm hơn nước lã

ở một nơi
có luyến thương treo khóe mắt
mơ làm gió lốc
bay lên, bay lên
qua sông qua núi qua rừng
tìm em
loài thú hoang miệt mài trên dãi ngân hà

ở một nơi
giòng sông sau cơn mưa tắm đỏ
có tôi ngồi
lạc lõng níu chốn xưa
nhìn nắng tắt sau bờ vực

Song Vinh

Tuesday, April 19, 2005

Khoảng 1986 nơi tôi ở, chính giữa nước Mỹ với twisters, là nơi tôi thường rêu rao "ở đây chẳng có ai quen cả, mà đến tình người cũng vắng tanh". Cho dẫu bạn bè khe khẽ đe là sẽ một ngày làm tôi lấy lại hai câu, hắc ám, đó.

Vùng đất kém nguồn lợi nuôi tôi quanh đời hạn hẹp. Thỉnh thoảng, những người Việt tha hương tình cờ trôi về chung một trường, nổi cơn thèm món ăn Việt chất nhau lên chiếc xe cũ kỹ chăm chỉ chạy khoảng hơn 3 tiếng đồng hồ đến thành phố lân cận. Ở đó, có khu thương mãi người Việt. Khu này gồm một tiệm bán đồ, một tiệm bán phở, và một tiệm bán cà phê. Hai tiệm sau mở cửa hai ngày cuối tuần. Thường thì lũ tôi ghé ăn phở (phở toàn quốc, tức là toàn nước), sau đó vào mua thùng mì, chai tương ớt rồi về. Đời học sinh, thiếu tiền mà thừa thời giờ. Đêm khuya, bạn đến chơi thì luộc trứng ăn cùng mì gói. Đạm bạc mà đầy ắp tình người, dư dã thương yêu để chia sẽ cho dẫu chẳng còn ai và cũng không ai thèm nhận.

Tôi nhớ mãi ngày mưa, lạnh, cô đơn, chán đời, chán mình. Chán như cơm nguội chan nước ốc. Tôi lò mò vào tiệm tìm mua thùng mì "kôngFu". Đang lững lự giữa món này món nọ thì tiếng hát hốt hồn tôi. Dẫu tiếng hát phát từ chiếc máy cassette cũ nhưng trong sáng, thanh tao. Bài hát "Biển Nhớ" .. Bài tôi đã đàn và hát cho người yêu tôi nghe của năm 1975. Ai hát mà tiếng hát đâm ngập hồn tôi .. "Biển Nhớ" .. bài hát cũ, đã nhiều ca sĩ hát mà sao ai lại trình bày hay, khai phá quá .. Tôi quên cả lịch sự chạy vào chỗ tính tiền, lại chỗ cái máy bấm ra coi cuộn băng. Bà chủ tiệm không bỏ lỡ cơ hội kèm nụ cười tươi, nói nhẹ: "băng mới về hôm nay. Bán hết hết rồi .. chỉ sót cuộn này thôi." Chưa đã, tôi còn nhúng tôi sâu vào vũng lầy: "băng này bán bao nhiêu vậy chị?"

Để tránh mang tiếng dài giòng, tôi đã chi ra hơn $12.00 (tiền của năm 1986 khi thùng mì chỉ có $5.95) để làm chủ cuộn băng cassette "Ngọc Lan 1 - Tiếng hát Ngọc Lan". Từ đó, không có cuộn băng nào của Ngọc Lan tôi thấy mà không mua, để khi những bạn tôi đến thăm, tôi không những có mì để đãi bạn mà còn thêm được tiếng hát ru tôi (và bạn tôi) trong những ngày tha hương.

Những cuộn băng cassettes cũ đó theo ngày tháng được tôi đưa vào dạng WAV rồi burn CD để nghe. Hôm nay tình cờ soạn lại tôi cầm cuộn băng sắp được 20 tuổi mà cám cảnh thời gian. Chiếc máy cassette của tôi đã hư từ lâu. Bây giờ trên tay là nhưng cuộn băng mà không thể nào, đêm nay, tôi nghe lại được. Thôi thì giữ đó. Giữ như người bạn của tôi giữ lại những real-to-real, 8-tracks của Sàigòn trước 75, sau 30 năm chưa về.

Nhìn lại, tôi mất dịp để nghe Ngọc Lan hát trên sân khấu nhưng tôi vẫn còn tiếng hát Ngọc Lan trong tôi, trong "Biển Nhớ" nhẹ ru đêm phố chật. Nhạc của ngày xưa, của low-tech nhưng hoàn hảo. Và, so với những DVDs và CDs bây giờ, tôi vẫn cảm nhận cho dẫu kỹ thật có tiến, lối trình bày có mới nhưng vẫn còn, vẫn còn chút gì chưa toàn vẹn.

niệm khúc

có những bản nhạc buồn
mình ngồi nghe, buổi chiều mưa

cuộn băng xưa, chiếc máy cũ
đã theo gót chân tị nạn
lang thang trên đất mỹ bao la

có những bản nhạc buồn
mình nghe trong lần thu dọn
để lên đường
bỏ thành phố buồn này qua thành phố buồn khác
hành trang vài cái va li
cuộn băng, chiếc máy, tâm hồn mỏi mệt

từ ngôi trường oklahoma gió hút
về đây boston thu vàng
từ san francisco biển lạnh
về raleigh ấp ủ tình riêng

có những bản nhạc buồn
mình ngồi nghe từ chiếc máy cũ
chiếc máy, băng nhạc, cùng những bạn
trong trại tị nạn, mỗi tên một tâm hồn rũ rượi

có những bản nhạc buồn
ru mình qua đêm, cho mai đăng trình
về đâu đời luân lạc

có những bản nhạc buồn
từ chiếc máy cũ, mình gởi cho nhau
như chút quà sót lại

có những bản nhạc buồn
từ chiếc máy cũ,
đưa mình đi, đời lang bạt
giữa phố đông, người vui mà lẻ loi, buồn

có những bản nhạc buồn
từ chiếc máy cũ
ru mình hôm nay

Song Vinh


Monday, April 11, 2005

Labels: 0 comments

Thêm tháng tư

chiều nay có người nhìn mây; phố chật
mây lênh đênh. Cuộc sống, buộc ràng
mây xôn xao. Mây tụ đám, dầy
cụm mây nhỏ tách riêng tìm quên lãng

cũng nỗi xót dật dờ khoé mắt
anh hùng này sao lệ tựa nữ nhi
hay mất đi qúy báu một đời
nam hay nữ cũng tựa nhau; khi khóc

giọt nước mắt đọng, dài đời tị nạn
bao năm đi gỡ lại được chút gì
hay chỉ thoáng lạc, đường trước mặt
nhiều ngã tư đèn; đỏ thật lâu

con đường rộng quanh co về; lối chật
tháng tư này, nhớ mãi tháng tư. Kia
bao dân đi về những nước mạnh giầu
mà chủng tộc tự chia, năm xẻ bẩy
lũ vô thần ngoác miệng: Vỗ tay, reo

trong đổ nát xin ngồi. Chấp nhận
nén hương lòng cầu nguyện kẻ không may
ngọn nến tắt bên góc phòng khép cửa
tưởng nhớ người biển cả vùi thây

ngày mai tới cầu: Dân giầu. Nước mạnh
chính thể nào rồi cũng đổ xụp thôi
mong cho mau ngày nước Việt oai hùng
dù tuổi hạc cũng góp phần mún mẳn

chiều nay có người nhìn; mây phố chật
tháng tư buồn chỉ được một bài thơ
nghe nôn nao. Lòng tủi với đất, trời
châm lửa; đốt. Gởi thơ vào tro, bụi

chiều nay có người; nhìn mây phố chật

Song Vinh

Tuesday, April 5, 2005

May mắn phố có đủ bốn mùa. Người ta ca ngợi mùa Thu nhiều có lẽ vì mùa này là mùa của giã từ, của chấm dứt. Tôi, cũng không ngoại lệ, thích mùa Thu để lan man nghĩ Thu chấm dứt bằng Đông với ngày ngắn đêm dài cạnh giá băng. Mùa xuân, qua cái nhìn khác, ít được ca ngợi dẫu Xuân có nỗi hay riêng và chấm dứt bằng ngày dài đêm ngắn cạnh nóng ấm của Hè.

Những ngày đầu xuân phố chật đầy hoa. Loài hoa vàng sau cả năm nằm chờ đã rộn vươn lên trong cái lạnh nhè nhẹ của ngày nắng ấm cạnh mầu đỏ rực rỡ của Redbud. Từng cây Anh Đào khoe nụ trắng muốt cạnh những cây Ngọc Lan rực rỡ. Rồi tiếp nối là những cành hoa quân tử của hoa Dogwood. Đó là chưa kể những đoá Pansies, Climatis, Azaleas, Iris, .. Phố chật cũng rộn hơn khi đón đội banh bóng rổ North Carolina trở về sau chiến thắng đêm qua.

Mùa Xuân, trời trong với dịu hiền. Qua đêm từng cơn gió nhẹ quyện ánh trăng rực rỡ. Tôi đang gấp rút làm mau cho xong và dẹp bớt việc lại để kéo dài để được hưởng thêm mùa xuân. Vì, dường như theo thời gian, xuân phố chật càng ngày càng ngắn lại.

Friday, April 1, 2005

Labels: 0 comments

quanh giấc ngủ vừa

về đây ngày bỗng chật
mưa ướt khoảnh phố chiều
em trên bàn tay mất
chở ấm nỗi nâng niu

về đây người đã khác
không lạnh vẫn co ro
bước chân quen thói lạc
đi mãi vẫn quanh co

về đây đời trôi nổi
góp đầy tuổi luân lưu
mưa hoen giòng lệ mới
thèm mãi một chốn ngồi

về đây ngôi mộ cũ
mùi nhang nến đìu hiu
tiếng kinh đêm vừa đủ
chùng lòng khách cô liêu

về đây ngày mất nghĩa
đêm tha thiết nỗi rời
cuối đời tro bụi lấp
rong rêu mảnh tình trôi

về đây thêm kỷ niệm
rộng rãi nỗi muôn trùng
chợt thương đời cửa khép
cây nghiêng lá bao dung

về đây bình yên trải
rộng rãi cuộc tỉnh mê
thân quen lần ngoảnh lại
cho ấm tháng ngày theo

Song Vinh

Monday, February 28, 2005

Ông chủ tiệm phở "hiền như giòng sông" là biệt danh mà tôi gọi mỗi khi đến tiệm phở có một không hai của phố chật này. Tiệm bán phở duy nhất sau thời gian hưng thịnh với bốn năm chiếc bàn đầy khách buổi trưa chống cự thêm thời gian ngắn nữa giữa buổi kinh tế đi xuống cuối cùng đóng cửa. Ngoài nỗi buồn của người bạn trẻ làm cùng sở và mất đi nơi chốn để có dịp ra ngoài buổi trưa, nhất là khi đón những ngày trời trở lạnh hoặc lất phất mưa. Tôi vẫn thấy phố chật là vậy, đến rồi đi. Lòng tôi bình thường trong nỗi bình thường mênh mông của bon chen đời sống. Tôi hiểu và tôn trọng nỗi buồn của bạn tôi, nỗi hoang vắng khi mất đi hình ảnh cô gái hầu bàn xinh xinh với chiếc răng khễnh đáng yêu lúc nào cũng có nụ cười tươi khi bưng ra cho khách từng tô phở.

Sau thời gian truy hỏi tôi tìm ra được chút quà. Valentime năm nay nhằm ngày thứ hai. Tôi dúi vào tay bạn mẫu giấy ghi số điện thoại. "gọi cho L đi .. " tôi nói mà không quên được cảnh hôm nào bạn mời tôi đi ăn phở rồi bạn thúc tôi mãi để tôi phải loay hoay chờ dịp mà hỏi giúp .. "Em tên gì?". "em tên L", nàng trả lời rồi chờ câu hỏi kế. Tôi im lặng nhường phần thì bạn tôi kết thúc: "tên em vậy là đẹp".. Nàng quay vào chỗ quầy trả tiền. Tôi bận bịu cùng tô phở và bạn tôi thêm vài nét suy tư. Tuần sau, lũ tôi trở lại để thấy tiệm còn trưng bản open nhưng cảnh "bàn im hơi bên ghế ngồi" bên trong đã nói lên tất cả.

Thứ sáu là ngày cuối của bạn tôi với hãng này. Công việc mới sẽ đưa bạn tôi lên vùng đất lạnh hơn, nhiều tuyết hơn. Lũ tôi ra ngoài ăn trưa như một lời chia tay. Số người đến và đi không đều làm nhóm Việt càng lúc càng nhỏ dần, teo lại. Đi ăn trưa khỏi cần xài xe nhiều chỗ ngồi, khỏi cần đi xa kiếm tiệm ăn. Khỏi bàn, cãi nhau. Tình cảm là từng hạt bụi sót lại đâu đó trong tia nắng bất chợt xuyên ngang căn phòng của hiện tại đang lùi dần vào dĩ vãng.

Sở dĩ tôi thầm gọi ông chủ tiệm phở hiền như giòng sông vì ông lúc nào cũng từ tốn, lúc nào cũng nở nụ cười chào khi khách vừa đến cửa, lúc nào cũng ráng phụ bưng dùm cô con gái những khi tiệm đông khách. Ông nhỏ con nhưng tôi thấy cả một đại dương trong ông. Qua nhiều câu ông hỏi, mà tôi tình cờ nghe được, tôi biết ông không biết nhiều tiếng anh và có lẽ là người gốc miền quê. Nhưng hề gì khi tấm lòng và con tim là điều quan trọng nhất.

Chiều nay, tôi lang thang vào tiệm bán đồ có nhiều chi nhánh nhất nước mỹ tìm mua vài thứ cần dùng. Chợt gặp L. Sau cái gật đầu chào, tôi không thể giữ im lặng, đưa tay lấy món đồ, tìm hỏi vội .. "Tiệm đóng cửa rồi L làm gì?" .. "L di học" "học ở đâu?" "NCSU .. nhưng L chuyển trường rồi" "chuyển đi đâu?" "UC Irvine"

Lại thêm một kẻ ra đi .. Đi từ đại dương này qua đại dương khác. Tôi nhìn L .. "chừng nào L đi?" "Thứ tư tuần tới .. L qua đó ở với bà chị". Tôi cảm thấy có điểm gì bất thường trong giọng người trả lời. Lẽ ra, tôi phải chấm dứt nhưng không biết sao tôi lại hỏi thêm, dầu cố tình kín đáo .."Còn ba của L?" Dường tôi loáng thoáng nghe .. "ba L mất sau giáng sinh vài ngày..." ...

Từ giã L, tôi thì thầm chúc L qua cơn gió thổi ngược .. "L đi nhiều niềm vui, gặp nhiều may mắn nghe L". Ông chủ tiệm phở hiền như giòng sông đã ra đi, L cũng sẽ rời phố chật. Từng hạt bụi sót lại đâu đó trong tia nắng bất chợt xuyên ngang căn phòng riêng tôi. Tôi khe khẽ hát trong buổi chiều chủ nhật: "Tôi vẫn nhìn thấy em, giữa đám đông xa lạ, vì em như chim trắng, giữa trống đồng bước ra. Tôi vẫn nhìn thấy em, giữa đám đông xa lạ, vì em như hoa lá, giữa thiên nhiên hiền hòa..."

Tuesday, February 15, 2005

Vào tiệm ăn loại all u can eat, tôi thấy thiên hạ phí thức ăn nhiều qúa. Tôi vẫn luôn nhớ lời Mẹ dặn là không được phí phạm thức ăn, bất kỳ ở đâu, bất cứ thời gian nào. Dạo này nơi phố chât tiệm eat all u can có thêm món cua. Cua kiểu con to chặt ra làm đôi rồi xào mặn ngọt thì thiên hạ lấy cả dĩa đầy, ăn nửa vứt nửa, phí phạm vô cùng.

Những ngày mới lớn tôi thường hay giúp Mẹ tôi làm riêu cua. Những con cua, hay là những con còng (vì nhỏ), được làm sạch, bóc vỏ yếm, gỡ mai ra bỏ đi. Gạch trong vỏ yếm được lấy ra để riêng. Thân cua được bỏ vào chiếc nón sắt giã nhừ, sau đó hoà cua với nước, để lắng rồi gạn lấy nước ra, phần xác vỏ, bỏ đi. Như vậy trọn vẹn con cua, ngoài trừ cái mai, yếm và vỏ ngoài phải bỏ; còn lại, tất cả đều được dùng.

Lúc nấu thì bỏ cà chua, phi thơm với hành ta, nêm ít muối, tiêu, ít bột ngọt cho hợp khẩu vị, khi cà mềm thì bỏ ra. Me hoà với nước để riêng. Bắc nồi cua lên bếp, khi vừa sôi thì lẹ tay vớt bọt rồi cho cà xào vào. Bớt lửa và nấu nhỏ lửa ngay lập tức cho riêu kết lại. Khi đã kết riêu đầy thì nêm vào ít mắm tôm, nước mắm, nước me, muối... cho đậm đà. Cho ít hành băm nếu muốn rồi cho phần gạch cua vào. Nếm và nêm lần cuối với chút tiêu muối. Món này ăn với bún và rau muống chẻ, bắp chuối bào, hay giá.

Món riêu cua quyến rũ và đầy ắp tuổi thơ tôi. Chính vậy mà tôi khi nhìn những bàn ăn đầy cua nửa ăn nửa bỏ ở chỗ you all can eat là tôi chạnh nghĩ đến một nơi, mà sự dinh dưỡng là những thiếu thốn, phải có cách làm để không bỏ phí một chút gì trong thực phẩm; chợt lòng nhớ đến nồi riêu cua của ngày xưa thân ái. Tôi ước ao sẽ có một ngày, tìm được chiếc nón sắt, tìm lại những con cua con còng mầu đen, để được ăn lại riêu cua giã bằng chiếc nón sắt.

Friday, February 4, 2005

AI

Artifical Intelligence (AI) là một phim của những năm về trước. Nếu chưa có dịp xem thì nên nhín chút thời giờ xem cho biết. Steven Spielberg lúc nào cũng biết yếu điểm của khán giả mà khai thác. Cậu bé, cho dẫu bị nhân gian coi là vô nhân tính vẫn thiết tha với con tim yêu riêng mình mà đi tìm người mẹ. Cho dẫu mẹ vẫn coi mình như món đồ, có thể vứt bỏ mà không thương tâm.
Nhưng tấm lòng cậu bé ngây thơ đó, dẫu mẹ làm gì cũng chỉ là làm trong tình thưong của thiêng liêng mẫu tử. Cậu bé đã tìm, đã không bỏ cuộc để cuối cùng là đưọc một ngày để phục vụ mẹ yêu, để tròn ước nguyện. Ước nguyện nhỏ nhoi nhưng đầy ắp con tim của chiếc máy mà loài người nghĩ là lạnh cảm. Rồi sau đó, cậu bé đã thoát ra khỏi ràng buộc của con tim mà ngủ giấc ngàn thu để tìm về nơi mộng mơ cuả thiên thần với niềm an ủi là mộng mơ đã thành sự thật. Nơi chốn thiên đường đó, không có ranh giới giữa người và máy, chỉ có dung hoà trong tình yêu, trong con tim của chân thành khi dấu ái đã lên ngôi.

Monday, August 30, 2004

Như trong bài viết trước, tôi đã kể phố chật có tới những hai tiệm ăn Việt. Bữa nay, tiệm chuyên bán phở "chính thức" đóng cửa. Sở dĩ tôi để chữ chính thức trong ngoặc kép vì lần đến trước, tiệm vẫn treo bảng 'open' nhưng bên trong đèn thì tắt với "bàn im hơi bên ghế ngồi". Hôm đó lũ tôi được một phen bàn cãi, tiên đoán. Phần lớn cũng vì tiệm này tuy tạm gọi là ngon nhưng vẫn được lui tới vì có cô người làm dáng nhỏ chân thon thường hay điểm nụ cười với chiếc răng khễnh duyên dáng cạnh ông chủ già hiền như giòng sông.

Hơn tuần sau lũ tôi đến vẫn thấy tiệm còn bảng 'open' nhưng bên trong bàn ghế dọn sạch chỉ còn mặt nền nằm cong để bên ngoài những mặt người buồn ngóng. Kỳ này lũ tôi không bàn cãi, tiên đoán gì nữa. Và, tôi chợt bắt gặp nét buồn trên mặt người bạn trẻ mới vào làm vài tháng trước. Thế là cả bọn kéo nhau ra tiệm còn lại.

Như tình cờ, sau khi yên vị, lũ tôi ai cũng gọi món phở. Vì mùa hè nên dĩa rau vun cao đầy rau húng, rau ngò gai, rau om, chanh, ớt xanh và giá. (giá là loại rau hình thành khi ủ từ đậu xanh) thì thật là nhiều. Hôm này phở phải gọi là ngon không kém gì những hôm khác. Tuy lũ tôi mỗi người một tánh nhưng khi ăn xong phở ai cũng giống ai. Nghĩa là phở thì hết nhưng nước lèo và thịt thì còn.

Vừa sửa soạn đứng lên tôi thấy bên cạnh là bàn có bốn năm người phái nữ. Không biết họ đến lúc nào nhưng họ đang chờ phở với dĩa rau to giữa bàn. Trong lúc đợi họ giỡn đùa cùng ăn những cọng giá. Một cô đang nhỏ nhẹ cầm cọng gía và đang .. "cái giá cắn đôi". Tôi xúc động vì đã lâu mới thấy lại lại cái kiểu ăn uống nhỏ nhẹ ấy trong nền văn hóa phương này. Tôi vẫn biết ông cha ta hay lưu tâm đến việc dậy con cách ăn, cách uống. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng, lời giáo huấn làm đẹp bản chất á đông chúng ta. Cọng nhỏ như cây giá mà phải cắn đôi thì mới hiểu được nét nhỏ nhẹ mà ý tứ của người ăn. Sở dĩ tôi biết điều này vì khi tôi còn nhỏ bố mẹ tôi đã chỉ và dậy anh chị em tôi nhiều về cái đẹp trong ăn uống. Tôi nghĩ một phần có lẽ vì nghiêm khắc mà phần khác có lẽ vì không muốn lũ tôi quên đi nguồn cội khi gia đình phải rời nơi chôn nhau cắt rốn mà đi sinh sống ở vùng khác.

Bây giờ đổi đời, nhịp sống đưa tôi đi quá xa thành kẻ tha huong để lạc hướng tìm về. Cái đẹp, cái lịch lãm trong ăn uống theo bước thời gian mang nhiều nghĩa khác. Chợt trong lao xao của hiện tại những lời thân yêu dạy dỗ của cách lịch lãm tế nhị khi ăn uống của ngày thơ chợt về thấm mát lòng tôi buổi trưa hè. Người con gái bàn bên cạnh vẫn vô tư "cái giá cắn đôi" mà không biết có kẻ thầm nhìn.

Tôi cảm thấy ngại ngùng khi lòng thoáng vui bên khuôn mặt đăm chiêu của người bạn trẻ.

Monday, August 23, 2004

Chiều đi làm về, dẫu chạng vạng tối, tôi thấy cây dogwood (Cornaceae) trồng cạnh garage vài chiếc lá đã đổi từ mầu xanh sang mầu tím . Dù nóng của mùa hè vẫn lẩn quất đâu đây nhưng tôi hiểu khi cây dogwood đổi mầu lá là điều Thu sẽ sớm về.

Tôi vẫn thích cây dogwood. Tôi tự đặt tên cho nó là cây quân tử vì loại này mọc hoang với dáng rất thanh, rất nhã, không cụm như thông không xòe như maples không dang rộng như oaks. Hoa dogwood nở đầu xuân, qua Thu đơm trái đỏ.

Cây dogwood hoang bứng về trồng, dù bứng khéo cách nào và chăm sóc tận tình thế mấy cây cùng chỉ sống đôi mùa rồi chết. Cây mua từ tiệm cũng thường rất khó trồng, hễ trồng được thì khó lớn, lớn được mà hễ hạn hán hay mưa nhiều hoạc có năm nhiều bọ là cây chết. Hoa dogwood đẹp, mong manh nên tôi nghĩ tên "cây quân tử" vẫn không sai.
Mùa Thu là mùa tôi thích khi heo may về trên lá vàng với niềm nhớ nửa đầy nửa cạn. Muà thu phố chật riêng tôi đẹp lắm. Mỗi loại cây lá về thu mầu một khác. Dogwood lá viền hồng chen tím đậm, cây phong lá vàng chen lá đỏ, cây bàng lá nâu. Tất cả trộn những cụm mây xây thành làm Thu phố chật quyến rũ vô cùng. Đương nhiêu là cũng có cụm mây không xây thành, nó tránh riêng ra, nó bay lãng đãng trên nền trời như dặn dò trong bè đảng vẫn còn ung dung của độc hành.

Cây dogwood của tôi đã vượt qua những năm èo uột để lớn mạnh cạnh cửa garage nhà tôi. Năm nay cạnh những trái đỏ tôi thấy nó đơm thật nhiều nụ, chuẩn bị cho mùa xuân sắp đến. Trước cây này, tôi đã trồng nhiều dogwood nhưng hễ trồng vài năm là phải trồng lại. Chán tôi đã định ngưng trồng nhưng một chuyến đi về tiểu bang lân cận, người bạn tôi sau khi nghe chuyện đã chỉ cho tôi một cây nhỏ mọc sau vườn, bảo: "mày bứng cây này về trồng, nó còn nhỏ và nó sinh ra từ cây tao đã trồng hơn 5 năm mà vẫn còn, thử xem"..

Cây dogwood bứng về đã được tôi trồng ngay cửa garage để khi tôi đi, về là thấy nó. Đến Thu này thì dogwood của tôi được 5 tuổi và bạn tôi cũng đã ngủ yên sau những ngày vật lộn với cơn bệnh trầm kha. Mùa Thu vẫn đến rồi vẫn đi. Chỉ còn tôi ở lại và chăm cho cây dogwood để sang xuân nó sẽ rộ hoa và đơm trái những khi Thu về.