Sân chơi của lãng du

Wednesday, December 21, 2005

  • Nếu nhà nghèo, đó là số của mình. Nếu nhà bên vợ nghèo, đó là sự ngốc nghếch của mình.
  • Ai cũng nên lập gia đình vì hạnh phúc không phải là thứ duy nhất trên đời này.
  • Tiền bạc không mua hạnh phúc cho nên người ta mới nghĩ đến credit card.
  • Sau lưng người đàn ông thành công là một người đàn bà. Sau lưng người đàn ông không thành công là 2 người đàn bà.
  • Không nên trì hoãn đến ngày mai những gì có thể trì hoãn hôm nay.
  • Nên tìm cách nào đó để bắt đầu một ngày mới mà không phải thức dậy.
  • Làm việc chăm chỉ không giết chết ai! Nhưng tại sao phải chấp nhận chuyện đó?
  • Công việc làm tôi hứng thú. Tôi có thể ngồi nhìn nó hàng giờ.
  • “Ăn chay”, theo từ vựng xưa có thể hiểu là “thợ săn dở”.
  • TV làm tôi hiểu biết nhiều hơn. Mỗi lần có ai mở TV là tôi qua phòng khác tìm sách mà đọc.
  • Và,
o Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
o Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
o Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
o Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
o Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
o Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý"
  • Cuối cùng:
Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói:
- Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!
Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói:
- Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này.
Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác. Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái:
- Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?
- Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

(Theo Khám phá)

Wednesday, December 14, 2005

Labels: 0 comments

Còn đó phố người

thôi em về
chiều rừng phong gió cuộn
buồn trên buồn
thả lá theo chân
đời chao bóng lẻ
anh biết rồi
khoảnh vườn xưa cây chớm gìa theo năm
vết ngập bùn
mang đời làm lại

thôi em về
vườn cổ tích xưa loài cây leo đã đủ
ấm lại kiếp tu
đời trốn đạo
con dốc nối dài nốt nhạc thương
cũng con đường
mà ánh đèn chợt úa
đêm dỗi đêm cùng
khuya đã cũ

thôi em về
thành phố đợt đi xóa nhoà kỷ niệm
chút sóng buồn trên giòng sông trốn biển
giọt bia nào
còn đọng khoé môi nhau

thôi em về
gã thổi kèn saxophone đã ngã
con phố mùi cà rem
giữa đêm vị bia đã khác
tụi mình trên trùng trùng trùng môi nhớ
vẫn mãi song song

Song Vinh

Monday, October 31, 2005

Tháng Mười, phố chật trở mình trong heo may với vài khoảnh đất sót lại được người ta bầy bán đầy những trái bí đỏ. Buổi chiều trước ngày lễ Halloween trên lối về nhìn những trái bí đủ cỡ cạnh vài người lớn vây quanh là trẻ nhỏ tự dưng chợt nghĩ không biết họ sẽ làm gì khi qua ngày sau với những trái bí, quá nhiều của hôm nay, nằm chờ bên lưa thưa người lựa. Bí ở đây không phải để ăn mà để chơi vài giờ dẫu rằng nằm đó đủ vài ngày rồi vào thùng rác. "Một sớm lên đường Mẹ ra sau vườn, hỏi thăm trái bí trên giàn còn xanh .. Bí nằm bí ngủ đường xa, trên vai mẹ già bao nhiêu vốn liếng (Bà Mẹ Ô Lý - Trịnh Công Sơn)" không xẩy ra ở đây.

Tháng Mười, phố chật sẽ vắng dần những kẻ 'Trick or treat". Có lẽ vì đổi giờ để màn đêm về sớm hay vì những shopping mail tổ chức cho người ta đi 'Trick or treat". Vừa được an toàn vừa sẵn tay mua thêm vài món lặt vặt về bầy trước cho vui, sau cho chật nhà. Cho toàn vẹn an toàn, nhiều phụ huynh mua sẵn kẹo bánh bỏ vào túi giấu riêng. Sau khi con mình đi một vòng về thì hoán đổi bằng túi đó rồi cho túi kia vào thùng rác. Nghĩ đến những em nhỏ nơi quê xa thì hành động đó quá phung phí nhưng đây, ở đây là chuyện thường; quá thường. Ít kẻ quan tâm.

Tháng Mười, gạch nối cho chuỗi ngày sót lại của năm, cho những heo may chợt tìm, cho những con vịt từ Canada vội vã đến dừng chân một chút bên bờ hồ nơi có vài con vịt của năm cũ lười biếng chọn nơi này làm chỗ dừng chân vĩnh viễn. Cùng xứ sở nhưng hai nỗi niềm. Không biết vịt ở lại hay vịt theo đàn xuôi Nam, con nào chọn đúng. Nhưng lũ vịt bay đi, khoảng vài chục dặm nữa sẽ có đám người đi săn chờ sẵn. Họ dậy thật sớm, vùi mình xuống cỏ, chờ lũ vịt bay qua rồi xả súng bắn. Con nào không may trúng đạn cho cát bụi lại trở về cát bụi. Người ta đi săn không phải để kiếm miếng ăn. Người ta đi săn để coi ai bắn được nhiều vịt. Thế thôi.

Tháng Mười, mùa thu ngập ngừng trước cửa. Thi nhân giờ ngồi im trên hương gió bởi bóng giai nhân đã không còn, trăng đã úa bên nhánh sông đầy rêu rong. Cuộc đổi đời trôi nhanh quanh nhiều bàn tay níu lại. Những đứa bé sẽ lớn, những mái tóc sẽ phai, nhưng lòng người sẽ hội cho tháng mười đẹp lòng thi nhân bởi "chưa cười đã tối"

Friday, October 28, 2005

Labels: 0 comments

Hương Thu

tháng mười đến
điềm nhiên ngày trở lạnh
lòng chạnh lòng
lưu luyến bước hè xưa

cành gai nhỏ
buông tay lòng lá rũ
nắng cuối ngày
hoa bưởi ấm chợ quen

tháng mười đến
dế mèn xuôi cánh đợi
rộn lòng chờ
ngày gặp chú ve thân

hoa cúc nhớ
trải lòng theo hương gió
trao phố ngày
những chật vật của đêm

tháng mười đến
mình yêu nhau là đủ
hoàng hôn về
chờ đếm những vì sao

tháng mười đến
tôi và em hai lối
một nghĩ về
chật vật kiếp luân lưu

tháng mười đến
về thăm người dưới mộ
nén hương lòng
ngày trái rụng không xa

Song Vinh

Monday, October 10, 2005

  • Những ai ở vùng San Jose và vùng phụ cận nhớ đừng bỏ lỡ cơ hội quý báu này .. Hãy đến với "Đêm Ngọc Lan"
  • Trở lại với cái nhìn trẻ thơ:
o Dẫn con ra tiệm bán thực phẩm, qua chỗ bán đồ biển, thấy con cá bị chặt ra từng khúc để lên nước đá. Cậu bé 8++ tuổi thì thầm .. Dady .. dady .. this fish is broken!
o Vài người khách tới trước cửa, mẹ bảo con nhớ khoanh tay cúi đầu chào khách, cậu con nhanh nhẩu .. Con chào đứa nào trước hở mẹ?
o Bố sanh ở đâu? .. Bố sanh ở Bắc .. Mẹ sanh ở đâu? .. Mẹ sanh ở Huế .. Con sanh ở đâu? .. Con sanh ở SàiGòn .. Hay quá bố nhỉ .. 3 người ba miền mà sao chung một nhà vui quá bố nhỉ ..
  • Và, ở DC (thủ đô của Hoa Kỳ), vẫn có:
o Những người homeless, ban ngày không biết họ đi đâu, ban đêm họ xuất hiện và ra những chiếc ghế để ngủ qua đêm ..như lời nhạc của Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn "Ghế đá công viên dời ra đường phố, người già co ro chiều thiu thiu ngủ, người già co ro nhìn qua phố chợ, .."
o Vẫn có nhưng người đem đồ ăn đến cho những người homeless đó, mùa đông thì họ đem thêm chăn.
o Tất cả đều xẩy ra trong đêm, khi những du khách và những người làm việc ở DC về nhà và không ai dám đi một mình trên vùng chỗ gọi là "The Mail"

Saturday, October 8, 2005

Labels: 0 comments

bão rớt

chiều thêm bão rớt về thăm phố
gió cuộn mưa nhòa dấu chân xưa
hàng cây vần vũ thương phận lá
đời dẫn đời qua những ngõ thừa

chiều thêm bão rớt về quanh quẩn
những giọt mưa rời rớt quanh đêm
ngoài kia phẫn nộ trời trêu đất
góc lẻ chạnh lòng ta vẫn ta

chiều thêm bão rớt về cho vẹn
nỗi mất trên còn bạn phương xa
người sư bỏ núi lòng bất định
phố rộng người quen lạc giữa ngày

chiều thêm bão rớt về lần nữa
giọt lệ tiễn hè chạm thu sang
năm nay nhiều lá về thơm đất
buộc trái tim sầu gởi tháng năm

chiều thêm bão rớt về cũng đủ
heo hút ấm tình nỗi tha hương
cuồng phong sóng cả ngày mai vẫn
chưa đủ nản lòng kẻ luân lưu

(chiều thêm bão rớt lòng mưa rũ
mục nát cõi lòng gã rong chơi
chào em điểm hẹn ngừng không kịp
tuổi chọn hoàng hôn lỡ một đời)

Song Vinh

Saturday, October 1, 2005

Trời North Carolina nóng, nóng như tạt vào mặt những giọt lửa. Mỗi lần vào xe là mỗi lần ướt sũng đệm. Ướt theo nghĩa khổ hạnh chứ không phải nghĩa đen như những ngày nóng đêm oi làm nói một đằng nghe một nẻo. Giữa hạnh phúc và chịu đựng, cả hai cách bởi lằn ranh mơ hồ lẫn lộn cho từng ngày lên rồi qua nhanh vẫn chưa tìm gặp. Đài TV người phụ trách vấn đề thời tiết bận rộn hơn bao giờ với những mầu đỏ lan rộng trên tấm bản đồ thu hẹp của giải đất thênh thang. Ngõ tin tức CNN thì đang trong vòng tuyển lưạ là người đẹp họ Việt tên Mỹ Betty Nguyễn, hy vọng cô ta sẽ thẳng đường đi lên và đi lên hoài. Xứ "mặt trời bên kia mùa hạ" đang trong mùa hè rực lửa. Nhưng có lẽ không đủ rừng để cháy như chốn "Xương rồng trên bước phong lưu" của nhà thơ bỏ thủ đô DC mà đi nhưng lúc nào cũng giành lấy mầu "Tím" làm mầu của riêng mình. Từng thành phố tôi đến lúc nào cũng đòi chất kỷ niệm thì thành phố tôi ngừng sao mà thiếu. Chất đến nỗi nhiều khi phải gạt qua để lúc quay về không gặp cho khỏi chạnh lòng. Phần đủ là đầy những đổi thay. Quanh hun hút của cõi nhị phân, có một WebLog down để thêm nhiều WebLog khác mọc. Đổi thay làm phố thân nhìn lạ, làm vui bên ngoài phải cuộn vào trong, làm ngôn ngữ trôi tự nhiên phải ngập ngừng dè dặt. Đường như chỉ duy nhất đổi thay là không bao giờ thay đổi.

Khô, khô 'như' "cành củi nỏ, cháy nhanh giờ điên mê", để "em nằm đếm lá trong cây, hôm nay ta mộng thấy ngày hôm qua, môi cười ở cuối sân ga, phố là cô quẫn xưa là tiễn nhau". Chuỗn ngày lê thê cắm đầu với công việc đã qua cho tháng ngày nhìn lên tự hỏi đã tìm cho mình gì chưa hay vẫn lười trốn né như thói quen loài sâu chơi trò cút bắt với lũ chim mỏ dài. Lần liên lạc sao vài tuần " ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại" mới biết người em cùng quê hương lỡ bước (không phải để sang ngang mà tránh con đò dọc) té gẫy chân phải vào emergency rồi kết quả là về nhà dưỡng thương thêm vài tháng. Vừa bệnh vừa phải lo làm việc sở, nghĩ là em cũng cực. Trong cái rủi đôi lúc thêm cái xui. Thôi thì ráng tịnh dưỡng nghen người em yêu dấu tuy xa mà gần. Get well soon cho kẻ ở xa thêm niềm vui để kẻ ở gần còn thêm sức chạy trốn lũ chim mỏ dài, sẵn đà chạy trốn thêm buổi chiều sắp đến. Phần người bạn "thần Điêu" ít nói càng nói ít hơn quanh từng dự án lo cho loài chim eagles với ngân quỹ theo năm cắt dần. Lại thêm cơn bệnh ngày càng trầm trọng làm "network" của anh thêm nhiều cô y tá với tr'ai tim bằng vàng, nhiều ông BS. Lại tránh không dám "seriuos" dặn gì tôi vì cứ sợ nghĩ là trối trăn. Từng dịp ra biển xe đi đường dài đọng toàn yên lặng. Nhạc Việt mở rồi tắt. Bản hay nghe nghẹn ngào, bản dở nghe xót thương phận notes. Im lặng vẫn là vàng, nói không còn là bạc .. nói mà mà như thẩy vào hư không. Người bạn "thần Điêu" của tôi vẫn nhìn đời qua nụ cười nửa miệng. Bao năm trôi; nóng lạnh hay mưa nắng vẫn thay lời nói bằng nụ cười, tuy nụ cười theo thời gian giờ kéo thêm lằn nhăn trên ánh mắt.

Nóng của phố chật vẫn còn dẫu che ngang bằng những cơn mưa đến rồi đi vội. Mùa hè đỏ lửa .. Không có hoa phượng để nhìn, không còn chia ly của hè để biên lưu bút, không có mây để tìm lũ mây xây thành, không còn ai gần mà níu áo. Mùa hè đùa dai cứ chơi cái trò đi trốn đi tìm bên giòng thời gian bơ phờ kéo tay lừng khừng qua chậm!

Thursday, September 29, 2005

Buổi chiều, cơn bão rớt tạt vào phố đem chút lạnh chút mưa chút gió trang điểm thêm cho vài ngày hè sót lại. Thu thấp thoáng trên vai, trên những bạn tôi vật vã quanh từng cơn bão đến rồi đi mà để lại biết bao mất mát. Còn đâu những năm dài gầy dựng, còn đâu những toan tính của tương lai khi hiện tại là những đổ nát. Vưòn cổ tích của riêng tôi và người giờ chỉ còn những hình ảnh lao xao nơi ký ức. Nơi chốn mà trò chơi cút bắt của tầm nhớ nhiều lần gắng tìm vẫn mịt mù. Mịt mù như từng bước kẻ lãng du đi hoài không điểm đến mà cũng không điểm về quanh nơi chốn nghỉ ngơi chỉ là bóng mát của một ngày tuổi thơ nào đó thấp thoáng giữa lưng chừng quá khứ. Tôi và người vẫn
"ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về (1)"

Buổi chiều cơn bão rớt tạt vào phố nhìn bóng mình trên những ngọn đèn quá sáng để nhớ từng leo lét ngọn đèn quê xưa. Giữa cái nhiều và ít, giữa cái này và nọ .. đã làm hiểu và buồn hơn khi biết từng lựa chọn của bạn tôi .. Xung quanh trái đất vẫn quay loài người vẫn sinh hoạt mà sao mình "quá lạc loài", lạc loài trong
"người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng
kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa
con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa (2)"

Vậy đó, cho dầu "mười năm đó anh quên mình sậy yếu, đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương, anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu, bản tình ca vô tận của Đông phương (3)" thì cũng là sẽ có một lần làm lại. Bão đến rồi bão đi, chúng ta vẫn còn đó .. Dẫu ít hay dẫu nhiều, dẫu tuổi đã không còn mầu trăng cũ, dẫu đèn hao hụt nhưng vẫn còn và vẫn thêm ngày sẽ đến. Buổi chiều cơn bão rớt về đây, ở lại một đêm, Rồi bão, như thường lệ, lại đi. Phố chật mênh mang ngày mai sẽ thêm heo may lòng lữ thứ.

(1)(2)(3) thơ Tuệ Sĩ

Friday, September 9, 2005

Labels: 0 comments

Gọi Tên Nỗi Nhớ

về,
quanh lòng phố thân thương
giòng đời:
xanh
đỏ
vàng
đường cô liêu
có em lòng ấm rất nhiều
yêu xa lộ chật buổi chiều
kẹt xe

về,
thêm tiếng gọi thiết tha
quê hương:
hai chữ; buồn,
da diết buồn
đêm đêm trăn trở :: cội nguồn
ngày treo mỏi mệt bên hồn tả tơi

về,
mơ còn được chốn ngồi
thân thương bụi phấn ngân lời thầy cô
biếng lười kẻ mắt người mơ
cùng phơi kỷ niệm bên bờ trán nhăn

về,
thêm một chốn:
để nằm
để đi,
để đến,
để thăm,
để chào
để quanh từng giấc chiêm bao
đời chan nắng ngọt tôi chào
mình tôi

Song Vinh

Monday, September 5, 2005

Tôi tránh đến chùa trong mùa Vu Lan có lẽ chẳng qua cũng tại hai mầu dị biệt. Không biết ai cắc cớ bầy ra hồng trắng hồng đỏ làm chi cho bận lòng tha nhân, trong đó có tôi. Không lẽ điểm môi nụ cười gượng là cũng không phải, mà đăm chiêu quá thì cũng không nên.

Người bạn sót lại của tôi chôn chân chốn này đã lâu, quên ngôn ngữ Việt, mất sự ngon khi ăn những món ăn Việt; vẫn mang nhãn Việt Kiều. Bạn tôi đi năm 75, là "Babylift" nên lạc người thân; nghe kể chuyện "hai mầu hoa" bâng khuâng hoài không biết chọn mầu hoa nào, không biết phải điểm khuôn mặt ra sao cho đúng. Cho nên, lũ tôi đành tránh rồi né nhưng cô gái xinh xắn với từng hộp hoa hồng trên đôi tay xinh mà vào chính điện xá vài xá cho đủ lễ, bỏ vào thùng món tiền nhỏ cho đủ lệ để chờ ăn bữa cơm chay; hy vọng sẽ bớt tội cho chậm ngày thành tinh.

Lễ xong lại chở nhau về trên chút nắng còn lại của buổi chiều cuối hạ cân cấn cơn lạnh đầu thu. Tùy năm, đứa này chở đứa kia thì đứa đó sẽ còn đoạn đường trước mặt để nghĩ về hai mầu đỏ trắng, để chọn lựa giữa nét đăm chiêu hay khẽ nụ cười cho chuỗi ngày còn lại.

Sunday, September 4, 2005

Với nụ hoa hồng không mầu, không đi chùa, không hỏi tại sao lại bầy hoa mầu này nọ làm phiền lòng tha nhân thì bão lại về .. Kỳ này bão không qua phố chật như lệ thường thì bão lại tàn phá mạnh ở LA, MS .. Những hình ảnh trên đài TV, những điện thoại đứt để không thể nào liên lạc được với bạn, bạn yêu quý của người phố chật .. cho dẫu đã nhiều ngày qua, tình hình càng lúc càng tệ hơn trên sự đứt đoạn của liên lạc ..

Ở đây, phố chật này, vẫn luôn có lời cầu nguyện bình an may mắn luôn ở bên bạn cùng gia đình và người thân, trong lúc này và trong những ngày sắp tới.

Thursday, August 25, 2005

Bạn là người may mắn nếu trên cứ thế mà cuộc sống trôi, chấp nhận nhìn cuộc đổi thay, thành công hay thất bại, buồn hay vui, bằng thử thách, coi đó lẽ thường tình. Đạt thì tốt, không được thì coi như xong, quay làm chuyện khác. Còn số còn lại, nhiều lần tư tưởng bất chợt dội về để phải gạt qua .. Cho nên, giữa cuộc sống và cái chết, người mang chút máu gừng sĩ chông chênh đi chính giữa .. Như kẻ đi trên sợi dây .. dẫu sợi dây nằm trên mặt đất hay chăng cao, vẫn một niềm riêng. Và, trên những giản dị là gởi gấm. Tôi vẫn "mê" nhạc Trịnh Công Sơn, cho dẫu nhiều người phàn nàn vấn đề chính trị. Cho dù chiếc mũ "thông dụng" đó chỉ là một cớ vì không thể nào nậy ra cớ nào khác. Tôi vẫn cho là TCS đã xứng đáng nghệ sĩ, đúng nghĩa của hai chữ "nghệ sĩ". "Anh nằm xuống, sau một lần đã đến đây, đã vui chơi trong cuộc đời này, đã bay cao trong vòm trời đầy, rồi nằm xuống .." ..

"Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên, tiễn đưa nhau trong một ngày buồn, đất ôm anh đưa về cội nguồn, rồi từ đó, trong trời rộng đã vắng anh, như cánh chim bỏ rừng, như trái tim bỏ tình. Nơi đây một người nhìn anh đến, những xót xa đành nói cùng hư không ."

Đêm nay, nghe lại bài "Như một lời chia tay" để biết trong chúng ta, dẫu khác biệt, vẫn còn và vẫn có thêm mất mát. Sự mất mát thật lớn riêng mình, dẫu sâu , dẫu buốt rồi cũng sẽ theo dấu thời gian trở thành nỗi tạm cuộc sống cho một cuối cùng sẽ có. Như câu của phim Gladiator: "Until We Meet Again!" .

Thursday, August 18, 2005

Labels: 0 comments

hương mưa

vẫn mình anh treo nỗi nhớ vào thu
trên ngọn cây phong buổi chiều lộng gió
mưa tạt đời anh ước mềm giấc ngủ
tiếng chân xưa ngày yêu dấu bụi mờ

vẫn mình anh quanh những chiều mau tối
gọi tên em hương yêu của xum vầy
cơn gió lạnh thổi tung lời an ủi
anh chụp hoài lá vẫn chết trên tay

vẫn mình anh bước quanh lòng phố chật
theo trăng gầy tiễn bước thoáng nghỉ ngơi
hàng cây nhỏ trưởng thành quên nỗi mất
theo gió mùa gọi mãi tuổi rong chơi

vẫn mình anh ôm nỗi nhớ không may
làm khổ những thoáng vui thường ít tới
hiểu ý anh đừng bao giờ ngoảnh lại
vui hay buồn chỉ phí cuộc đời thôi

vẫn mình anh với tiếng người vụng dại
con tim đau đời đất trích về đâu
vai áo rách thẹn lòng trang giấy mới
gom góp hoài chỉ được một đôi câu

vẫn mình anh mang nỗi nhớ vào đêm
giơ tay đón tương lai qua định mệnh
chim biệt xứ bay hoài quên điểm hẹn
gọi tên em dịu ngọt hương lênh đênh

vẫn mình anh với tình yêu em chọn
cuộc tình đầu tình cuối khác gì nhau
trăng soi bóng sông thương đời trôi muộn
con thuyền về cũ bến mới mùa ngâu

Song Vinh

Tuesday, August 9, 2005

Labels: 0 comments

từ ngày chọn nghiệp

từ khi về ở phố này ngày như
chôn bóng đêm như chôn tình, từ khi
chọn phố nương thân em
như biển nhớ
chọn ngày tìm đi

từ khi về ở phố này buồn như
chiều tím ga quen
đoàn xe lửa chạy
có người ngồi mong
mong trên tuyệt vọng ngày lên
mong quanh mất mát buổi chiều đong đưa

từ khi về ở phố này chập chùng
xa lộ xe buồn xe theo
đi trao từng nỗi bơ phờ
về thương ánh điện ngập ngừng
bóng đeo

từ khi về ở chốn này bạn cho
báo cũ đọc lòng xôn xao
tin buồn quê cũ lao chao
thương thân trẻ nhỏ sớm đầy gian lao
trưa đi ăn ở tiệm gần
nhìn đồ ăn đổ nghẹn lòng đũa dao

từ khi về ở chốn này miệt mài
tu mãi thành tinh
không ngờ

Song Vinh

Wednesday, August 3, 2005

Đêm nghe nhạc tình của NT-TTT mới chợt nhận ra tình yêu, tuy dang dở nơi chuỗi ngày xưa vẫn mang hạnh phúc. Dang dở của TTKH, nỗi u uẩn của L khi cắt dây chuông, vv và vv .. vẫn còn như hạnh phúc vì có còn kỷ niệm, có còn khoảnh thời gian đẹp khi nghĩ về .. Tình ca đưa nhau đi nhẹ bằng .. "anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái, anh chỉ là người say bên đường em nhìn thấy .. em đi đi, nguời điên không biết nhớ và người say không biết buồn .. ". Còn gì hạnh phúc hơn khi có người yêu đi, qua; nhìn mình trong khoảnh ngắn cuả "trên đỉnh mùa đông" lại còn diễm phúc của hờn giận mà đuổi nguời "ta" đi; đi. Cơn say thì tôi hiểu vì cũng lần say đến độ nhẩy xuống sông mà ôm nàng Nguyệt cũng vì "một hôm bỗng nghe ra, buồn vui kia là một".. Nhưng, lại nhưng, cơn điên chắc không ai hơn được tác giả của "Nụ Cười Tre Trúc". Hạnh ngộ thay sẽ có kẻ trèo cây toan tính một lần chín rụng.

Đời sống của hôm này không còn là những thiết tha của dĩ vãng nữa mà là thực tế của trước mặt. Đời sống vật chất đã làm mỗi ngưòi thành một "cõi riêng". Dù mình trách "ở đây chả có ai quen biết, mà đến tình người cũng vắng tanh" để mình lại cuộn vào vỏ ốc của riêng mình .. Introvert không lẽ lại là nỗi bình thường của cuộc đời hôm nay? Chợt bàng hoàng cho câu hỏi .. Tắt máy komputer, tạm rời cõi nhị phân, tắt đèn đi để "tôi nhìn tôi trên vách". Ngủ ngon hay không, rồi cũng qua một ngày, cho dẫu đã quá 12 giờ khuya!

Thursday, July 28, 2005

Hay lắm. Những học sinh. sinh viên gốc Việt nay không còn đi học để mong sau này ra làm giáo sư, ra làm bác sĩ nữa ..Họ đi học để mong sau này ra làm hiệu trưởng, làm thầy dạy cho những người muốn thành bác sĩ. Một trong những Peter's laws: "start at the top and work your way up" đang được từng người Việt trẻ ở đây áp dụng. Phố chật may mắn có tới 3 trường đại học: Duke, University of North Carolina, North Carolina State University. Những trường này chỉ dẫn từ kỹ thật cho đến khoa học cho đến luật học cho đến y khoa cho đến dentist; tha hồ mà chọn. Kỳ lễ ra trường đã có nhiều sinh viên (cũng như học sinh) đã cố gắng thêm để những năm sau này khi thành tài sẽ trở thành người lãnh đạo chứ không phải chỉ là một chuyên viên.
Congratulations!

Sunday, July 17, 2005

Táo 2006

Nhân vật:
- Táo Việt - mặc đồ Việt, nhân vật ốm
- Táo Mỹ - mặc đồ Mỹ, nhân vật mập (béo)
- TáoKhách - mặc đồ kiểu cách một chút
- Thượng Đế mặc đồ lộng lẫy, ngồi trên ngai
- và, một số Táo khác vây quanh Thượng Đế (cho màn 2)

Màn 1:

Nhân vật: Táo Việt, Táo Mỹ, TáoKhách
Cảnh: bên đường có tảng đá lớn và phẳng (hay một chỗ để nghỉ)

Táo Việt hấp tấp chạy .. chạy chút, ngừng chút, ngừng ngó quanh và than:
- Trời ơi là trời .. Táo tôi trễ quá rồi .. mệt quá trời ơi .. chu choa sao đường dài .. nắng quá .. chu choa .. trời ơi .. mệt quá .. thôi ngồi đây nghỉ chút rồi đi tiếp .. trời ơi .. mệt .. mệt .. trời ơi ..
Táo Việt ngồi rồi mệt quá ngã mình nằm xuống tảng đá ven đường.
Táo Mỹ hớt hải chạy vào, chậm lại vừa đi vừa ôm ngực vừa nói:
- Không biết làm sao đây, xe chả đón được cái nào, đường chưa đi đến đâu mà tim ình ình như trống làng .. chắc điệu này về phải lo tập thể dục thể thao kẻo không thì hai bà goá chồng sớm. Táo xưa mạnh sao giờ Táo yếu như sên.. Chắc tập thể dục buổi tối với hai bà nhiều quá nên mới ra nông nỗi .. Tới thiên đình trễ, kiểu này là không dược ..
Táo Việt nghe, vừa nằm vừa la:
- Mệt quá trời ơi .. trời ơi. Mạnh yếu gì thì mấy bả cũng sống hơn mình .. Có im cho người ta nhờ hay không đây ..
Táo Mỹ ngạc nhiên, đến tảng đá nhìn:
- Ủa anh Táo Mít đó hả .. Sao dạo này anh ốm quá vậy .. tui tưởng chỉ có tui trễ thôi ai mà dè .. Anh mà la trời hoài ổng kêu thiên lôi đi khện anh thì anh đừng có trách nghen!
Táo Việt ngồi dậy trả lời:
- Tui không mập nổi đâu anh. Cha .. Phải anh là Táo Mỹ hông vậy ?
Táo Mỹ nói:
- Tui đây anh! Không nhận ra sao ?
Táo Việt nói:
- Anh Táo Mỹ dạo này phát tướng ghê ta. Trông đồ sộ hẳn ra .. Tôi nhìn cứ ngờ ngợ .. Không dám nhận sợ lầm ..
Táo Mỹ bước vội:
- Thôi đi cha, trễ rồi, nói khéo nói mánh nói mé tôi chả lợi lộc gì đâu .. Có mau đi không lại trễ, thượng đế phạt là hết đường về. Hai bà Táo để ở một mình lâu coi chừng có chuyện ..

Táo Mỹ xăm xăm đi thẳng .. Táo Việt tụt khỏi tảng đá đuổi theo, vừa chạy theo vừa la:
- Chờ tôi, chờ tôi theo với. Hai bà Táo để một mình lâu coi chừng có chuyện .. là chuyện gì vậy ???

Táo Việt và Táo Mỹ vừa chạy khỏi sân khấu, TáoKhách chạy vào ngó quanh quẩn, ngừng lại nói:

- Mới nghe léo xéo đây mà sao tụi nó chấu nhanh quá .. hai thằng .. Đứa mập đứa mà chạy nhanh như nhau thì cũng là chuyện lạ .. Táo này mà đuổi kịp tụi bây thì tụi bây sẽ khốn khó

TáoKhách chạy đuổi theo, ra khỏi sân khấu

Hết màn 1


Màn 2
Nhân vật: tất cả
Cảnh: Thượng đế ngồi trên ngai vàng, vây quanh là các Táo

Các Táo cúi đầu chào ra. Sau khi các Táo chào ra hết thì Táo Việt chạy vào, theo sau là Táo Mỹ, và TáoKhách, cả ba Táo thở hổn hển đồng nói:
- Thánh hoàng muôn năm muôn năm, muôn muôn năm ..
Thượng đế bực dọc:
- Tại sao mà các người giờ này mới đến .. Ta nghe chuyện Táo mỏi cả tai, rung cả ngực. Ngồi muốn gẫy cả xương sống, cong cả xương sườn .. Tưởng xong để lui vào cung cùng cung mẫu .. ủa quên .. cùng cung nữ thì lũ bây lại vào .. mấy thằng giữ cổng này thật vô dụng .. Bảo tới giờ thì khóa .. Khoá cái khỉ gì mà không để cho tao yên ..
Táo Việt đành hanh:
- Dạ tụi con leo rào ..
Thượng đế chỉ tay vào Táo Việt:
- Cái thằng lanh chanh này .. mày là ai ..
Táo Việt khum xuống lạy:
- Đạ tâu ngọc hoàng con là Táo Việt
Ngọc hoàng quát:
- Táo Việt ? Táo Việt ?? sao lại tới trễ ????
Táo Việt run rẩy giọng :
- Thưa ngọc hoàng con là Táo Việt.. cả ngày hết nấu rồi nướng, hết ăn rồi uống, hết chụm rồi thổi .. Chả khi nào con được nghỉ ngơi. Nhất là Weekend .. nhà lúc nào cùng nấu, nấu rồi nướng, nướng rồi nấu ..chả đi ăn đâu ngoài .. Con mệt quá nên ốm như vầy .. Chưa kể là những ngày giỗ .. thượng đế ơi .. Gần tới ngày lên thượng đế mà vẫn còn nấu, vẫn còn nướng. Chả ai đưa, chả ai tiễn gì con .. Mãi phút cuối con đành dứt áo ra đi .. giờ cơm nguội bếp lạnh không biết gia chủ con làm sao ..
Thượng đế quắc mắt:
- Thì tụi nó thích ăn ở nhà thì để tụi nó ăn ở nhà .. Vài ngày bếp hư thì ăn tiệm .. Mày phận làm Táo thì lo làm Táo.. kêu ca nỗi gì ..
Táo Việt sợ run quỳ phục xuống run.
Thượng đế quay qua Táo Mỹ, quát:
-Còn mày là ai ?? sao lại tới trễ ??
Táo Mỹ khúm núm run cầm cập:
- Thưa ngọc hoàng con là Táo Mỹ .. Cả weekend gia chủ đi ăn tiệm, weekday thì TV dinner, tội cái thằng Táo Microway, nó chạy liên hồi, Tới ngày về trời vẫn chưa đi đưọc .. Còn con, con chả có được xài đến nên sức khoẻ "gởi gió cho mây ngàn bay". Ăn mà chẳng động đậy tay chân nên thành ù. Sợ không có gì trình cho Thượng đế nên con chần chờ, nán kiếm thêm tin, giờ chót sợ tội nên phải đi .. cái thân mập đường xa nên đến trễ. Thượng Đế thương mà tha cho cái tội không có gì để phúc trình..
Táo Mỹ run qùy cùng Táo Việt
Thượng đế chỉ vào Táo Việt và Táo Mỹ:
- Hai đứa bây ..
Táo Việt và Táo Mỹ ngửng lên, rụt rè, Thượng đế nói:
- Thôi hai đứa bay về đi. Ta tha cho đó. Về đi .. không có gì phải lo .. Gia chủ tụi bay luôn ăn ở nhà hay luôn ăn ở tiệm là tuỳ theo hoàn cảnh .. Mập ốm tùy gia, tốn hao tùy tục, lục đục tùy đôi, lôi thôi tùy lứa, chất chứa tùy người. Hiểu chưa ??
Táo Việt và Táo Mỹ quỳ lạy tạ ra về .. Bước ra khỏi lòi ra TáoKhách đứng xúm xín
Thượng đế gằn giọng:
- Tao tưởng xong rồi .. sao còn mày ở đây ?? mày là Táo gì ??
TáoKhách run run:
- Dạ .. con là Táo bón ... (ngừng lại một chút)
Thưọng đế đứng lên, giận giữ:
- Táo bón .. Táo bón .. có mắc mớ gì mà mày lên đây ??
TáoKhách:
- Dạ .. dạ xin thưọng đế đừng nổi trận lôi đình .. con đuổi theo 2 Táo kia, đuổi kỳ nào cũng vuột. kỳ này gần được thì chúng nó chạy tọt vào đây, con lỡ trớn mải đuổi chạy lộn vào.. xin thưọng đế niệm tình tha thứ cho con về dưới đó kẻo trễ công nãi việc, thêm vợ con nóng lòng mong.
Thượng đế nói lớn:
- Tao không muốn mày ở đây .. ai dám gần mày .. đồ Táo bón ...
TáoKhách: khum chào thượng đê:
- Đa tạ thưọng đế .. con xin phép đi đây
TáoKhách quay lưng đi, vừa đi run rẩy thì thượng đế gọi giật lại:
- Táo bón ...
TáoKhách quay lại, chắp tay cúi đầu sợ sệt:
- Dạ! Thượng đế gọi con..
Thượng đế:
- Tao nghĩ ra rồi .. Tao tha cho mày về nhưng với điều kiện thỉnh thoảng mày làm thằng Táo Việt bón vài ngày cho nó đình công, cho gia chủ nó ra ngoài ăn. Rồi thỉnh thoảng mày làm thằng Táo Microway bón vài ngày cho nó đình công, cho gia chủ nó xài thằng Táo Mỹ nấu vài món ăn Việt tại nhà ..Cái gì cũng phải thăng bằng mới tốt .. Nghe rõ chưa .. Nhớ ghé qua cho thiên lôi nó tăng công lực để chạy được mau. .. Bãi triều ..
TáoKhách chấp tay xá dài:
-Đa tạ thượng đế .. ngày quả chí tôn .. tưởng Táo bón này vô dụng ai mà dè đem lại thăng bằng cho bếp núc .. Đa tạ thượng đế .. con đi đây .

hạ màn (hết)
(Bản quyền của Sinh Vong, aka: songvinh)

Tuesday, July 12, 2005

Biệt ly lúc nào cũng là thời điểm của nỗi buồn. Đã đành trong đời sống thể nào ít nhất cùng một lần biệt ly mang điểm hồng khi thay vì "người đi một nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia bỗng dại khờ" thì được nhắc khẽ bằng "người đi một nửa hồn tôi khỏe, một nửa hồn kia bỗng nhẹ nhàng".
Biệt ly ngoài ngoại lệ đó là khoảnh trống xung quanh, vì người đi đã mang hết theo; hoặc kỷ niệm còn đây, cho người ở lại. Từ lâu tôi vẫn tự hỏi "người đi buồn hay người ở lại buồn" vì niềm vui mình có thể chia chứ nỗi buồn thì không xẻ, tương phản với "chung vui, chia buồn" của sinh hoạt thường nhật.

Sau đoạn đường quá dài lê thê câu hỏi "người đi buồn hay người ở lại buồn" (aka: ai buồn hơi ai) một hôm thay vì "thấy được đời tôi" tôi hiểu ra người ở lại chưa chắc là họ đã buồn nhưng chắc chắn là họ sẽ không bao giờ vui. Và người đi, chưa chắc là họ đã vui nhưng chắc chắn là họ sẽ không bao giờ buồn. Nghĩa là cả đôi bên đều tê cóng đi, chết lặng đi, vụng về đi, lóng ngóng đi, tê liệt đi. Tiếng Việt thì dài chữ nhưng tiếng anh chỉ giản dị là: "numb".
Có một số người may mắn vượt qua "numb". Lúc đó, họ sẽ đến trạng thái khi vui sẽ thấy nỗi buồn, khi buồn sẽ thấy niềm vui. tất cả chỉ vì hai chữ "'biệt ly". Chính vậy, trong ngôn ngữ riêng tôi, không bao giờ tôi dùng chữ "bye" hay "good bye" mà chỉ dùng "see you later".

Thursday, June 30, 2005

The year 2029:

  • Ozone created by electric cars now killing millions in the seventh largest country in the world, Mexifornia formally known as California.
  • Spotted Owl plague threatens northwestern United States crops and livestock.
  • Baby conceived naturally ...scientists stumped.
  • Couple petitions court to reinstate heterosexual marriage
  • Last remaining Fundamentalist Muslim dies in the American Territory of the Middle East (formerly known as Iran, Afghanistan, Syria and Lebanon).
  • Iran still closed off; physicists estimate it will take at least 10 more years before radioactivity decreases to safe levels.
  • Castro finally dies at age 112; Cuban cigars can now be imported legally, but President Chelsea Clinton has banned all smoking.
  • George Z. Bush says he will run for President in 2036.
  • Postal Service raises price of first class stamp to $17.89 and reduces mail delivery to Wednesdays only.
  • 85-year, $75.8 billion study: Diet and Exercise are the keys to weight loss.
  • Average weight of Americans drops to 250 lbs.
  • Massachusetts executes last remaining conservative.
  • Supreme Court rules punishment of criminals violates their civil rights.
  • Average height of NBA players now nine feet, seven inches.
  • New federal law requires that all nail clippers, screwdrivers, fly swatters and rolled-up newspapers must be registered by January 2036.
  • Congress authorizes direct deposit of formerly illegal political contributions to campaign accounts.
  • IRS sets lowest tax rate at 75 percent.
  • And last but certainly not the least: Florida voters still don't know how to use a voting machine

Wednesday, June 29, 2005

Labels: 0 comments

Freeport, 2005; Maine, tôi

giọt sương ướp nẻo lạ nhà
hồng thơm biển lạnh tiếng phà gọi nhau
bóng chim lẻ bạn chân cầu
cội nguồn vỗ sóng đá sầu rong rêu
phà đi đời gởi quá nhiều
vòng tay tiễn biệt buổi chiều tóc phai

(người đi bước dỗi bước dài
bước tìm bước trốn bên ngày lẹ trôi)

về thêm kỷ niệm chốn ngồi
chốn em để lại chốn này nhớ nhau
chốn tôi bốn phía dãi dầu:
xuân, đau; hạ, nhức; thu, sầu; đông, ho

Song Vinh